Chúa chăm sóc chúng ta

Hai con chim sẻ đậu trên một cành cây quan sát khách qua đường bôn ba xuôi ngược. Nhìn vào gương mặt họ, một con chim cất tiếng hỏi con chim kia “tại sao con người lại đầy lo lắng thế?” con chim kia trả lời “có lẽ vì họ không có Cha trên trời như chúng ta”.
Tôi tin Chúa đã dựng nên loài chim để nói cho chúng ta biết chúng ta quý trọng hơn con chim sẻ nhiều. Trong (Ma thi ơ 10:29), Chúa Giê Xu phán “hai con chim sẻ há chẳng từng bị bán một đồng tiền sao?” Sau đó, trong (Lu ca 12:6), Ngài phán “người ta há chẳng bán năm con chim sẻ giá hai đồng tiền sao? Nếu làm một phép tính, bạn sẽ thấy rằng những con chim sẻ này rẻ đến mức bạn có thể mua bốn con với giá hai đồng tiền, và bạn có thể thả chúng tự do!
Chim sẻ là loài vật phổ biến trong dân Y sơ ra ên. Nhưng, ngay cả loài vật rẻ tiền này sẽ không rơi xuống đất nếu không có ý muốn của Cha trên trời (Ma thi ơ 10:29). Trước mặt Ngài không có con nào bị quên cả (Lu ca 12:6). Lẽ nào Ngài có thể quên bạn là người quý trọng hơn nhiều con chim sẻ sao?
Chúa Giê Xu phán “hãy xem loài chim trời: chẳng có gieo, gặt cũng chẳng có thâu trữ vào kho tàng, mà Cha các ngươi trên trời nuôi nó”. Nếu Cha trên trời của bạn nuôi những con chim trời, Ngài sẽ nuôi bạn nhiều hơn vì bạn quý trọng và là con yêu dấu của Ngài !
Bạn có thể hỏi “nhưng tại sao bạn không thấy sự cung ứng?”
Câu trả lời là lo lắng. Đó là tại sao Chúa Giê Xu phán “ấy vậy, các ngươi chớ lo lắng mà nói rằng: Chúng ta sẽ ăn gì? uống gì? mặc gì?”… Vì Cha trên trời biết rằng bạn cần tất cả những điều này” (Ma thi ơ 6:31-32).
Bạn thân mến, nếu Cha trên trời chăm sóc đến những con chim rẻ tiền và nuôi chúng mỗi ngày, thì Ngài sẽ chăm sóc đến bạn nhiều hơn thế, bạn là con yêu dấu của Ngài ! hãy để lòng bạn yên nghỉ khi Ngài phán cùng bạn “vậy, đừng sợ chi hết, vì các ngươi quí trọng hơn nhiều con chim sẻ” (Ma thi ơ 10:31).
BẠN CÓ BAO GIỜ BỎ LỠ MỘT CƠ HỘI ĐỂ GIÚP ĐỠ MỘT AI ĐÓ?
Charles là một thanh niên trẻ tuổi khá thành công trong công việc. Anh ta vừa tậu được một chiếc xe mới. Anh lái xe trên con đường ở vùng ngoại ô, chiếc Jaguar lướt nhanh thật êm ái. Charles xem chừng có những đứa trẻ đang chạy chơi hai bên đường không, giữa những hàng xe đang đậu kia. Bất chợt Charles lái xe chậm lại vì anh cảm giác hình như mình vừa nhìn thấy một cái gì đó ở phía trước.
Khi lái xe ngang qua, anh chẳng thấy một đứa trẻ nào cả. Thay vào đó, một cục gạch bay thẳng vào cánh cửa xe của anh. Charles thắng gấp và anh lái xe lùi lại chỗ viên gạch vừa được ném ra.
Charles tức giận nhảy ra khỏi xe, chộp lấy đứa trẻ đứng gần mình nhất và gằn giọng, “Mày là ai hả? Mày làm cái khỉ gì thế? Cái xe của tao mới tinh như vậy, mày ném cục gạch vô thì có biết tao phải tốn bao nhiêu tiền để sửa không hả? Tại sao mày lại làm như thế, nhóc con?”
Cậu bé năn nỉ giải thích. “Thưa chú, cháu xin lỗi. Cháu không biết phải làm gì khác nữa. Cháu đành phải quăng cục gạch ra bởi vì chẳng ai chịu dừng lại giúp cháu cả.” Nước mắt lăn dài trên má, cậu bé chỉ về hướng những chiếc xe đang đậu đằng kia.
“Em trai cháu ở đằng kia kìa,” cậu bé nói. “Nó bị tuột thắng và ngã khỏi chiếc xe lăn, mà cháu thì không biết làm sao để bế nó lên cả.” Vừa khóc, cậu bé vừa hỏi Charles, “chú có thể làm ơn bế em cháu đặt vào xe lăn giúp cháu được không ạ? Nó đang đau lắm, mà nó nặng quá cháu không bế lên nổi.”
Không đợi đứa trẻ nói thêm, Charles cố gắng nuốt nhanh cái nghẹn ngào trong cổ họng và anh vội vàng đến bên, đỡ đứa em dậy, đặt nó vào chiếc xe lăn, rồi anh lấy chiếc khăn tay yêu quý của mình phủi bụi đất dính trên người đứa bé, xem xét những vết trầy xước trên người nó. Anh nhìn đứa bé từ đầu đến chân, để chắc chắn rằng nó không bị làm sao cả.
“Cám ơn chú, xin Chúa ban phước lại trên chú,” đứa bé mừng rỡ nói với người khách lạ. Sửng sốt trước lời nói của đứa trẻ, Charles đứng im nhìn cậu bé nhỏ đẩy chiếc xe lăn cùng đứa em tật nguyền hướng về nhà.
Charles trở lại chiếc xe của mình, bước chân anh như nặng nề quá đỗi. Vết lõm trên cửa xe vẫn còn đó, nhưng anh chẳng màng đến chuyện mang xe đi sửa nữa. Anh muốn giữ cái vết xước ấy để nhắc nhở chính mình một điều: Đừng chạy qua cuộc đời quá nhanh, đến nỗi người khác phải quăng cục gạch vào mình để gây sự chú ý.
Suy gẫm
Chúa đang thì thầm nói với mỗi chúng ta. Thỉnh thoảng khi chúng ta không có thời gian để lắng nghe Chúa, Ngài phải ném những “viên gạch” để chúng ta dừng lại, chú ý đến những gì Ngài muốn nói với chúng ta. Tất cả đều là sự lựa chọn của chúng ta: Lắng nghe tiếng thì thầm… hay chờ đợi một viên gạch được ném ra!
Bạn có dành thời gian tỉnh lặng để lắng nghe điều Chúa đương phán với bạn không?
Kinh Thánh
I Sa-mu-ên 3:10
Đức Giê-hô-va đến đứng tại đó, gọi như các lần trước: Hỡi Sa-mu-ên! hỡi Sa-mu-ên! Sa-mu-ên thưa: Xin hãy phán, kẻ tôi tớ Ngài đương nghe!
Không có mô tả ảnh.
admin

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 10   +   3   =