KHẨU HIỆU MỚI – Mục sư Lữ Thành Kiến

Ở Đâu Có Người Việt, Ở Đó Có Nguồn Sáng, khẩu hiệu mới của Nguồn Sáng bước qua Năm Thứ Hai. Nghe đơn giản, mà cả một thách thức lớn. Có vẻ như tình cờ ngẫu nhiên gì đó, nhưng không hề ngẫu nhiên tình cờ, Đức Chúa Trời đã “định” việc đó. Ngài muốn thế. Ngài đặt để nó trong tâm trí của người ta, và khi tâm trí nó đầy, thì miệng nói ra. Kinh Thánh nói vậy.
Khi câu khẩu hiệu mới đó được nói ra trong buổi họp mặt và Phát Giải cuộc thi Chụp Ảnh Quê Hương của Nguồn Sáng, có một người tham dự lúc đó đã chụp hình câu nói đó, không bằng máy hình hay phone, mà bằng tâm trí mới mẻ của ông ấy. Ngay sau đó ông liên lạc với người quen đang ở Đài Loan và Malaysia, nơi ông biết là có cộng đồng người Việt, và Nguồn Sáng cần đến đó. Sau khi họ trả lời, ông sẽ nhờ Nguồn Sáng gởi báo đến đó. 50 cuốn sẽ là số báo xuất khẩu đầu tiên từ Việt Nam sang Đài Loan và Malaysia . Cái này có tình cờ không?
Trước đó nữa, khi buổi họp mặt chưa xảy ra, có hai người nói chuyện với nhau về vấn đề đưa Nguồn Sáng đến Mỹ, hào hứng thảo luận, định vị, tìm chỗ, thì dường như Đức Chúa Trời đã hoạt động, đã gợi ý rồi Lúc đó hai người nói chuyện không hề lên ý tưởng rằng Nguồn Sáng sẽ đi đến Mỹ, nói một cách khác, trở lại Mỹ, nơi mà nó từ đó đã đi ra, có vẻ như là một suy nghĩ đột xuất, do nhu cầu gây quỹ thêm để… tiếp tế cho Việt Nam, nơi vẫn trung thành với khẩu hiệu Chúng Tôi Không Bán Báo- Chúng Tôi Tặng Báo- Tặng Báo Cùng Chúng Tôi qua một năm 12 số báo. Cứ tặng không thì núi cũng lở… Cái này có ngẫu nhiên không, khi sau đó nó trở nên tiền đề cho câu chuyện… vượt biên giới đi xa hơn?
Trước đó một chút nữa, khi bài viết Vì Cộng Đồng Người Việt Yêu Thương của số 1 được đọc và đưa lên youtube cho nhiều người nghe, có một người khi nghe xong vội vã comment dưới bài đọc: Đúng rồi Mục sư, cộng đồng người Việt ở Mỹ cũng cần đọc Nguồn Sáng mà. Em ủng hộ nhiệt liệt khi tờ báo phát hành ở Mỹ. Tổng biên tập (yếu đức tin ) lúc đó đọc comment mà chẳng suy nghĩ gì hết, đầu óc trắng tinh, có mỉm cười một cái, và nghĩ: có vẻ bất khả thi, làm sao đưa báo Nguồn Sáng trở lại Mỹ, cước vận chuyển rất mắc, bắt đầu thế nào. Thôi bớt suy nghĩ đi, để bớt nhức đầu. Đa đoan quá, ôm đồm quá, chỉ làm cho mình mệt thêm. Có tình cờ ngẫu nhiên gì không?
Những cái móc bằng đồng đó, đến đúng thời điểm, được móc vào một cái khoen, và trở nên rõ ràng hiện thực, giống như một kịch bản đã được soạn trước, những con người không soạn kịch bản đó, nhưng là Nhà Biên Kịch Vĩ Đại đã soạn kịch bản đó, lúc đầu làm cho người ta bối rối, không hiểu, nhưng đọc lại, thì rõ ràng là một kịch bản hoàn chỉnh. Ở Đâu Có Người Việt, Ở Đó Có Nguồn Sáng.
Tôi nhớ rất nhiều lần khi giảng Công vụ 1:8: Nhưng khi Đức Thánh Linh giáng trên các ngươi, thì các ngươi sẽ làm chứng về ta tại thành Giê-ru-sa-lem, xứ Giu-đê, xứ Sa-ma-ri, cho đến cùng trái đất, tôi đã hỏi cử tọa phía dưới: Chúa Jesus đang nói về địa điểm hay nói về con người? Rõ ràng Ngài đang nói những địa điểm: Giê-ru-sa-lem, Giu-đê, Sa-ma-ri, và tất cả mọi nơi chốn khác ở đầu cùng đất. Người ta đáp: địa điểm, sẽ đi từ nơi này đến nơi kia theo thứ tự, và đi cho hết một vòng trái đất. Tôi nói không phải: Chúa Jesus đang nói đến những con người trong các nơi chốn ấy. Chúa Jesus đến để cứu người, chứ không phải đến để cứu những thành phố, Ngài muốn đến những thành phố nơi có con người cần nghe Phúc Âm của Ngài. Bất cứ nơi nào có con người tội lỗi, thì Ngài sẵn sàng đến, Ngài sẵn sàng chết cho họ, để họ được sống.
Đây là một vài câu Kinh Thánh tiêu biểu, quen thuộc, để minh chứng rằng Chúa Jesus đến vì con người, cho con người, và Ngài muốn những người theo Ngài tiếp tục hoàn tất công trình của Ngài, chứ không phải địa điểm: Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời. Giăng 3:16 và Nhưng Đức Chúa Trời tỏ lòng yêu thương Ngài đối với chúng ta, khi chúng ta còn là người có tội, thì Đấng Christ vì chúng ta chịu chết. Rô-ma 5:8. Bất cứ nơi nào có con người.
Chúa lại khoanh vùng lại. Trong một phạm vi nhỏ hơn, vì chúng ta, những người Việt, sẽ không làm sao để chạm tới tất cả mọi người, nói những thứ tiếng khác nhau, văn hóa khác nhau, nên sẽ thu gọn vòng tròn lại, những nơi nào trên trái đất có người Việt, nói tiếng Việt, đang sống. Trong nhiều chục năm ở Hoa Kỳ, chúng tôi không đi xa được vì chức vụ, vì nhiều trở ngại khác, nên tập trung cho cộng đồng người Việt Hoa Kỳ, vẫn ước muốn cho cánh đồng Việt Nam, nhưng vẫn không vượt qua được những ngọn núi trở ngại. Trong ý chỉ của Chúa, phải đến khi quyết định về hưu, rời khỏi chức vụ, thì Đức Chúa Trời lại đưa khái niệm cộng đồng Việt Nam trở lại, đúng thời điểm những cánh cửa mở ra, những ngọn núi giảm độ cao, chim có thể bay trở lại quê hương, lòng chúng tôi vẫn đau đáu cho người Việt trong đất Việt. Thế mà… Tôi mới vừa hân hoan vui mừng với anh chị em trong Ban Điều Hành về con số 48/63 tỉnh thành Việt Nam tờ báo đã đi đến, 12500 số báo hàng tháng được rải rộng trong nhiều nơi. Chúng tôi ước mơ 63 vào cuối năm, 20000 cho cuối năm. Bây giờ, Đức Chúa Trời dường như lại đang nói thầm vào tai tôi rằng, nơi nào có người Việt, thì Tin Lành của Ngài phải có ở đó.
Một lần nữa, Đức Chúa Trời cho tôi thấy rằng người Việt không chỉ ở trong đất Việt, mà còn ở khắp nơi ngoài đất Việt, ngoại trừ cộng đồng Hoa Kỳ tương đối lớn, đầy đủ, thì vẫn còn những cộng đồng người Việt xa xôi, rải rác đây đó, thiếu thốn những thức ăn thuộc linh, ít giáo sĩ đến, Phúc Âm còn xa ngoài tầm tay. Ai sẽ đi ra cho họ? Vì ai kêu cầu danh Chúa thì sẽ được cứu. Nhưng họ chưa tin Ngài thì kêu cầu sao được? Chưa nghe nói về Ngài thì làm thể nào mà tin? Nếu chẳng ai rao giảng, thì nghe làm sao? Lại nếu chẳng ai được sai đi, thì rao giảng thể nào? Rô-ma 10:13-15.
Tôi lại phải nhướng mắt lên lần nữa. Nhướng hoài, mỏi mắt thật, cũng mỏi mình, ê ẩm nữa, vì sức lực không còn nhiều. Nhưng tại sao Đức Chúa Trời vẫn để những ý định Ngài chi phối tôi, người mà Chúa biết rằng chưa bao giờ nói Không với công việc Ngài. Tôi có thể nói với Chúa rằng con không còn sức lực để đi xa hơn nữa. Dân Việt trong đất Việt đã là quá sức con rồi, nhưng tôi không nói được. Tâm trí tôi đang nhớ lại những ơn phước lạ lùng mà Đức Chúa Trời đã làm cho tôi, ngoại trừ ơn cứu tử linh hồn tôi, có một lần tôi sẽ không bao giờ quên rằng mình đã nói với Chúa câu này: Con đây, xin hãy sai con, bất cứ điều gì mà Chúa thấy rằng con vẫn còn có thể làm được, làm tốt được, cho công việc của Ngài, cứ hãy sai con. Con còn có thể trả giá với Chúa về giá Ngài đã trả cho con sao.
Những lời Chúa như đang đóng đinh vào tâm hồn tôi. Nơi nào có người Việt, con hãy mang tờ báo Nguồn Sáng đến đó. Con không nhất thiết phải đi nhanh đi nhiều, nhưng hãy bắt đầu bước, những điều ta gieo trong con giống như mặt nước sông Giô-đanh đã mở. Con đã trung tín trong viêc nhỏ, bây giờ hãy làm những việc lớn hơn một chút, vừa sức con, không quá sức con đâu. Ta sẽ đi cùng con, thêm sức cho con.
Bây giờ, tôi phải mở trang Kinh Thánh ra, tìm những câu Kinh Thánh có liên hệ đến sức lực, những lời hứa của Chúa, không cần phải mở Kinh Thánh, vì những câu ấy luôn luôn có sẵn trong đầu tôi rồi: Hỡi Đức Chúa Trời, dầu khi tôi đã già và tóc bạc rồi, Xin chớ bỏ tôi, Cho đến chừng tôi đã truyền ra cho dòng dõi sau sức lực của Chúa… Thi-thiên 71:18
Và câu này nữa: Họ đi tới, sức lực lần lần thêm… Thi-thiên 84:7a. Đức Chúa Trời sẽ thêm sức cho tôi, tôi sẽ đi tới bằng sức của Ngài.
Vậy thì, khẩu hiệu mới của Nguyệt san Nguồn Sáng trong năm 2023 sẽ là: Ở Đâu Có Người Việt, Ở Đó Có Nguồn Sáng.
Trong một vài ngày tới, Việt Nam sẽ… xuất khẩu một thùng 100 báo Nguồn Sáng sang Mỹ, đưa bàn chân xuống hẳn mặt nước sông Giô-đanh, không chần chờ nữa.
Mục sư Lữ Thành Kiến
———————————————————-
Bài viết cũ trang Cùng Suy Gẫm Với MS Lữ Thành Kiến được lưu trữ tại đây:
Cùng Suy Gẫm Với MS Lữ Thành Kiến (2014-2022)
Nguồn songdaoonline.com
Nguồn Suối Tâm Linh