Kinh Thánh nói gì về việc dâng phần mười?
Dâng phần mười là vấn đề gây tranh cãi trong cộng đồng. Nhiều hội thánh quá nhấn mạnh việc dâng phần mười. Cùng lúc đó, thì nhiều Cơ Đốc nhân từ chối vâng theo lời kêu gọi trong Kinh Thánh về việc dâng hiến cho Chúa. Dâng phần mười/dâng hiến đáng ra phải mang đến niềm vui và phước. Nhưng đôi khi nó không phải là như vậy trong hội thánh ngày nay.
Dâng phần mười là khái niệm trong thời Cựu Ước. Dâng phần mười là một yêu cầu của luật pháp Y-sơ-ra-ên. Tất cả dân chúng đều phải dâng một phần mười trong mùa vụ họ trồng và bầy gia súc mà họ nuôi cho đền thờ/đền tạm (Lê-vi-ký 27:30; Dân-số-ký 18:26; Phục-truyền 14:24; II Sử ký 31:5). Thực tế, luật pháp Cự Ước yêu cầu dâng một vài khoản phần mười – một khoản là để cung cấp những nhu cầu cho những người Lê Vi, một khoản để cho nhu cầu của đền thờ và những buổi lễ – thì khoản dâng đó sẽ xấp xỉ 23,3 phần trăm tổng cộng. Một vài người cho rằng đó là hình thức đánh thuế để cung cấp cho nhu cầu của thầy tế lễ và người Lê-vi trong hệ thống sinh lễ.
Không có nơi nào trong Tân Ước truyền lệnh hoặc thậm chí khuyến khích, rằng Cơ Đốc nhân nên thuận theo hệ thống luật pháp về việc dâng phần mười. Tân Ước cũng không quy định cụ thể là một người phải biệt riêng bao nhiêu phần trăm thu nhập, nhưng chỉ khuyên là những khoản dâng hiến nên “tùy theo khả năng của mình” (1 Cô-rinh-tô 16:2).
Hội Thánh Cơ Đốc lấy con số một phần mười trong Cựu Ước để đề nghị đó là số tiền dâng hiến “tối thiểu” cho các tín hữu. Tân Ước nói về tầm quan trọng và lợi ích của việc dâng hiến. Chúng ta nên dâng theo khả năng của mình. Đôi khi điều đó có nghĩa là nhiều hơn phần mười. Đôi khi ít hơn. Nó hoàn toàn phụ thuộc vào khả năng của Cơ Đốc nhân đó và nhu cầu của hội thánh. Mỗi Cơ Đốc nhân nên siêng năng cầu xin Chúa ban cho sự khôn ngoan trong việc dâng hiến phần mười và/hoặc bao nhiêu đó (Gia cơ 1:5). Trên hết là việc dâng hiến phải xuất phát từ một động cô trong sạch và thái độ thờ phượng Chúa và việc phục vụ thân thể Chúa. “Mỗi người nên tùy theo lòng mình đã định mà quyên ra, không phải phàn nàn hay là vì ép uổng; vì Ðức Chúa Trời yêu kẻ dâng của cách vui lòng.” (II Cô-rinh-tô 9:7).
Many Christians struggle with the issue of tithing. In some churches giving is over-emphasized. At the same time, many Christians refuse to submit to the biblical exhortations about making offerings to the Lord. Tithing/giving is intended to be a joy and a blessing. Sadly, that is sometimes not the case in the church today.
Tithing is an Old Testament concept. The tithe was a requirement of the Law in which the Israelites were to give 10 percent of the crops they grew and the livestock they raised to the tabernacle/temple (Leviticus 27:30; Numbers 18:26; Deuteronomy 14:24; 2 Chronicles 31:5). In fact, the Old Testament Law required multiple tithes—one for the Levites, one for the use of the temple and the feasts, and one for the poor of the land—which would have pushed the total to around 23.3 percent. Some understand the Old Testament tithe as a method of taxation to provide for the needs of the priests and Levites in the sacrificial system.
After the death of Jesus Christ fulfilled the Law, the New Testament nowhere commands, or even recommends, that Christians submit to a legalistic tithe system. The New Testament nowhere designates a percentage of income a person should set aside, but only says gifts should be “in keeping with income” (1 Corinthians 16:2). Some in the Christian church have taken the 10 percent figure from the Old Testament tithe and applied it as a “recommended minimum” for Christians in their giving.
The New Testament talks about the importance and benefits of giving. We are to give as we are able. Sometimes that means giving more than 10 percent; sometimes that may mean giving less. It all depends on the ability of the Christian and the needs of the body of Christ. Every Christian should diligently pray and seek God’s wisdom in the matter of participating in tithing and/or how much to give (James 1:5). Above all, all tithes and offerings should be given with pure motives and an attitude of worship to God and service to the body of Christ. “Each man should give what he has decided in his heart to give, not reluctantly or under compulsion, for God loves a cheerful giver” (2 Corinthians 9:7).
Nguồn Suối Tâm Linh