CHUYỆN…GIA ĐÌNH, GIA TỘC THỜ TRỜI (3)
(Tiếp theo Phần 2)
Kinh Thánh: Công Vụ Các Sứ Đồ 6: 3-6; 21: 8-9; II Ti-mô-thê 3: 14-15
+ Gia đình Chấp Sự Phi-líp cũng là một gia đình tin thờ Ông Trời gương mẫu.
Kinh Thánh cho biết: “Ngày mai, chúng ta ở nơi đó đi, đến thành Sê-sa-rê, vào nhà Phi-líp là người giảng Tin Lành, một trong bảy thầy phó tế, rồi ở lại đó. Người có bốn con gái đồng trinh hay nói tiên tri” (Công Vụ Các Sứ Đồ 21, câu 8, 9).
Phi-líp là một trong bảy Chấp Sự của Hội Thánh đầu tiên:
“Anh em hãy chọn trong bọn mình bảy người có danh tốt, đầy dẫy Đức Thánh Linh và trí khôn, rồi chúng ta sẽ giao việc nầy cho. Còn chúng ta sẽ cứ chuyên lo về sự cầu nguyện và chức vụ giảng đạo. Cả hội đều lấy lời đó làm đẹp lòng, bèn cử Ê-tiên, là người đầy đức tin và Đức Thánh Linh, Phi-líp, Bô-cô-rơ, Ni-ca-no, Ti-môn, Ba-mê-na và Ni-cô-la, là người An-ti-ốt mới theo đạo Giu-đa; và trình bảy người đó cho các sứ đồ; các sứ đồ cầu nguyện rồi, thì đặt tay lên” (Công Vụ Các Sứ Đồ 6, câu 3 đến 6).
Theo Lời Kinh Thánh, chúng ta biết Phi-líp là người có danh tiếng tốt, đầy dẫy Đức Thánh Linh và trí khôn, tức là một người có một đức tin nơi Đức Chúa Trời cách tuyệt vời. Ông cũng đồng thời là người được ơn trong việc rao giảng Tin Lành của Chúa cho người khác. Kinh Thánh gọi ông là “người giảng Tin Lành”.
Phi-líp là một người cha có đức tin gương mẫu, và đức tin đó đã lưu truyền cho con cái, ảnh hưởng tốt trên con cái mình. Kinh Thánh ghi lại bốn con gái của Phi-líp đều là những Tiên Tri của Đức Chúa Trời hay nói tiên tri.
+ Bà Lô-ít là bà ngoại của Mục Sư Ti-mô-thê là một người nữ có lòng tin thờ Ông Trời một cách sắt son. Bởi đó, mà con gái của bà là Ơ-nít cũng được truyền cảm hứng đức tin từ bà mà tin thờ Trời như bà. Rồi cháu ngoại của bà, tức con trai của con gái bà là Ti-mô-thê cũng được truyền dạy một đức tin vững vàng nơi Ông Trời, để khi lớn lên, Ti-mô-thê trở nên một Mục Sư đầy ơn Chúa.
Kinh Thánh ghi lại đức tin của Ti-mô-thê đến từ mẹ và bà của mình:
“Ta cũng nhớ đến đức tin thành thật của con, là đức tin trước đã ở trong Lô-ít, bà nội con, và trong Ơ-nít, mẹ con, ta chắc rằng nay cũng ở trong con nữa” (Ti-mô-thê thứ nhì 1, câu 5).
“Về phần con, hãy đứng vững trong những sự con đã đem lòng tin chắc mà học và nhận lấy, vì biết con đã học những điều đó với ai, và từ khi con còn thơ ấu đã biết Kinh Thánh vốn có thể khiến con khôn ngoan để được cứu bởi đức tin trong Đức Chúa Jêsus Christ” (Ti-mô-thê thứ nhì 3, câu 14, 15).
Để cả gia đình có thể đều đồng một lòng hiệp một ý tin thờ Ông Trời, thì người chủ gia đình cần phải ghi nhớ tinh thần của Lời Kinh Thánh đã nhắc nhở: “Hãy dạy cho trẻ thơ con đường nó phải theo, dầu khi nó trở về già cũng không hề lìa khỏi đó” (Châm Ngôn 22, câu 6).
Ti-mô-thê đã được bà ngoại và mẹ dạy về đức tin nơi Ông Trời ngay từ khi còn thơ ấu, cho nên khi lớn lên, Ti-mô-thê đứng vững trong đức tin và được sự khôn ngoan từ Ông Trời ban cho nữa để hưởng sự cứu rỗi từ Ông Trời.
Lời Kinh Thánh hứa về phước hạnh của những gia đình tin Trời và thờ Trời rất rõ ràng: “Phước cho người nào kính sợ Đức Giê-hô-va, đi trong đường lối Ngài! Vì ngươi sẽ hưởng công việc của tay mình, được phước, may mắn. Vợ ngươi ở trong nhà ngươi sẽ như cây nho thạnh mậu. Con cái ngươi ở chung quanh bàn ngươi, khác nào những chồi ô-li-ve. Kìa, người nào kính sợ Đức Giê-hô-va sẽ được phước là như vậy. Nguyện Đức Giê-hô-va từ Si-ôn ban phước cho ngươi; Nguyện trọn đời mình ngươi được thấy sự phước lành của Giê-ru-sa-lem. Nguyện ngươi được thấy con cháu mình! Nguyện sự bình an giáng trên Y-sơ-ra-ên!” (Thi-thiên, chương 128).
Một gia đình tin thờ Ông Trời là một gia đình được phước. Người chồng, người cha được phước. Người vợ được phước, và con cái được phước!
Đức tin có tính lưu truyền. Khi người cha hay người mẹ trong gia đình tin thờ Trời, thì dễ lưu truyền đức tin đó cho con cái trong gia đình và ngay cả cho thế hệ cháu của mình trong tương lai nữa.
Người chủ gia đình có một vai trò rất quan trọng trong việc lưu truyền đức tin cho gia đình và cho con cháu, dòng giống của mình về sau.
Kinh Thánh dạy:
“Chúng ta sẽ chẳng giấu các điều ấy cùng con cháu họ, Bèn sẽ thuật lại cho dòng dõi hậu lai những sự ngợi khen Đức Giê-hô-va, Quyền năng Ngài, và công việc lạ lùng mà Ngài đã làm. Ngài đã lập chứng cớ nơi Gia-cốp, Định luật pháp trong Y-sơ-ra-ên, Truyền dặn tổ phụ chúng ta phải dạy nó lại cho con cháu mình; Hầu cho dòng dõi hậu lai, tức là con cái sẽ sanh, Được biết những điều đó, Rồi phiên chúng nó truyền lại cho con cháu mình; Hầu cho chúng nó để lòng trông cậy nơi Đức Chúa Trời, Không hề quên các công việc Ngài, Song gìn giữ các điều răn của Ngài” (Thi-thiên 78, câu 4 đến 7).
Có thể nói, cha mẹ là những người chủ trong gia đình cần phải xây dựng cho mình một đức tin chân thành, để dạy dỗ và lưu truyền lại cho các thế hệ con cháu đức tin đó. Gia đình là môi trường tốt nhất để giúp cho con cái phát triển đức tin nơi Đức Chúa Trời. Đây là điều rất quan trọng vì chính thế hệ con cháu chúng ta sẽ lớn lên, lập gia đình và sản sinh ra những thế hệ đức tin kế tiếp, từ đó sẽ tạo nên một dòng dõi thánh cho Chúa, một dòng dõi tin thờ Ông Trời.
Không có gì đau đớn hơn cho người cha, người mẹ là khi nhìn thấy con cháu mình không theo con đường đức tin tin thờ Ông Trời đúng đắn mà mình đã đi. Kinh Thánh cho biết một người không tin thờ Ông Trời, không xưng nhận Chúa Giê-su làm Chúa, làm Chủ đời sống, thì chắc chắn linh hồn người đó sẽ không được sự cứu rỗi, và khi không được sự cứu rỗi thì sẽ bước vào chốn khổ hình đời đời nơi Hỏa Ngục mà thôi.
Kinh Thánh khẳng định rất rõ ràng: “Chẳng có sự cứu rỗi trong Đấng nào khác (ngoài Chúa Giê-su), vì ở dưới trời chẳng có danh nào khác ban cho loài người để chúng ta phải nhờ đó mà được cứu” (Công Vụ Các Sứ Đồ 4, câu 12).
Sự cứu rỗi chỉ có trong Ông Trời (Đức Chúa Trời) qua Chúa Giê-su, cho nên, khi một người không tin thờ Ông Trời, không mời Chúa Giê-su làm Chúa, làm Chủ cuộc đời thì chắc chắn sẽ không được sự cứu rỗi.
- TỘC HỌ THỜ TRỜI
Ngoài gia đình là tế bào của xã hội, tộc họ cũng là một thiết chế quan trọng để kết nối nhiều gia đình trong cùng huyết thống lại với nhau.
Có khá nhiều những câu Tục Ngữ, Ca Dao nói về mối liên hệ tộc họ máu mủ:
+ Máu chảy ruột mềm
+ Một giọt máu đào hơn ao nước lã
+ Kính trên nhường dưới
+ Cắt dây bầu dây bí, ai nỡ cắt dây chị dây em
+ Chị về em lại trông theo
Ruột đứt chín khúc, gan treo ngang chừng!
+ Anh em như thể tay chân
Rách lành đùm bọc, dở hay đỡ đần.
+ Anh em nào phải người xa,
Cùng chung bác mẹ, một nhà cùng thân.
Yêu nhau như thể tay chân,
Anh em hòa thuận, hai thân vui vầy.
Nói về nguồn gốc tộc họ, có người đã viết:
“Dòng họ xuất hiện từ khi có hôn nhân và gia đình hạt nhân là một cặp vợ chồng theo quan hệ sinh học đực – cái, Gia đình từ bố mẹ mà có con cái. Từ con cái mà có cháu chắt, rồi chút chít mà thành dòng họ.”5
“Dòng họ xuất hiện từ khi có hôn nhân”
Hôn nhân có từ khi nào?
Kinh Thánh cho chúng ta biết nguồn gốc hôn nhân của con người:
“Giê-hô-va Đức Chúa Trời làm cho A-đam ngủ mê, bèn lấy một xương sườn, rồi lấp thịt thế vào. Giê-hô-va Đức Chúa Trời dùng xương sườn đã lấy nơi A-đam làm nên một người nữ, đưa đến cùng A-đam. A-đam nói rằng: Người nầy là xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi mà ra. Người nầy sẽ được gọi là người nữ, vì nó do nơi người nam mà có. Bởi vậy cho nên người nam sẽ lìa cha mẹ mà dính díu cùng vợ mình, và cả hai sẽ trở nên một thịt. Vả, A-đam và vợ, cả hai đều trần truồng, mà chẳng hổ thẹn” (Sáng Thế Ký 2, câu 21 đến 25).
Đó là hôn nhân đầu tiên, và dòng họ cũng bắt đầu từ đây vậy.
Nói về văn hóa gia tộc, một người nhận định:
“Ý thức tìm về nguồn cội là một trong những giá trị tinh thần tiêu biểu hàng đầu của văn hóa gia tộc ở Việt Nam.”6
Tại vùng thôn quê Tú Ngọc thân yêu của chúng tôi (thuộc Xã Bình Tú, Huyện Thăng Bình, Tỉnh Quảng Nam), có nhiều dòng tộc chung sống với nhau như bao làng quê khác trên đất nước Việt Nam; nào là tộc Nguyễn Đình, tộc Phan Tấn, tộc Võ Đăng, tộc Lê, tộc Trần, tộc Trà, tộc Hồ, tộc Bùi… Trong số đó, tộc Nguyễn Đình là đông nhất (người dân quê tôi thường nói: Nhất Nguyễn Đình, nhì Phan Tấn).
Có thể nói, tộc Nguyễn là dòng tộc đông nhất trên đất nước Việt Nam.
Theo wikipedia.org:
“Họ phổ biến nhất của người Việt (tức người Kinh) cũng như của toàn bộ người Việt Nam là họ Nguyễn, là họ của triều đại phong kiến Việt Nam cuối cùng (triều nhà Nguyễn). Theo một thống kê năm 2022 thì họ này chiếm tới khoảng 31.5% dân số Việt Nam (chưa tính tới các họ tách từ dòng tộc nhà Nguyễn là Tôn Thất hay Tôn Nữ)”
Có người đã có nhận định về tộc Nguyễn như thế nầy:
“Nhà Nguyễn là một dòng họ văn hóa bề thế hiếm có. Từ thời vua Tự Đức, người đương thời đã làm đôi câu đối: “Văn như Siêu, Quát vô tiền Hán. Thi đáo Tùng, Tuy thất thịnh Đường”, tức là văn như hai ông Nguyễn Văn Siêu và Cao Bá Quát thì đời tiền Hán cũng phải chịu, thơ như hai ông Tùng Thiện công và Tuy Lý công thì thơ đời thịnh Đường không còn đáng kể. Hai câu đó đã lưu truyền bao đời nay.”7
Tộc Nguyễn Đình có lai lịch từ xa xưa. Theo trang “Tộc Nguyễn Đình” cho biết:
“Dòng họ Nguyễn Đình có nguồn gốc xa xưa từ phương Bắc, sau di cư lần về hướng Nam, đến cư trú tại đất Hoan Châu (huyện Diễn Châu, Nghệ An ngày nay). Vào giữa thế kỷ XVIII, hòa theo làn sóng Nam tiến diễn ra khắp nơi, từ Hoan Châu cũng có một đoàn người ra đi tìm đất lập nghiệp, trong đó có ông Nguyễn Túy, người bản tộc. Khi đến địa phận Quảng Nam, Ông tạm dừng chân ở vùng Chợ Vạn (làng Mậu Hòa, Chợ Củi, Duy Xuyên). Để ý quan sát các vùng lân cận và sau một chuyến vượt sông Thu Bồn, Ông chọn làng Thạnh Mỹ, nơi địa đầu Gò Nổi, cách đường Thiên lý khoảng 8 km về phía Tây, làm nơi định cư lâu dài”8.
(Còn tiếp)
California, Tháng 01/ 2025!
Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu
5 Nguyễn Đình Chú, Dòng Họ và Vai Trò Của Văn Hóa Dòng Họ Trong Đời Sống Văn Hóa Dân Tộc, Honguyentrungnghia.com
6 Lâm Bá Hòa, Văn Hóa Gia Tộc Việt Nam
7 Ts. Nguyễn Văn Kiệm, Vai Trò Của Dòng Họ Đối Với Dân Tộc, Quốc Gia, honguyenvietnam.vn
8Sơ Lược Nguồn Gốc và Sự Phát Triển Của Tộc Nguyễn Đình, tocnguyendinhnakham.com
Nguồn Suối Tâm Linh