KHI MẸ CƠ ĐỐC TRẢI QUA KHỦNG HOẢNG LÀM MẸ
Có một sự thật âm thầm mà rất ít người nói ra là làm mẹ sẽ có những ngày tháng phước hạnh nhưng đôi khi cũng có những ngày tháng dông bão cuồn cuộn trong lòng. Có những ngày mà những người mẹ Cơ Đốc dù yêu mến Chúa và đang sống trong Lời Ngài, luôn hết lòng vì con nhưng vẫn có thể rơi vào khủng hoảng, rơi vào “trũng khóc than”. Nơi mà nụ cười trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, nước mắt cứ rơi lặng lẽ mà không kiềm được, và lòng sẽ dấy lên những câu nói dường như trái với đức tin: “Tại sao làm mẹ lại vất vả như vậy?” hoặc “Chúa ơi, phải chăng có điều gì đó trong con đang gãy đổ, nhưng con không biết gọi tên nó là gì”
Từ góc độ tâm lý học, trạng thái này có tên là “khủng hoảng làm mẹ” (maternal burnout hoặc emotional overwhelm). Đây không chỉ là sự mệt mỏi nhất thời, mà là sự kiệt quệ kéo dài về cảm xúc, thể chất và tinh thần thường đến sau những tháng ngày người mẹ quên mất chính mình trong guồng quay chăm sóc con cái, gia đình, trách nhiệm thuộc linh, và cả những kỳ vọng ngầm định có từ xã hội, Hội Thánh và chính bản thân. Tâm trí của người mẹ khi ấy rơi vào tình trạng căng thẳng kéo dài vì não bộ liên tục trong trạng thái cảnh giác cao độ, với hormone cortisol luôn ở mức cao khiến cho não bộ bị kích thích quá mức mà không có thời gian để phục hồi, dẫn đến kiệt quệ về cảm xúc và mất khả năng tập trung.
Đối với mẹ Cơ Đốc, khủng hoảng này không chỉ là chuyện tâm lý, mà còn mang chiều sâu thuộc linh. Vì người mẹ tin kính thường cảm thấy tội lỗi với những cảm xúc tiêu cực của chính mình. Họ yêu con nhưng vẫn dễ nổi nóng. Họ biết mình phải nhẫn nhục, dịu dàng nhưng nhiều lúc lại nói ra những lời làm tổn thương con trẻ. Sau đó là sự tự trách, kết tội bản thân, rồi ăn năn. Nhưng tình trạng này lại cứ lặp lại tiếp diễn khiến họ cảm thấy bất lực và bất mãn với chính bản thân mình. Điều đó không phải là họ không cố gắng để bày tỏ hình ảnh của Chúa qua đời sống mình mà vì họ đã bị kiệt quệ hay quá tải về cả thể chất, tâm linh và cảm xúc. Vì bên trong họ “Khi tôi muốn làm điều lành, thì điều dữ dính-dấp theo tôi.” Rô-ma 7:21
Điều nguy hiểm nhất không phải là sự mệt mỏi mà những người mẹ này đang trải qua mà là sự cô đơn. Sự cô đơn trong chính vai trò thiêng liêng mà đáng lẽ ra phải đem lại niềm vui cho họ: vai trò làm mẹ. Người mẹ Cơ Đốc thường gồng gánh một hình ảnh tốt đẹp bên ngoài vì họ sợ người khác đánh giá. Họ sợ làm xấu danh Chúa. Họ sợ bị xem là yếu đuối. Nhưng chính sự giấu kín này làm cho khủng hoảng càng trở nên sâu sắc hơn vì không được ai biết đến, không được ai đồng hành, và không được đem ra ánh sáng để được chữa lành.
Điều đặc biệt nữa là kẻ thù không thích những người mẹ sống đúng vai trò thuộc linh. Kinh Thánh cảnh báo chúng ta về những cuộc chiến tâm linh vô hình (Ê-phê-sô 6:12). Kẻ thù biết rằng khi một người mẹ sống gần Chúa và gây dựng con theo Lời Ngài thì sẽ khiến nó bị thất bại. Vì vậy, nó sẽ tìm cách làm cho họ kiệt sức, nghi ngờ và tê liệt thuộc linh.
Thế nhưng, điều mầu nhiệm của đức tin Cơ Đốc không nằm ở chỗ bạn luôn mạnh mẽ, nhưng là bạn được quyền yếu đuối và ở trong sự yếu đuối đó ân điển của Chúa sẽ trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết theo như II Cô-rinh-tô 12:9: “Nhưng Chúa phán rằng: Ân-điển ta đủ cho ngươi rồi, vì sức-mạnh của ta nên trọn-vẹn trong sự yếu-đuối. Vậy tôi sẽ rất vui lòng khoe mình về sự yếu-đuối tôi, hầu cho sức-mạnh của Đấng Christ ở trong tôi.”
Kinh Thánh chưa từng che giấu sự mỏng manh yếu đuối và bất toàn của con người, kể cả những anh hùng đức tin. Như Ê-li từng cầu xin được chết trong mệt mỏi. Giê-rê-mi khóc không ngừng vì gánh nặng dân sự. Phao-lô thú nhận: “Khi tôi yếu đuối, ấy là lúc tôi mạnh mẽ.” (II Cô-rinh-tô 12:10). Và ngay cả Đức Chúa Jêsus, Đấng hoàn hảo cũng đã khóc trong vườn Ghết-sê-ma-nê đến mức mồ hôi như huyết rơi xuống đất. Vậy thì tại sao chúng ta những người mẹ nhỏ bé lại không được phép trải qua sự kiệt sức? Tại sao chúng ta lại nghĩ rằng đức tin là phải luôn kiên cường?
Mình nghĩ rằng Chúa không bao giờ đòi hỏi chúng ta phải là những người mẹ hoàn hảo nhưng Ngài quan tâm đến những người mẹ chạy đến với Ngài bằng tấm lòng tan vỡ, qua những giọt nước mắt lăn dài và thái độ sự đầu phục hoàn toàn trước Ngài. Vậy nên bạn nên dừng việc gồng gánh để tỏ ra mình là người mẹ Cơ Đốc mẫu mực thay vào đó là hãy đầu phục và giao phó mọi sự vào trong tay của Chúa và cho phép mình sống thật với chính mình trước sự hiện diện của Ngài. Bởi vì chính Ngài, chứ không phải bạn mới là Đấng gìn giữ gia đình bạn, nuôi dưỡng con bạn. Và chỉ có Ngài là Đấng có khả năng chữa lành và phục hồi cho bạn.
Trong cơn khủng hoảng, điều bạn cần không phải là “làm tốt hơn”, mà là học cách nghỉ ngơi trong Chúa như trong Ê-sai 30:15: “ “Các ngươi sẽ được rỗi, là tại trở lại và yên-nghỉ; các ngươi sẽ được sức-mạnh, là tại yên-lặng và trông-cậy. Nhưng các ngươi đã không muốn thế!”
Mình nghĩ rằng sức mạnh, sự phục hồi, sự bình an không phải có được bằng sự nỗ lực mà ở sự đầu phục. Khi bạn kiệt sức, bạn không cần phải dạy con thêm điều gì bạn cả, mà chỉ cần để Đức Thánh Linh dạy cho chính bạn về ân điển. Khi bạn thấy mình mất kiểm soát, bạn không cần cố gắng để lấy lại được sự kiểm soát mà hãy giao phó cho Chúa vì chỉ Ngài mới là Đấng tể trị mọi sự và là Đấng duy nhất có quyền nắm giữ tương lai của con bạn. Hay khi bạn thấy mình vỡ vụn bạn không cần phải gồng mình để trở nên toàn hảo cho việc nuôi dưỡng một thế hệ nhưng Chúa sẽ dùng những mãnh vỡ đó để làm nên sức mạnh trong ân điển Ngài. “Ân-điển ta đủ cho ngươi rồi, vì sức-mạnh của ta nên trọn-vẹn trong sự yếu-đuối. Vậy tôi sẽ rất vui lòng khoe mình về sự yếu-đuối tôi, hầu cho sức-mạnh của Đấng Christ ở trong tôi.” II Cô-rinh-tô 12:9
Có thể bạn đang trong giai đoạn mà lời cầu nguyện duy nhất bạn nói được là: “Chúa ơi, con không còn biết phải làm gì nữa. Con mệt lắm.” Nhưng điều đó cũng đã đủ để Ngài đến gần bạn hơn, bồng ẵm bạn lên trong tay như lời Ê-sai 40:11 đã chép: “Ngài sẽ chăn dắt đàn chiên mình như người chăn chiên, Gom những chiên con trong cánh tay, Ẵm chúng vào lòng Và nhẹ nhàng dẫn các chiên mẹ.”
Mình tin chắc rằng sức mạnh của những người mẹ cơ đốc nằm ở chỗ khi bạn ở tận cùng sức lực, thì đó lại là nơi ân điển của Chúa sẽ bắt đầu. Khi bạn nghĩ mình không còn gì để cho con, chính Chúa sẽ là phần bạn dư dật vì Ngài là “nước hằng sống” cho mẹ, trước khi là bánh và sữa cho con.
Mình mong rằng những người mẹ cơ đốc đang trải qua những giai đoạn “khủng hoảng làm mẹ” có thể nhìn lại và nhận ra rằng: làm mẹ không phải là hành trình luôn phải tiến tới đều đặn mà sẽ là hành trình lên xuống, tan vỡ, trưởng thành và hãy cho mình một chút thời gian dậm chân tại chỗ để được nghỉ ngơi và phục hồi.
Một lời nhắc nhở nho nhỏ, nếu hôm nay bạn đang trong cơn khủng hoảng làm mẹ, thì bạn cũng không cần xấu hổ để che giấu nó mà hãy bước ra khỏi im lặng và chia sẻ với những người chị em thuộc linh. Vì ở trong một gia đình thuộc linh, bạn được quyền mở lời cho sự giúp đỡ, như cách mà bạn chạy đến với Chúa vì Ngài không bao giờ khước từ một người mẹ tan vỡ chạy đến Ngài bằng tấm lòng chân thật.
Hongan Doan
Nguồn Suối Tâm Linh
