Sách Xuất Êdíptô ký
Tác giả: Môi-se là trước giả của sách Xuất Ê-díp-tô ký (Xuất Ê-díp-tô ký 17:14; 24:4-7; 34:27).
Thời gian viết: Sách Xuất Ê-díp-tô ký được viết khoảng giữa năm 1440 và 1400 trước Công Nguyên.
Mục đích viết: Chữ “xuất” có nghĩa là rời khỏi. Trong thời điểm của Chúa, việc dân Y-sơ-ra-ên rời khỏi Ê-díp-tô đánh dấu khoảng thời gian bị đàn áp cuối cùng dành cho hậu duệ của Áp-ra-ham (Sáng thế ký 15:13), và bắt đầu thi hành giao ước đã hứa với Áp-ra-ham rằng hậu duệ của ông sẽ không chỉ được sống trong vùng Đất Hứa, mà còn sinh sôi nảy nở và trở thành một dân tộc lớn (Sáng thế ký 12:1-3, 7). Mục đích của sách này có thể được xem như là sự theo dõi tốc độ phát triển của hậu duệ Gia-cốp từ xứ Ê-díp-tô để thiết lập một dân tộc theo chế độ thần quyền trong vùng Đất Hứa của họ.
Những câu Kinh thánh then chốt:
Xuất Ê-díp-tô 1:8, “Nhưng bấy giờ tại nước Ê-díp-tô, có một vua mới lên ngôi, chẳng quen biết Giô-sép.”
Xuất Ê-díp-tô 2:24-25, “Ngài nghe tiếng than thở chúng, nhớ đến sự giao ước mình kết lập cùng Áp-ra-ham,Y-sác và Gia-cốp. Đức Chúa Trời đoái lại dân Y-sơ-ra-ên, nhận biết cảnh ngộ của chúng.”
Xuất Ê-díp-tô ký 12:27, “Ấy là của tế lễ Vượt qua của Đức Giê-hô-va, vì khi Ngài hành hại xứ Ê-díp-tô thì Ngài đi vượt qua các nhà dân Y-sơ-ra-ên, và cứu nhà chúng ta đó.” “Dân Y-sơ-ra-ên bèn cúi đầu lạy.”
Xuất Ê-díp-tô ký 20:2-3, “Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, đã rút ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, là nhà nô lệ. Trước mặt ta, ngươi chớ có các thần khác.”
Tóm tắt ngắn gọn: Sách Xuất Ê-díp-tô ký bắt đầu từ chỗ sách Sáng thế ký kết thúc khi Đức Chúa Trời đối xử dân tộc mà Ngài chọn, dân Do Thái. Nó lần theo những sự kiện từ lúc dân Y-sơ-ra-ên đi vào xứ Ê-díp-tô như là những người khách của Giô-sép, là người có quyền lực ở xứ Ê-díp-tô, cho đến khi họ bị cảnh đàn áp nô lệ khủng khiếp từ “một vị vua mới … là người không biết về Giô-sép” (Xuất Ê-díp-tô ký 1:8).
Chương 1-14 miêu tả những điều kiện áp bức dân Do Thái dưới thời trị vì của Pha-ra-ôn, nguồn gốc của Môi-se với tư cách là người giải phóng cho dân Do Thái, những tai vạ Chúa mang đến cho dân Ê-díp-tô vì sự khước từ của người lãnh đạo của họ để vâng phục Ngài, và sự rời khỏi xứ Ê-díp-tô. Sự tối cao và cánh tay quyền năng của Đức Chúa Trời được nhìn thấy thông qua những phép lạ trong những tai vạ – kết thúc với tại vạ cuối cùng là sự chết của đứa con đầu lòng và thiết lập lễ Vượt qua đầu tiên – sự giải phóng dân Y-sơ-ra-ên, sự tách ra của Biển Đỏ, và sự hủy diệt quân đội người Ê-díp-tô.
Phần giữa của sách Xuất Ê-díp-tô ký được dành cho sự kiện lang thang trong đồng vắng và những phép lạ mà Đức Chúa Trời đã làm cho dân sự của Ngài. Nhưng mặc dù Ngài đã ban cho họ bánh từ thiên đàng, nước ngọt từ nước đắng, nước chảy ra từ hòn đá, chiến thắng những người muốn tiêu diệt họ, Luật pháp của Ngài được chính tay Ngài viết ra trên bảng đá, và sự hiện diện của Ngài trong hình dạng là trụ mây và trụ lửa, nhưng dân sự vẫn tiếp tục lằm bằm và nổi loạn chống lại Ngài.
Phần cuối cùng của sách miêu tả việc làm Hòm giao ước và kế hoạch xây dựng Đền tạm cùng với nhiều của tế lễ khác nhau, bàn thờ, vật dụng, những lễ kỉ niệm, và hình thức thờ phượng.
Những điềm báo: Dân Y-sơ-ra-ên được yêu cầu phải dâng nhiều của tế lễ khác nhau là một bức tranh của của tế lễ cuối cùng, Chiên con của Đức Chúa Trời cho lễ Vượt qua, đó là Chúa Giê-xu Christ. Buổi tối lúc tai vạ cuối cùng ở xứ Ê-díp-tô xảy ra, một chiên con không tì vít đã bị giết và huyết của nó dùng để bôi trên hai cây cột cửa trước nhà của dân sự của Chúa, bảo vệ họ khỏi sự chết khi thiên sứ hành hại đi ngang qua. Đây là điềm báo về Chúa Giê-xu, Chiên con của Đức Chúa Trời không tì vết (I Phi-e-rơ 1:19), huyết của Ngài đảm bảo cho chúng ta có được sự sống đời đời. Một trong những biểu tượng tượng trưng về Đấng Christ trong sách Xuất Ê-díp-tô ký là câu chuyện về nước chảy ra từ hòn đá trong Xuất Ê-díp-tô 17:6. Chỉ khi Môi-se đập vào hòn đá thì nước sẽ chảy ra cho dân sự uống, cũng vậy Đức Chúa Trời đập vào Hòn đá của sự cứu rỗi của chúng ta, đóng đinh Ngài vì tội lỗi của chúng ta, và từ đó Hòn đá này trở nên món quà của nước hằng sống (Giăng 4:10). Sự chu cấp ma-na trong đồng vắng là một bức tranh hoàn hảo về Đấng Christ, Bánh của Sự sống (Giăng 6:48), được Đức Chúa Trời chu cấp để ban sự sống cho chúng ta.
Áp dụng thực tiễn: Luật của Môi-se được ban ra phần nào chỉ cho nhân loại thấy rằng họ không thể giữ nó. Chúng ta không có đủ khả năng làm vui lòng Chúa bằng cách gìn giữ luật pháp, vì vậy, Phao-lô khích lệ chúng ta “nên chính chúng tôi đã tin Đức Chúa Jêsus Christ, để được xưng công bình bởi đức tin trong Đấng Christ, chớ chẳng bởi các việc luật pháp, vì chẳng có ai được xưng công bình bởi các việc luật pháp” (Ga-la-ti 2:16).
Sự chu cấp của Đức Chúa Trời dành cho dân Y-sơ-ra-ên, từ việc giải phóng khỏi sự cầm tù đến ma-na và chim cút trong đồng vắng, là những sự biểu lộ rõ ràng về sự chu cấp đầy nhân từ của Ngài cho dân sự Ngài. Đức Chúa Trời đã hứa sẽ chu cấp mọi nhu cầu cần dùng cho chúng ta. “Đức Chúa Trời là thành tín, Ngài đã gọi anh em được thông công với Con Ngài là Đức Chúa Jêsus Christ, Chúa chúng ta” (I Cô-rinh-tô 1:9).
Chúng ta tin cậy Chúa, vì Ngài có thể giải phóng chúng ta khỏi mọi điều. Nhưng Đức Chúa Trời không cho phép tội lỗi không bị trừng phạt mãi mãi. Vì vậy, chúng ta có thể tin cậy Ngài vì Ngài là Đấng báo oán và công bình. Khi Chúa xóa bỏ tình trạng xấu xa của chúng ta, thì chúng ta không nên cố gắng quay trở lại tình trạng đó. Khi Chúa đưa ra yêu cầu cho chúng ta, thì Ngài muốn chúng ta tuân theo, nhưng lúc đó Ngài cũng ban cho chúng ta sự nhân từ và thương xót bởi vì Ngài biết rằng chúng ta sẽ không thể nào vâng phục Ngài trọn vẹn bằng chính sức riêng của chúng ta.
English
Summary of the Book of Exodus
Author: Moses was the author of the Book of Exodus (Exodus 17:14; 24:4-7; 34:27). Full article: Who wrote the book of Exodus? Who was the author of Exodus?
Date of Writing: The Book of Exodus was written between 1440 and 1400 B.C. Full article: When was Exodus written?
Purpose of Writing: The word “exodus” means departure. In God’s timing, the exodus of the Israelites from Egypt marked the end of a period of oppression for Abraham’s descendants (Genesis 15:13), and the beginning of the fulfillment of the covenant promise to Abraham that his descendants would not only live in the Promised Land, but would also multiply and become a great nation (Genesis 12:1-3, 7). The purpose of the book may be expressed as tracing the rapid growth of Jacob’s descendants from Egypt to the establishment of the theocratic nation in their Promised Land.
Key Verses:
Exodus 1:8, “Then a new king, who did not know about Joseph, came to power in Egypt.”
Exodus 2:24-25, “God heard their groaning and he remembered his covenant with Abraham, with Isaac and with Jacob. So God looked on the Israelites and was concerned about them.”
Exodus 12:27, “‘It is the Passover sacrifice to the LORD, who passed over the houses of the Israelites in Egypt and spared our homes when he struck down the Egyptians.’ Then the people bowed down and worshiped.”
Exodus 20:2-3, “I am the LORD your God, who brought you out of Egypt, out of the land of slavery. You shall have no other gods before me.”
Brief Summary: Exodus begins where Genesis leaves off as God deals with His chosen people, the Jews. It traces the events from the time Israel entered Egypt as guests of Joseph, who was powerful in Egypt, until they were eventually delivered from the cruel bondage of slavery into which they had been brought by “…a new king…which knew not Joseph” (Exodus 1:8).
Chapters 1-14 describe the conditions of oppression of the Jews under Pharaoh, the rise of Moses as their deliverer, the plagues God brought upon Egypt for the refusal of their leader to submit to Him, and the departure from Egypt. God’s sovereign and powerful hand is seen in the miracles of the plagues—ending with the plague of death of the firstborn and the institution of the first Passover—the deliverance of the Israelites, the parting of the Red Sea, and the destruction of the Egyptian army.
The middle portion of Exodus is dedicated to the wandering in the wilderness and the miraculous provision by God for His people. But even though He gave them bread from heaven, sweet water from bitter, water from a rock, victory over those who would destroy them, His Law written on tablets of stone by His own hand, and His presence in the form of pillars of fire and cloud, the people continually grumbled and rebelled against Him.
The last third of the book describes the construction of the Ark of the Covenant and the plan for the Tabernacle with its various sacrifices, altars, furniture, ceremonies, and forms of worship.
Foreshadowings: The numerous sacrifices required of the Israelites were a picture of the ultimate sacrifice, the Passover Lamb of God, Jesus Christ. The night of the last plague on Egypt, an unblemished lamb was killed and its blood applied to the doorposts of the houses of God’s people, protecting them from the angel of death. This foreshadowed Jesus, the Lamb of God without spot or blemish (1 Peter 1:19), whose blood applied to us ensures eternal life. Among the symbolic presentations of Christ in the book of Exodus is the story of the water from the rock in Exodus 17:6. Just as Moses struck the rock to provide life-giving water for the people to drink, so did God strike the Rock of our salvation, crucifying Him for our sin, and from the Rock came the gift of living water (John 4:10). The provision of manna in the wilderness is a perfect picture of Christ, the Bread of Life (John 6:48), provided by God to give us life.
Practical Application: The Mosaic Law was given in part to show mankind that they were incapable of keeping it. We are unable to please God by law-keeping; therefore, Paul exhorts us to “put our faith in Christ Jesus that we may be justified by faith in Christ and not by observing the law, because by observing the law no one will be justified” (Galatians 2:16).
God’s provision for the Israelites, from deliverance from captivity to the manna and quail in the wilderness, are clear indications of His gracious provision for His people. God has promised to supply all our needs. “God, who has called you into fellowship with his Son Jesus Christ our Lord, is faithful” (1 Corinthians 1:9).
We are to trust in the Lord, for He can deliver us from anything. But God does not allow sin to go unpunished forever. As a result, we can trust Him in His retribution and justice. When God removes us from a bad situation, we should not seek to go back. When God makes demands of us, He expects us to comply, but at the same time He provides grace and mercy because He knows that, on our own, we will not be able to fully obey.
For Further Study
Exodus 1-18: Evangelical Exegetical Commentary by Eugene CarpenterExodus 19-40: Evangelical Exegetical Commentary by Eugene CarpenterExodus 1-18: Evangelical Exegetical Commentary by Eugene CarpenterExodus: New American Commentary by Douglas StuartMore insights from your Bible study – Get Started with Logos Bible Software for Free!
Related Articles
Summary of the Book of GenesisSummary of the Book of LeviticusSummary of the Book of NumbersSummary of the Book of DeuteronomySummary of the Book of Joshua
Return to:
Summary of the Book of Exodus
NGUỒN www.GotQuestions.org
Nguồn Suối Tâm Linh