“NGÀY TÌNH NHÂN, NÓI CHUYỆN…NGƯỜI YÊU MÌNH VÀ…NGƯỜI MÌNH YÊU”

“NGÀY TÌNH NHÂN, NÓI CHUYỆN…NGƯỜI YÊU MÌNH VÀ…NGƯỜI MÌNH YÊU”

Kinh Thánh: Thi-thiên 127: 3; Ê-sai 49: 15; Rô-ma 5: 8; Phi-líp 3: 8; I Giăng 4: 19

Ngày Tình Nhân lại đến với mỗi một chúng ta, nhất là với những người đã, đang yêu nhau, theo đúng chu
kỳ của nó.
Cứ mỗi lần đến Ngày Tình Nhân, tôi lại tự nói với lòng mình rằng, việc người ta quyết định chọn một
ngày trong năm để dành riêng cho những người yêu nhau nhớ đến nhau, và bày tỏ tình cảm dành cho
nhau, là một việc làm…thiệt hay, và ý nghĩa.
Giữa lúc thế giới đang đầy dẫy không khí chiến tranh, chết chóc ở khắp mọi nơi, vì sự thù ghét, cay đắng,
tranh giành hơn thua với nhau, thì việc có một ngày dành riêng để người ta yêu nhau, nhớ đến nhau là một
điều đáng khích lệ.
Bạn có mong đến Ngày Tình Nhân để bày tỏ tình yêu với người mình yêu và với người yêu mình không?
Tôi đang mong chờ Ngày Tình Nhân đến để…yêu và…được yêu với người yêu mình và với người mình
yêu đây.
Nếu bạn hỏi, ai là người yêu mình nhất? Thì câu trả lời không lấy gì làm khó khăn cho lắm, đó chính là
cha mẹ mình, người đã sinh thành dưỡng dục mình khi còn nằm trong lòng mẹ cho đến khi…thành người.
Cha mẹ yêu con cái là chuyện đương nhiên, không có gì phải bàn cãi, vì con cái là…núm ruột của cha mẹ
mà.
Ca Dao của người Việt Nam mình đã nói rõ về tình yêu thương vô bờ của cha mẹ dành cho con cái đó
thôi:
Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
Nhưng có một Đấng yêu thương mình hơn cả cha mẹ nữa. Đấng đó không ai khác hơn, chính là Đức Chúa
Trời.
Cha mẹ thương yêu mình vì mình thuộc về cha mẹ mình; vì mình dễ thương, đáng yêu trong con mắt của
cha mẹ mình hơn bất cứ ai.
Còn Đức Chúa Trời yêu thương mình không phải vì mình đáng yêu, dễ thương trong mắt Ngài, mà Ngài
yêu thương chúng ta khi chúng ta còn là một tội nhân đáng chết.
Kinh Thánh xác nhận:
“Nhưng Đức Chúa Trời tỏ lòng yêu thương Ngài đối với chúng ta, khi chúng ta còn là người có tội, thì
Đấng Christ vì chúng ta chịu chết.” (Sách Rô-ma, chương 5, câu 8)
Ngài không chỉ yêu bạn và tôi khi bạn và tôi còn là một tội nhân; hơn thế nữa, Ngài bằng lòng chết thay
cho tội lỗi của bạn và tôi trên thập tự giá nữa.
Theo lo-gíc đó, người yêu bạn và tôi nhất chính là Đức Chúa Trời. Chúa yêu bạn và tôi hơn cả cha mẹ yêu
mình nữa.
Tiên Tri Ê-sai cho biết:
“Đàn bà há dễ quên con mình cho bú, không thương đến con trai ruột mình sao? Dầu đàn bà quên con
mình, ta cũng chẳng quên ngươi” (Sách Ê-sai, chương 49, câu 15)
Hầu như không có người mẹ nào mà quên cho con mình bú cả, và hầu như cũng không có người mẹ nào
không thương con trai ruột yêu qúy của mình cả; nhưng dầu cho nếu có người mẹ nào như thế, thì Đức
Chúa Trời cũng không bao giờ quên người thuộc về Ngài.

Đó là câu Kinh Thánh nói lên được tình yêu thương đời đời của Đức Chúa Trời dành cho người thuộc về
Ngài vậy!

Đó là nói về người yêu mình.
Thế còn, người mình yêu là ai?
Người bạn yêu là ai?
Tôi không biết; nhưng bạn thì biết rất rõ phải không?
Chắc hẳn, bạn đồng ý với tôi rằng, người nào chiếm chỗ trong lòng mình nhiều nhất, và người nào bạn
dành cho nhiều thì giờ nhất, thì đó là người mình yêu nhất?
Ai là người chiếm chỗ trong lòng bạn nhiều nhất? Ai là người bạn dành nhiều thì giờ để tâm sự với họ
nhiều nhất?
Có thể nói, cha mẹ của chúng ta là người không thể nào không hiện diện thường trực trong lòng của mỗi
chúng ta, vì cha mẹ là người đã sinh thành dưỡng dục ta nên người, là người đã dành hầu như cả cuộc đời
cha ta. Cho nên, cha mẹ là người mà ta yêu ta thương mãi mãi trong cuộc đời nầy.
Người thứ hai mà mình yêu, mình thương, đó chính là…người tình trăm năm của mình; người mà gắn bó
với mình như bóng với hình; người mà luôn đi bên cạnh mình trong mọi nẻo đường của cuộc đời, như Thi
Sĩ Nguyễn Trung Kiên đã mô tả trong bài thơ “Đôi Dép” đáng yêu:
Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Đôi dép vô tư khắng khít bước song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt có đôi
Không thể thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc có một bên phải trái
Nhưng anh yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau một bước đi chung.
Vợ chồng là như thế! Cùng chia sẻ mọi vinh nhục trong cuộc đời. Cùng khắng khít bên nhau, gắn bó với
nhau trên mọi lối đi của cuộc đời.
Tôi để ý đến…cô bé, đem lòng yêu…cô bé và sống chung với…cô bé đến nay đã gần 42 năm rồi.
Cảm tạ Chúa đã đem hai chúng tôi lại với nhau, để trở thành vợ chồng và sống bên nhau cho đến ngày
hôm nay.
Chúng tôi nhớ mãi Ngày 26 Tháng 9 Năm 1984 đáng yêu, ngày mà chúng tôi “kết tóc xe tơ” với nhau
trong sự ban cho của Chúa.
Xin Cha Thiên Thượng cứ tiếp tục ban ơn phước cho…đôi tình nhân nầy trong những năm tháng tiếp theo
để tiếp tục “gắn bó đời nhau một bước đi chung” mà sống và hầu việc Ngài trong suốt quãng đời còn lại.

Chúng tôi hứa nguyện với nhau là cứ mỗi 10 năm là sẽ tổ chức Kỷ Niệm Ngày Cưới một lần để ôn lại
những ơn phước Chúa ban cho trong mỗi chặng đường một thập niên.
Chúng tôi đã tổ chức Lễ Kỷ Niệm 40 Năm Ngày Cưới (26/ 9/ 1984 – 2024) vào Chúa Nhật, Ngày 24
Tháng 9 Năm 2024.
Và nếu Chúa muốn, và cho còn sống, thì chúng tôi sẽ tổ chức Lễ Kỷ Niệm 50 Năm Ngày Cưới vào Ngày
26 Tháng 9 Năm 2034 trong tương lai.
Đến bây giờ, Chúa cho chúng tôi đã có được một con dâu và ba cháu nội rồi.
Hy vọng đến Ngày 26 Tháng 9 Năm 2034, Chúa sẽ cho chúng tôi có thêm được một số con dâu và một số
cháu nội nữa.
Nguyện xin Chúa làm điều đẹp ý Ngài trên gia đình và dòng dõi của chúng con!
Người mà mình yêu mình thương nữa, đó chính là con cái Chúa ban cho mình.
Kinh Thánh dạy, con cái là “cơ nghiệp bởi Đức Giê-hô-va mà ra; bông trái của tử cung là phần thưởng”
(Sách Thi-thiên, chương 127, câu 3)
Chúng tôi dù ở cách xa con cái đến nửa vòng trái đất; nhưng lòng lúc nào cũng hướng về con cái ở quê
nhà, trò chuyện với con cái, rồi cầu nguyện cho chúng nó trong cuộc sống cũng như trong đức tin theo
Chúa và hầu việc Ngài.
Điều chúng tôi mừng hơn hết là Chúa cho tất cả con cháu chúng tôi đều ở trong Chúa và đều góp phần
hầu việc Ngài ở trong nhà của Ngài.
Chúng tôi luôn mong ước gia đình, con cái chúng tôi đều tiếp tục góp phần hầu việc Chúa tích cực theo
như gương mẫu của gia đình Giô-suê đã để lại:
“Ta và nhà ta sẽ phục sự Đức Giê-hô-va” (Sách Giô-suê, chương 24, câu 15)
Tạ ơn Chúa về những ơn lành mà Ngài đã ban cho trên gia đình và con cái chúng con!
Cha mẹ, vợ chồng, con cái là những người mà ai trong chúng ta cũng yêu thương mãi trong cuộc đời nầy;
nhưng ngoài những đối tượng đó, người mà tôi yêu thương vô bờ bến, đó chính là Chúa Giê-su, Đấng đã
yêu tôi và sẵn sàng hy sinh mạng sống của Ngài cho tôi trên thập tự giá để cứu chuộc linh hồn tôi, và ban
cho tôi địa vị cao quý là làm con cái trong nhà của Ngài.
Không một ai trên trần gian nầy có thể làm được điều đó cho tôi như Chúa Giê-su đã làm, vì tất cả mọi
người đều là tội nhân đáng chết. Chỉ một mình Chúa Giê-su là Đấng vô tội mới có thể yêu một tội nhân
như tôi và sẵn sàng chết cho tội nhân nầy mà thôi.
Ngài không những chết thay cho tôi, mà Ngài còn sống lại sau khi chết, để ban cho tôi địa vị làm con cái
của Ngài và được hưởng sự sống đời đời nữa.
Thật không còn gì tuyệt vời hơn thế!
Thánh Phao-lô ngày xưa đã tuyên bố:
“Tôi cũng coi hết thảy mọi sự như là sự lỗ, vì sự nhận biết Đức Chúa Jêsus Christ là quí hơn hết, Ngài là
Chúa tôi, và tôi vì Ngài mà liều bỏ mọi điều lợi đó. Thật, tôi xem những điều đó như rơm rác, hầu cho
được Đấng Christ” (Sách Phi-líp, chương 3, câu 8)
Không hề dễ dàng để chúng ta có thể nói được như Phao-lô đã nói. Phao-lô đã nói và đã sống đúng như
lời mình nói. Ông đã tận hiến cả cuộc đời còn lại của ông, kể từ khi ông được chính Chúa bắt phục trên
con đường Đa-mách để làm một “đồ dùng” cực kỳ hữu dụng cho Ngài trong chương trình rao giảng Tin
Lành, mở mang Vương Quốc Thiên Đàng.

Xin Chúa giúp cho mỗi một chúng ta cũng có được tấm lòng yêu mến Chúa Giê-su hơn bất cứ ai khác,
hơn bất cứ điều gì khác như Phao-lô.
Chỉ khi nào bạn và tôi nhận thức được rằng Chúa Giê-su là quý hơn hết mọi người, mọi điều, mọi sự thì
chúng ta mới có thể dành cuộc đời còn lại của mình để thờ phượng và hầu việc Ngài một cách đẹp lòng
Ngài vậy.

Nhân Ngày Tình Nhân, xin được…tản mạn đôi điều về chuyện…Người Yêu Mình, và Người Mình Yêu
với bạn đọc gần xa của tôi cho thêm tình yêu mến.
Tôi chợt nhớ đến câu nói nổi tiếng của Shakespeare, Kịch Tác Gia Kiêm Văn Hào nổi tiếng của người
Anh và của cả thế giới:
“Yêu và được yêu là niềm hạnh phúc lớn nhất trên trần gian”
Quả thật vậy!
Nếu mình yêu ai đó mà rồi không được người ta đáp lại tình yêu của mình thì thật đáng buồn biết bao!
Không có gì buồn khổ hơn là…yêu đơn phương.
Tình yêu luôn luôn có nhu cầu là cần được đáp ứng lại. Nếu không có sự đáp ứng lại thì tình yêu đâu còn
là tình yêu nữa phải không bạn?
Sứ Đồ Giăng đã nói:
“Chúng ta yêu vì Chúa đã yêu chúng ta trước” (Sách Giăng thứ nhất, chương 4, câu 19)
Thật thế! Đức Chúa Trời đã yêu chúng ta trước. Ngài là Đấng khởi đầu mọi sự. Ngài đã yêu chúng ta
trước để từ đó, chúng ta mới có thể đáp ứng lại tình yêu lớn lao của Ngài và yêu Ngài!
Kính chúc mọi người gần xa một Ngày Lễ Tình Nhân thật nhiều niềm vui và hạnh phúc bên…NGƯỜI
YÊU MÌNH cũng như bên…NGƯỜI MÌNH YÊU!
California, Viết Nhân Ngày Tình Nhân 2026!
Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 9   +   6   =