Mẹ ơi, ba không chịu dậy!” Daniel, đứa con trai 7 tuổi của tôi, hét lên từ phòng khách. “Dậy đi ba! Ba dậy đi!

Trong cơn mơ màng, tôi nghe tiếng con trai gọi mình. Rồi tôi nghe thấy tiếng phán êm dịu, nhỏ nhẹ của Đức Thánh Linh: “Mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Có phải đây là điều Chúa đã cảnh báo tôi vài tháng trước không? Tôi tự hỏi khi cố gắng tỉnh giấc và cử động, trong tai vẫn văng vẳng tiếng con trai gào khóc ngoài phòng khách.

Vài tháng trước đó, Thánh Linh của Đức Chúa Trời đã phán với tâm linh tôi rằng: “Vào một buổi sáng, con sẽ thức dậy và nhận ra chồng mình đã về với Chúa.” Là khi nào? Chúng ta chẳng bao giờ biết được. Sau đó, tôi đã cố gắng trân trọng thời gian bên chồng mình hơn, nhưng khi nhìn lại, lẽ ra tôi đã có thể làm nhiều hơn thế.

Sáng hôm đó, khi đã hoàn toàn tỉnh táo, tôi lao ra phòng khách. Anh ấy nằm đó, trên sàn nhà, đã tắt thở. tôi chạy đến bên anh, nhưng chẳng còn có thể làm được gì nữa. Anh đã đi xa từ lúc nào rồi.

Trong đêm, như thói quen thường lệ, chồng tôi đã thức dậy và ra phòng khách xem tivi. Một mục sư đang giảng trên truyền hình và những ghi chép của chồng tôi vẫn còn nằm trên sàn ngay trước mặt anh. Tim anh đã ngừng đập. Trong khi mẹ con tôi còn đang ngủ, anh đã nhẹ nhàng ra đi để ở bên Chúa Giê-xu đời đời.

Giăng 16:13 cho chúng ta biết: “Khi Thần Chân lý đến, Ngài sẽ dẫn các con vào mọi chân lý; vì Ngài không tự mình nói, nhưng sẽ nói những gì mình nghe, và công bố cho các con những gì sẽ đến.

Chúa đã chuẩn bị tôi để đối diện với ngày này, giống như cách Chúa Giê-xu đã chuẩn bị cho các môn đồ Ngài trong Lu-ca 9:21-22: “Đức Chúa Giê-xu cấm và ra lệnh cho các môn đồ không nói điều ấy với bất cứ ai. Đức Chúa Giê-xu phán: “Con Người phải chịu nhiều điều đau khổ, phải bị các trưởng lão, các thầy tế lễ cả và các thầy thông giáo chối bỏ, phải bị giết, đến ngày thứ ba phải sống lại.”

Các môn đồ khi ấy đã không hiểu những gì Chúa Giê-xu đang nói. Họ có những ý tưởng riêng của mình, và chính điều đó đã dẫn đến việc họ thiếu sự thông hiểu.

Tôi có đang lắng nghe không? Tôi có thêm thắt ý riêng vào những gì Chúa phán với mình không? Nếu tôi cởi mở hơn với Ngài, liệu Ngài có bày tỏ thêm không? Khi nhìn lại, tôi ước gì mình đã tập trung hơn vào quãng thời gian ít ỏi còn lại bên chồng.

Có hai bài học tôi đã rút ra được qua biến cố này:

  1. Thứ nhất: Đừng bao giờ thêm thắt ý riêng vào những gì Chúa đã phán.
  2. Thứ hai: Hãy luôn sẵn sàng đón nhận bất cứ điều gì Chúa muốn chia sẻ với bạn.

Đức Thánh Linh đang vận hành trong cuộc đời của mọi tín hữu. Nhưng lắng nghe hay không là sự lựa chọn của chúng ta. Hầu hết mọi người đều có radio trong xe hơi. Radio đó luôn nhận được tín hiệu, nhưng nếu không được dò đúng tần số, người lái xe sẽ không nghe thấy buổi phát thanh. Chúng ta phải luôn giữ đúng “tần số”—luôn mở các kênh tâm linh để đón nhận những gì Đức Thánh Linh phán.

Đây là lời cầu nguyện của tôi cho mọi tín hữu:

Lạy Chúa là Đức Chúa Trời, xin giúp chúng con luôn tập trung vào Ngài và nghe được tiếng Ngài. Ngài đã phán trong Giăng 10:27: “Chiên Ta nghe tiếng Ta, Ta quen nó, và nó theo Ta.” Lạy Chúa, xin giúp chúng con, là chiên của Ngài, biết lắng nghe và vâng phục Ngài. Cảm ơn Ngài đã tha thứ và giúp chúng con tăng trưởng trong hành trình tâm linh với Ngài. Chúng con khao khát được biết Ngài nhiều hơn nữa! Trong danh Chúa Giê-xu, Amen.

Dịch: Eunice Tu

Nguồn: cbn.com/devotions

Copy từ HOITHANH.COM