Vì sao Chúa Jêsus vẫn chọn Giu-đa Ích-ca-ri-ốt, dù biết trước ông sẽ phản Ngài?

Vì sao Chúa Jêsus vẫn chọn Giu-đa Ích-ca-ri-ốt, dù biết trước ông sẽ phản Ngài?

Dưỡng linh
11:42 13/08/2026

Oneway.vn – Có lẽ đây là một trong những câu hỏi khiến nhiều người băn khoăn nhất khi đọc Kinh Thánh: nếu ngay từ đầu Chúa Jêsus đã biết Giu-đa sẽ phản Ngài, vậy tại sao Ngài vẫn chọn ông làm môn đồ của Ngài? 

Câu hỏi này được một thính giả của chương trình gửi đến: “Xin chào Mục sư. Gần đây tôi đang học sách Giăng và bắt đầu thắc mắc: tại sao ngay từ đầu Chúa Jêsus lại chọn Giu-đa Ích-ca-ri-ốt làm môn đồ của Ngài? Qua việc Chúa vẫn chọn Giu-đa làm môn đồ dù biết trước ông sẽ phản Ngài, chúng ta học được điều gì?

Đây là một câu hỏi rất xác đáng, vì chính Kinh Thánh đã khẳng định điều đó. Giăng 6:64 chép: “Vì ngay từ đầu, Đức Chúa Jêsus đã biết ai là những người không tin và ai là kẻ phản Ngài.” Vậy tại sao Chúa Jêsus lại chọn chính người sẽ phản Ngài vào hàng các sứ đồ?

Theo sự hiểu biết của tôi, Kinh Thánh cho chúng ta thấy ít nhất năm lý do vì sao Đức Chúa Trời đã định trước điều đó, và Chúa Jêsus đã chọn Giu-đa Ích-ca-ri-ốt – kẻ phản bội – vào hàng các sứ đồ ngay từ đầu.

1. Để ứng nghiệm Kinh Thánh

Các sách Cựu Ước đã báo trước sự việc này sẽ xảy ra. Vậy nên, Chúa Jêsus chọn Giu-đa Ích-ca-ri-ốt để lời Kinh Thánh được ứng nghiệm. Trong Giăng 13:18, Chúa Jêsus phán với các sứ đồ: “Ta không nói về tất cả các con, Ta biết những người Ta đã chọn. Nhưng lời Kinh Thánh nầy phải được ứng nghiệm.” Rồi Ngài trích Thi Thiên 41:9: “Kẻ ăn bánh của Ta, trở gót chống lại Ta.” Đến ngày lễ Ngũ Tuần, Phi-e-rơ cũng xác nhận điều này trong Công Vụ Các Sứ Đồ 1:16: “Thưa anh em, lời Kinh Thánh mà Đức Thánh Linh đã nhờ miệng vua Đa-vít nói tiên tri về Giu-đa, kẻ đã dẫn đường cho những kẻ bắt Đức Chúa Jêsus, phải được ứng nghiệm.”

Từng bước một, Chúa Jêsus tiến về thập tự giá, hết lòng làm trọn mọi lời Kinh Thánh liên quan đến sự chết của Ngài, kể cả từng chi tiết về việc Ngài sẽ bị giao nộp. Qua đó, Ngài cho thấy Kinh Thánh không thể bị phá bỏ và Đức Chúa Trời luôn tể trị trên mọi sự.

2. Ngay cả những tội lỗi khủng khiếp nhất cũng phục vụ cho chương trình cứu rỗi của Đức Chúa Trời

Việc Chúa Jêsus chấp nhận để một người bạn thân phản bội mình, thậm chí phản bội bằng một cái hôn, cho chúng ta thấy rằng hành động đáng lên án nhất trong lịch sử nhân loại – phản bội Con Đức Chúa Trời và đưa Ngài đến chỗ chết – vẫn nằm trong chương trình cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Công Vụ Các Sứ Đồ 4:27–28 khẳng định rất rõ rằng mọi việc ấy đều xảy ra theo kế hoạch vốn đã định trước của Đức Chúa Trời.

Nói cách khác, bài học từ Giu-đa cho chúng ta thấy rằng, ngay cả khi con người phạm những tội lỗi kinh khủng nhất, Đức Chúa Trời vẫn tể trị và có thể dùng chính điều đó để hoàn thành chương trình cứu rỗi của Ngài. Những kẻ chống nghịch Đức Chúa Trời có thể tưởng rằng mình đang giành phần thắng, nhưng hành động của họ không thể ngăn trở ý định của Ngài; trái lại, trong sự tể trị của Ngài, Ngài vẫn khiến mọi sự hướng đến mục đích Ngài đã định.

3. Đức tin cứu rỗi không đồng nghĩa với các hoạt động tôn giáo

Ngay từ đầu, Chúa Jêsus đã chọn một sứ đồ mà Ngài biết sẽ đi đến chỗ bội đạo và hư mất. Ngài cho phép người ấy ở trong vòng thân cận nhất của mình, thậm chí còn ban cho quyền đuổi quỷ và chữa lành bệnh tật. Điều đó cho thấy rằng việc ở trong môi trường tôn giáo, tham gia các hoạt động hầu việc Chúa, hay thậm chí thi hành những công việc quyền năng, cũng không phải là bằng chứng chắc chắn cho thấy một người đã được tái sinh. Ma-thi-ơ 10:1–4 thuật lại việc Chúa chọn mười hai sứ đồ. Đoạn Kinh Thánh này nêu tên Giu-đa và cho biết Chúa Jêsus “ban thẩm quyền để đuổi các uế linh, và chữa lành mọi bệnh tật, yếu đau.”

Giu-đa Ích-ca-ri-ốt đã đồng hành với Chúa Jêsus suốt ba năm, cùng Ngài thi hành chức vụ và cũng thực hiện những phép lạ ấy. Giu-đa trở thành một minh họa sống động cho những người được nhắc đến trong Ma-thi-ơ 7:22–23: “Vào Ngày ấy, nhiều người sẽ thưa với Ta: ‘Lạy Chúa, lạy Chúa! Chúng con đã chẳng từng nhân danh Chúa nói tiên tri, nhân danh Chúa đuổi quỷ, nhân danh Chúa thực hiện nhiều phép lạ đó sao?’” Giu-đa chỉ là một trong rất nhiều người như thế trong suốt lịch sử. Rồi Chúa sẽ phán với họ: “Hỡi những kẻ làm ác, hãy lui ra khỏi Ta, Ta chẳng hề biết các ngươi bao giờ!” Thật là một bài học hết sức rõ ràng: am hiểu giáo lý, tích cực hầu việc Chúa, hay được Ngài sử dụng trong chức vụ cũng không phải là bằng chứng cho thấy một người thật sự có đức tin cứu rỗi và đã được tái sinh.

4. Quyền tể trị của Đức Chúa Trời không phủ nhận trách nhiệm của con người

Giu-đa Ích-ca-ri-ốt là một minh chứng cho thấy kế hoạch Chúa đã định sẵn và trách nhiệm của con người luôn song hành với nhau. Kết cuộc của Giu-đa đã được định trước ngay cả trước khi ông phản Chúa. Chúa Jêsus phán rằng Ngài đã gìn giữ tất cả các môn đồ của mình, ngoại trừ Giu-đa, “đứa con của sự hư mất” (Giăng 17:12). Giăng 6:64 cũng cho biết: “Vì ngay từ đầu, Đức Chúa Jêsus đã biết ai là … kẻ phản Ngài.” Rồi trong câu kế tiếp, Ngài giải thích: “Vì vậy, Ta đã bảo các con rằng nếu Cha không ban cho thì không ai có thể đến với Ta được.” 

Rõ ý hơn, Giu-đa đã không ăn năn vì Đức Chúa Cha không ban cho ông điều ấy, kết cuộc của ông đã được ấn định. Tuy nhiên, ông vẫn có tội – thật sự có tội, thật sự phải chịu trách nhiệm và thật sự đáng bị kết án. Ông hoàn toàn phải chịu trách nhiệm về những việc mình đã làm. Chính Giu-đa cũng thừa nhận điều đó trong Ma-thi-ơ 27:4: “Tôi đã phạm tội vì nộp huyết vô tội!”

Vì vậy, qua Giu-đa, chúng ta học được rằng một người có thể được định trước cho sự hư mất, nhưng đồng thời vẫn phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về những việc mình làm.

5. Lòng yêu tiền bạc có sức hủy hoại linh hồn con người

Qua Giu-đa Ích-ca-ri-ốt, chúng ta thấy rõ sức tàn phá đáng sợ của lòng yêu tiền bạc, và cách nó làm lóa mắt chúng ta trước những điều chân thật, tốt đẹp và quý giá. Trong Giăng 12:4–6, khi Ma-ri xức dầu cho Chúa Jêsus, Giu-đa nói với vẻ giả hình: “Sao không bán dầu thơm nầy lấy ba trăm đơ-ni-ê để cho người nghèo?” Giăng liền giải thích: “Anh ta nói vậy không phải vì quan tâm đến người nghèo, nhưng vì vốn là một tên trộm cắp, lại giữ túi tiền, nên anh ta thường lấy trộm tiền mà người ta bỏ vào đó.” Thế mà Giu-đa vẫn làm điều ấy ngay trước mặt chính Con Đức Chúa Trời – Đấng sẽ phó sự sống mình làm giá chuộc cho nhiều người, Đấng mà ông đã nghe giảng dạy suốt ba năm, và cũng là Đấng ban quyền năng cho ông thực hiện các phép lạ.

Giu-đa Ích-ca-ri-ốt yêu tiền hơn yêu Chúa Jêsus. Thật là một điều kinh khủng, khó tin và không thể nào diễn tả hết được sự gian ác ấy. Điều đó phải khiến mỗi chúng ta run sợ, khi nghĩ đến sức cám dỗ của tiền bạc. Nó có thể làm mù lòa đôi mắt chúng ta, khiến chúng ta không còn nhìn thấy đâu là điều chân thật, tốt đẹp và quý báu. Vì vậy, khi có cơ hội, chỉ ba mươi miếng bạc cũng đủ để Giu-đa bán chính Con Đức Chúa Trời.

Tôi tin rằng vẫn còn nhiều câu trả lời khác cho câu hỏi của vị thính giả này. Tuy nhiên, theo như tôi nhận thấy trong Kinh Thánh, có ít nhất năm lý do giải thích vì sao Đức Chúa Trời đã định trước điều đó và Chúa Jêsus đã chọn một kẻ phản bội vào hàng các sứ đồ ngay từ đầu.

– Để ứng nghiệm Kinh Thánh: Kinh Thánh không thể bị phá bỏ, và Đức Chúa Trời vẫn tể trị trên mọi sự.

– Ngay cả những tội lỗi kinh khủng nhất cũng được Đức Chúa Trời sử dụng để thực hiện chương trình cứu rỗi của Ngài.

– Ở với Chúa Jêsus, hầu việc Ngài hay làm nhiều việc quyền năng cũng không phải là bằng chứng của đức tin cứu rỗi.

– Đức Chúa Trời định trước mọi sự, nhưng con người vẫn phải chịu trách nhiệm về những việc mình làm.

– Lòng yêu tiền bạc là động cơ đằng sau tội lỗi kinh khủng nhất trong lịch sử nhân loại.

Bài: John Piper; dịch: Esther Võ

(Nguồn: desiringgod.org)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 6   +   6   =