10 câu Kinh Thánh giúp chúng ta hiểu hơn về thế lực Sa-tan
Oneway.vn – Vì kẻ thù của Cơ Đốc nhân là những thế lực tà linh siêu nhiên, chúng ta không thể dựa vào sức riêng hạn hẹp của mình, nhưng phải mang lấy toàn bộ binh khí của Đức Chúa Trời để chiến đấu

1. Sa-tan đứng sau sự thờ hình tượng (I Cô-rinh-tô 10:19–22)
“Tôi nói vậy có ý gì? Của cúng thần tượng có giá trị gì, hay chính thần tượng có ra gì không? Không ra gì cả! Những gì người ngoại đạo cúng tế là cúng tế các quỷ, chứ không phải dâng lên cho Đức Chúa Trời. Vậy, tôi không muốn anh em dự phần với các quỷ. Anh em không thể uống chén của Chúa và cũng uống chén của các quỷ. Anh em không thể dự tiệc của Chúa và cũng dự tiệc của các quỷ. Hay chúng ta muốn làm cho Chúa phải ghen tuông? Chúng ta mạnh hơn Ngài sao?”
Sứ đồ Phao-lô biết rằng ma quỷ vui thích khi con người thờ phượng bất kỳ “vị thần” nào khác thay vì Đức Chúa Trời chân thật duy nhất. Vì thế, chúng đặc biệt tìm cách lôi kéo con người vào sự thờ hình tượng. Trong Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:17–18, những của lễ dâng cho các thần giả – được gọi là “ma quỷ” trong phân đoạn này – được đặt đối lập với sự thờ phượng Đức Chúa Trời, Đấng được gọi là “tảng đá” (đối chiếu I Cô-rinh-tô 10:4). Sự thờ hình tượng không chỉ đơn thuần bắt nguồn từ trí tưởng tượng hay khả năng của con người; đằng sau đó còn có ảnh hưởng của ma quỷ. Vì vậy, không phải mọi điều mang vẻ “siêu nhiên” đều đến từ Đức Chúa Trời.
Sự ghen tuông của Đức Chúa Trời không phải là lòng đố kỵ tội lỗi thường thấy ở con người. Đó là sự ghen tuông công bình, bởi Ngài là Đấng Tạo Hóa của vũ trụ, và chỉ một mình Ngài – chứ không phải những “thần” do con người dựng nên – mới xứng đáng nhận mọi sự ngợi khen và thờ phượng. Những ai quay sang thờ hình tượng sẽ chọc giận Đức Chúa Trời và phải đối diện với cơn thịnh nộ của Ngài, như dân Y-sơ-ra-ên đã từng trải qua trong hoang mạc. (Xem Xuất Ê-díp-tô Ký 20:4–5; Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:23–24; 5:8–9; 6:14–15; 29:18–20; 32:16, 21.)
2. Sa-tan luôn tìm cách quay trở lại và chiếm hữu (Ma-thi-ơ 12:43–45)
“Khi uế linh ra khỏi một người, nó đi qua những nơi khô cằn, tìm chỗ nghỉ, nhưng không tìm được. Rồi nó nói: ‘Ta sẽ trở về nhà ta, nơi ta vừa ra khỏi.’ Khi về đến, thấy nhà trống, quét dọn sạch, sắp đặt ngăn nắp, nó liền đi và đem về bảy quỷ khác dữ hơn, cùng vào ở đó. Như vậy, tình trạng sau của người ấy còn tệ hại hơn trước. Thế hệ gian ác nầy cũng sẽ như vậy.”
Ma quỷ thường được gắn với những nơi khô cằn, có lẽ vì sa mạc được xem là nơi thiếu vắng phước lành của Đức Chúa Trời – những phước lành thường được biểu hiện qua mưa thuận gió hoà và mùa màng bội thu (đối chiếu Ê-sai 13:19–22; 34:13–14; Giê-rê-mi 17:6; 22:6; 50:12; 51:43; Sô-phô-ni 2:13; Ma-la-chi 1:3).
Nhà ta, nơi ta vừa ra khỏi. Hình ảnh “nhà” cho thấy uế linh xem con người như nơi thuộc về mình và kiên trì tìm cách chiếm quyền sở hữu toàn bộ con người, cả thể chất lẫn tâm linh.
Bảy. Trong Kinh Thánh, số bảy thường gắn với ý nghĩa trọn vẹn hoặc hoàn toàn. Ở đây, con số này có lẽ nhấn mạnh mức độ nghiêm trọng khi uế linh quay trở lại, có thể là đã chiếm hữu hoàn toàn. Nếu thế hệ gian ác này vẫn tiếp tục khước từ Đức Chúa Jêsus, ngay cả sau khi đã tận mắt chứng kiến quyền năng của Ngài trong việc chế ngự ma quỷ, thì tình trạng sau cùng của họ sẽ còn tồi tệ hơn cả lúc họ chưa từng biết đến Ngài.
3. Sa-tan mạnh, nhưng không thể thắng Đức Chúa Trời quyền năng (Khải Huyền 12:3–4)
“Trên trời cũng xuất hiện một dấu lạ khác: Một con rồng lớn màu đỏ có bảy đầu, mười sừng, và trên bảy đầu có bảy mão miện. Đuôi kéo theo một phần ba các ngôi sao trên trời và ném xuống đất. Rồng đứng trước người phụ nữ sắp sinh, để khi nàng sinh thì ăn nuốt con của nàng.”
Con rồng lớn màu đỏ chính là “con rắn xưa, được gọi là ma quỷ hay Sa-tan” (Khải Huyền 12:9; đối chiếu Khải Huyền 20:2; Sáng Thế Ký 3:1–15; Ê-sai 27:1). Hình ảnh bảy đầu, bảy mão miện và mười sừng cho thấy quyền lực rất lớn của con rồng (đối chiếu Đa-ni-ên 7:6–7). Xem thêm hình ảnh tương tự về con thú trong Khải Huyền 13:1.
Đuôi kéo theo một phần ba các ngôi sao trên trời. Các tà linh đứng về phía Sa-tan cũng sẽ cùng nó chịu thất bại trước Mi-ca-ên và các thiên sứ của người (Khải Huyền 12:7–9). Một số nhà giải nghĩa cho rằng hình ảnh một phần ba các ngôi sao ám chỉ sự sa ngã ban đầu của Sa-tan, khi nó lôi kéo một phần ba các thiên sứ đi theo mình (đối chiếu II Phi-e-rơ 2:4; Giu-đe 6; có thể cả Ê-sai 14:12–15). Việc con rồng chực nuốt đứa con ngay khi vừa sinh ra gợi nhớ đến Sáng thế Ký 3:15, nơi báo trước rằng dòng dõi người phụ nữ sẽ giày đạp đầu con rắn, còn con rắn sẽ cắn gót chân người.
4. Thờ thần giả là quay lưng với Đức Chúa Trời (Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:17–18)
“Dâng sinh tế cho ma quỷ, không phải là Đức Chúa Trời, quỳ lạy các thần mà mình chưa từng biết, là các thần mới vừa xuất hiện ít lâu, mà tổ phụ anh em không bao giờ khiếp sợ. Anh em không quan tâm đến Vầng Đá đã sinh ra mình và quên Đức Chúa Trời Đấng ban sự sống.”
Như được nhấn mạnh xuyên suốt sách Phục Truyền Luật Lệ Ký, thờ hình tượng là tội lỗi nghiêm trọng nhất và cũng là mối đe dọa lớn nhất đối với dân Y-sơ-ra-ên (xem thêm Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:21). Đức Chúa Trời, Vầng Đá của họ, là Đấng đã cứu chuộc và chu cấp cho Y-sơ-ra-ên; còn những thần mà họ chạy theo không phải là Đức Chúa Trời chân thật, cũng chẳng có những công việc cứu chuộc trong lịch sử như những gì Ngài đã làm cho dân Ngài (Phục Truyền Luật Lệ Ký 32:17).
5. Ma quỷ gieo rắc tà thuyết và sự lừa dối (I Ti-mô-thê 4:1–2)
“Thánh Linh phán rõ ràng rằng trong thời kỳ cuối cùng sẽ có một số người chối bỏ đức tin, chạy theo các thần lừa dối và giáo lý của ma quỷ, bởi luận điệu đạo đức giả của những kẻ nói dối mà lương tâm đã chai lì.”
Cách Đức Thánh Linh phán ở đây không được nói rõ. Có thể Ngài trực tiếp mặc khải điều này cho Phao-lô (đối chiếu Công Vụ Các Sứ Đồ 20:29–30), hoặc phán qua lời tiên tri của một người khác. Rõ ràng: nghĩa là một cách minh bạch, dứt khoát. Thời kỳ cuối cùng (tiếng Hy-lạp: hysterois kairois) được nói đến ở đây rõ ràng bao gồm cả thời đại của Ti-mô-thê (xem cách diễn đạt tương tự trong II Ti-mô-thê 3:1). Như thường thấy trong Tân Ước, “thời kỳ cuối cùng” chỉ về giai đoạn bắt đầu từ khi Đức Thánh Linh được đổ ra, sau khi công tác của Đấng Christ đã hoàn tất.
Những người chạy theo các giáo lý sai lạc sẽ lìa bỏ đức tin. Điều đó cho thấy những giáo lý ấy không thuộc về đức tin Cơ Đốc chân chính. Hơn nữa, nguồn gốc của những tà thuyết ấy đến từ ma quỷ, bởi những người truyền dạy các tà thuyết ấy đang chạy theo các thần lừa dối. Vì vậy, sự xuất hiện của tà thuyết và tình trạng bội đạo kéo theo sau đó không phải là điều bất ngờ. Đức Chúa Trời đã báo trước rằng những điều ấy sẽ xảy ra, nên hội thánh của Ngài không cần hoang mang, nhưng phải tiếp tục đứng vững và trung tín (xem II Ti-mô-thê 2:17–19).
Lương tâm của các giáo sư giả đã trở nên chai lì và gần như mất đi khả năng phân biệt đúng sai, vì họ cố tình chống nghịch Phúc Âm. Đối chiếu với “lương tâm tốt lành” trong I Ti-mô-thê 1:5.
6. Không phải mọi điều thuộc linh đều đến từ Đức Chúa Trời (I Giăng 4:1–3)
“Thưa anh em yêu dấu, đừng tin tất cả các thần linh, nhưng hãy thử xem các thần linh đó có phải đến từ Đức Chúa Trời không, vì có nhiều kẻ tiên tri giả đã xuất hiện trong thế gian. Bởi điều nầy, anh em nhận biết Thánh Linh của Đức Chúa Trời: Thần linh nào thừa nhận Đức Chúa Jêsus Christ đã đến trong thân xác thì thần linh đó đến từ Đức Chúa Trời; thần linh nào không thừa nhận như thế về Đức Chúa Jêsus thì không phải đến từ Đức Chúa Trời. Đó là thần linh của kẻ chống Đấng Christ mà anh em nghe nói sắp đến, và bây giờ đã ở trong thế gian rồi.”
Đừng tin tất cả các thần linh. Đức tin Cơ Đốc không đồng nghĩa với việc dễ dàng tin vào mọi điều mang màu sắc thuộc linh. Hãy thử xem các thần linh đó. Những ảnh hưởng tâm linh vô hình đang định hướng lời nói và hành động của con người có thể được ‘thử nghiệm’ qua một người bằng cách xem xét điều người ấy giảng dạy, đời sống của họ, cũng như nhờ ơn phân biệt các linh (đối chiếu I Cô-rinh-tô 12:10; 14:29). Tiên tri giả là những người tự nhận mình nói thay cho Đức Chúa Trời, nhưng thực chất lại chịu sự chi phối của ma quỷ (I Giăng 4:3–4). Trong một thời đại đề cao sự “khoan dung” như ngày nay, sự phân định rõ ràng đôi khi lại bị xem là thái độ phán xét (đối chiếu “Đừng đoán xét” – Ma-thi-ơ 7:1). Tuy nhiên, Đức Chúa Jêsus cũng dạy: “Đừng xét đoán theo bề ngoài, nhưng hãy xét đoán theo lẽ công chính” (Giăng 7:24).
Bởi điều nầy, anh em nhận biết. Sứ đồ Giăng đưa ra một tiêu chuẩn về giáo lý để thử các thần linh (xem I Giăng 4:1). Nếu một linh, hoặc một người chịu sự tác động của linh đó, không xưng nhận rằng Đức Chúa Jêsus Christ đã đến trong thân xác, thì linh ấy hoặc người ấy đang dẫn dân sự Đức Chúa Trời đi sai lạc. Dường như nhiều giáo sư giả thời bấy giờ cho rằng Đức Chúa Jêsus chỉ “mang dáng vẻ” con người chứ không thật sự mang lấy thân thể xác thịt. Quan niệm này có thể bắt nguồn từ niềm tin sai lầm rằng thế giới vật chất vốn là xấu xa, nên thân thể xác thịt cũng bị xem là xấu xa.
Thần linh nào không thừa nhận như thế về Đức Chúa Jêsus. Nghĩa là bất kỳ ai không công nhận Đức Chúa Jêsus là Đức Chúa Con “đã đến trong thân xác” (I Giăng 4:2). Người ta có thể nói về Đức Chúa Jêsus, thậm chí tin rằng Ngài từng sống trên đất – điều mà nhiều tôn giáo, tà giáo và hệ tư tưởng khác cũng thừa nhận. Nhưng nếu không khẳng định cả thần tính trọn vẹn lẫn nhân tính trọn vẹn của Ngài, thì họ chưa thật sự “thừa nhận Đức Chúa Jêsus.” Theo lời khẳng định dứt khoát của Giăng, họ đang chịu ảnh hưởng bởi thần linh của kẻ chống Đấng Christ.
7. Ma quỷ cũng tin Đức Chúa Trời có thật và run sợ (Gia-cơ 2:19)
“Bạn tin rằng chỉ có một Đức Chúa Trời, bạn tin đúng; ngay cả ma quỷ cũng tin như vậy và run sợ.”
Chỉ có một Đức Chúa Trời. Lời khẳng định rằng chỉ có một Đức Chúa Trời bắt nguồn từ bài tín điều của người Do Thái, gọi là Shema (Phục Truyền Luật Lệ Ký 6:4; xem Mác 12:29; Rô-ma 3:30). Tuy nhiên, Gia-cơ nói rằng chỉ tin như thế thôi vẫn chưa đủ, bởi ngay cả ma quỷ cũng tin và còn run sợ. Chỉ đồng ý những chân lý của đức tin Cơ Đốc trên phương diện lý trí thì chưa thể đem lại sự cứu rỗi. Đức tin cứu rỗi, như cả Phao-lô lẫn Gia-cơ đều khẳng định, là đức tin thật sự tiếp nhận chân lý Phúc Âm và được bày tỏ qua một đời sống tương xứng với đức tin ấy.
8. Danh Chúa Jêsus không phải một câu thần chú (Công Vụ Các Sứ Đồ 19:13–16)
“Bấy giờ có mấy thầy phù thủy người Do Thái đi từ nơi nầy đến nơi khác, cũng thử lấy danh Chúa là Đức Chúa Jêsus đuổi tà linh khỏi những kẻ bị ám. Họ nói: “Ta nhân danh Chúa là Đức Chúa Jêsus, Đấng mà Phao-lô rao giảng, truyền lệnh chúng bay.” Những người làm việc nầy là bảy con trai của thầy tế lễ thượng phẩm Do Thái tên là Sê-va. Nhưng quỷ nói với họ: “Ta biết Đức Chúa Jêsus và cũng biết rõ Phao-lô nữa, nhưng các ngươi là ai?” Người bị quỷ ám xông vào họ, áp đảo và đánh bại cả bọn đến nỗi họ phải bỏ nhà chạy trốn, mình trần truồng và đầy thương tích.”
Thầy phù thủy người Do Thái đi từ nơi nầy đến nơi khác. Có những ghi chép cho biết, người Do Thái vào thế kỷ thứ nhất từng sử dụng các nghi thức phức tạp và những câu chú để tìm cách thoát khỏi sự chi phối của uế linh. Tuy nhiên, dường như những phương thức ấy không mấy hiệu quả, bởi dân chúng đã vô cùng kinh ngạc khi thấy Đức Chúa Jêsus có thể đuổi ma quỷ chỉ bằng “uy quyền và năng lực” (Lu-ca 4:36).
Câu chuyện cho thấy danh Đức Chúa Jêsus không phải một câu thần chú mà bất kỳ ai cũng có thể sử dụng để đuổi quỷ. Các con trai Sê-va xưng danh Ngài nhưng bản thân lại không thật sự biết và thuộc về Ngài. Trong trường hợp này, tình thế hoàn toàn đảo ngược: thay vì đuổi được ma quỷ, chính những kẻ trừ tà lại bị ma quỷ đánh đuổi. Việc họ phải chạy trốn trong tình trạng lõa lồ càng làm tăng thêm sự nhục nhã.
9. Ma quỷ nhận biết và phải khuất phục trước thẩm quyền của Chúa Jêsus (Mác 1:23–27)
“Ngay lúc đó, trong nhà hội có một người bị uế linh ám, la lớn: “Jêsus người Na-xa-rét ơi, việc của chúng tôi liên can gì đến Ngài? Ngài đến để diệt chúng tôi sao? Tôi biết Ngài là ai, là Đấng Thánh của Đức Chúa Trời.” Nhưng Đức Chúa Jêsus nghiêm trách nó: “Im ngay! Hãy ra khỏi người nầy!” Uế linh vật mạnh người ấy, thét lên một tiếng rồi ra khỏi. Mọi người đều kinh ngạc đến nỗi họ bàn tán với nhau: “Chuyện gì vậy? Một giáo huấn mới đầy thẩm quyền! Ngài ra lệnh cho cả tà linh, và chúng cũng phải tuân theo!”
Ma quỷ chống lại quyền năng của Đức Chúa Jêsus và sự dạy dỗ của Ngài về Nước Đức Chúa Trời, nhưng đồng thời cũng khiếp sợ vì biết Ngài đến để tiêu diệt nó. Việc ma quỷ gọi đích danh Đức Chúa Jêsus là Đấng Thánh của Đức Chúa Trời, có thể phản ánh quan niệm thời bấy giờ rằng: nếu biết và gọi đúng danh của một người thì có thể phần nào chế ngự người ấy. Nhưng Đức Chúa Jêsus lập tức bác bỏ mọi toan tính như vậy và truyền lệnh: “Im ngay!”
Mọi người đều kinh ngạc. Phép đuổi quỷ này càng xác chứng thẩm quyền của Đức Chúa Jêsus trong sự dạy dỗ.
10. Cơ Đốc nhân phải đứng vững bằng khí giới của Đức Chúa Trời (Ê-phê-sô 6:10–13)
“Cuối cùng, anh em phải mạnh mẽ trong Chúa và nhờ sức toàn năng của Ngài. Hãy trang bị mọi khí giới của Đức Chúa Trời để anh em có thể đứng vững chống lại các mưu kế của ma quỷ. Vì chúng ta chiến đấu, không phải chống lại thịt và máu, nhưng chống lại các quyền thống trị, các thế lực, các kẻ nắm quyền bá chủ thế giới mờ tối nầy, và các thần dữ ở các nơi trên trời. Vì vậy, hãy trang bị mọi khí giới của Đức Chúa Trời, để trong ngày tai họa, anh em có thể chống cự lại; và khi chiến thắng mọi sự rồi, anh em được đứng vững vàng.”
Mạnh mẽ. Vì Cơ Đốc nhân không thể tự mình đứng vững trước các thế lực siêu nhiên, họ phải nương cậy vào sức mạnh toàn năng của chính Chúa (xem Ê-phê-sô 1:19), là sức mạnh Ngài chu cấp chủ yếu qua sự cầu nguyện (Ê-phê-sô 6:18).
Từ tiếng Hy Lạp được dịch là mọi khí giới (panoplia) chỉ toàn bộ trang bị của một người lính được vũ trang đầy đủ, bao gồm đầy đủ trang bị phòng thủ lẫn vũ khí chiến đấu như được mô tả trong Ê-phê-sô 6:14, 16–17. Hình ảnh Phao-lô sử dụng ở đây chủ yếu bắt nguồn từ Cựu Ước, nhưng những thuật ngữ ông dùng cũng rất gần với trang bị của binh lính La Mã, đặc biệt là chiếc khiên lớn có hình dạng như cánh cửa và thanh gươm ngắn dùng để đâm. Có thể nhìn thấy hình ảnh những loại binh khí này trên nhiều phù điêu quân sự, nhất là trên các quan tài bằng đá, khắp Đế quốc La Mã.
Mưu kế. Từ này nhấn mạnh những thủ đoạn xảo quyệt mà ma quỷ sử dụng, đồng thời gợi liên hệ với “mánh khoé lừa dối” của những kẻ rao giảng tà thuyết (Ê-phê-sô 4:14; xem thêm I Giăng 2:18, 22; 4:3; II Giăng 7).
Khi nhắc đến các quyền cai trị và thế lực tà linh của thế giới tăm tối này (xem Ê-phê-sô 3:10), Phao-lô nhận thức rất rõ về những thế lực đứng về phía ma quỷ – các tà linh gian ác đang hoạt động trong thế giới hiện tại. Tuy nhiên, Kinh Thánh cũng khẳng định rõ rằng mọi quyền lực của kẻ thù đều không thể sánh với Chúa, Đấng đã “phế bỏ các quyền thống trị, các thế lực, dùng thập tự giá chiến thắng chúng, và bêu chúng ra giữa thiên hạ” (Cô-lô-se 2:15; xem thêm Ê-phê-sô 1:19–21).
Vì vậy. Vì kẻ thù của Cơ Đốc nhân là những thế lực tà linh siêu nhiên, chúng ta không thể dựa vào sức riêng hạn hẹp của mình, nhưng phải mang lấy toàn bộ binh khí của Đức Chúa Trời (xem chú thích Ê-phê-sô 6:11). Những binh khí thuộc linh, trong đó có “gươm của Thánh Linh” – vốn được mô tả trong Ê-sai 11:4–5 và 59:17 là binh khí của chính Chúa và Đấng Mê-si-a của Ngài – nay được ban cho các tín hữu.
Chống cự lại. Cùng với từ “đứng vững” trong Ê-phê-sô 6:11 và “đứng vững vàng” ở Ê-phê-sô 6:13, Phao-lô khắc họa Cơ Đốc nhân như những người lính nơi tiền tuyến, kiên cường giữ vững vị trí trước những đợt tấn công của kẻ thù.
Ngày tai hoạ. Trong Ê-phê-sô 5:16, khi nói “những ngày là xấu,” Phao-lô mô tả sự xấu xa như đặc điểm của thời đại hiện tại. Tuy nhiên, những cuộc tấn công của Sa-tan nhằm vào dân Chúa không phải lúc nào cũng diễn ra với cùng một mức độ, mà sẽ có những thời điểm trở nên đặc biệt dữ dội. Điều này sẽ tiếp diễn cho đến ngày cuối cùng, khi Chúa trở lại với đại quyền năng và vinh hiển (Lu-ca 21:27) để đánh bại kẻ thù và giải cứu dân Ngài đời đời.
Bài: Crossway; dịch: Esther Võ
(Nguồn: crossway.org)
Nguồn Suối Tâm Linh