HỌ KHÔNG LÀM GÃY CHÂN CHÚA

HỌ KHÔNG LÀM GÃY CHÂN CHÚA

 

Giáo sư Mục sư David Mathis 

Chỉ có 24 giờ, giống như mọi ngày. Sau đêm dài, mặt trời mọc chạy ngang bầu trời rồi biến mất. Đêm lại đến. Nhưng đối với các môn đồ và những người bạn thân thiết của Chúa Giê-su, khi họ lặp đi lặp lại sự kinh ngạc và kinh hoàng của ngày hôm trước đó, hẳn là ngày dài nhất trong lịch sử thế giới.
Vào thứ Bảy dài đó, họ có thể đau buồn vào những khoảnh khắc cụ thể nào? Họ có nhớ đòn roi, mão gai, nỗi thống khổ trên khuôn mặt của mỗi nhân chứng thương cảm không? Họ có luyện tập những lời Chúa Giê-su nói trong sự dằn vặt, ân sủng cho mẹ của Chúa, ân sủng cho một tên tội phạm, ân sủng cho người hồi sinh, ân sủng cho kẻ thù của Chúa? Họ có ngẫm nghĩ về ngọn giáo đâm vào sườn, xác nhận một lần và mãi mãi rằng Đấng Mê-si của họ đã chết không?
Tuy nhiên, trong sự tàn phá tột độ như những cơn đau buồn phải ập đến từng đợt, họ có mang trong mình nỗi băn khoăn về cách mà xác chết của Chúa rơi xuống từ cây thập tự không? Có thể họ thậm chí đã dám giữ lấy một tia hy vọng nhỏ bé, gần như vô hình ẩn trong bảy từ đáng ngạc nhiên? Như sứ đồ Giăng viết, “họ không đánh gãy ống chân Ngài” (Giăng 19:33).

Đập chân
Phúc âm của Giăng cho chúng ta biết về những tình huống bất thường xung quanh việc di dời các thi thể khỏi thập tự giá vào thứ Sáu tuần đó. Ngày Sa-bát của Lễ Vượt qua là ngày hôm sau (Giăng 19:31). Điều này đã trình bày một vấn đề. Như DA Carson giải thích:
Tập quán bình thường của người La Mã là để những người đàn ông và phụ nữ bị đóng đinh trên thập tự giá cho đến khi họ chết – điều này có thể mất nhiều ngày – sau đó để thi thể thối rữa treo ở đó để kênh kênh nuốt chửng. Nếu có lý do nào đó để vội vàng chết, những người lính sẽ đập vào chân nạn nhân bằng một cái vồ sắt (tục lệ được gọi là crurifragium trong tiếng Latinh ). Hoàn toàn không gây sốc và mất thêm máu, bước này giúp nạn nhân không thể đẩy bằng chân của mình để giữ cho khoang ngực mở ra. Sức mạnh của cánh tay không đủ, sau đó là tình trạng ngạt thở. (Tin Mừng Theo Gioan, 622)
Vì vậy chính các nhà lãnh đạo Do Thái, Giăng tường thuật yêu cầu Phi-lat đập chân để đưa những người chết trước ngày thượng phẩm (Giăng 19:31). Quân lính đập chân hai tên tội phạm, nhưng khi họ đến gần Chúa Giê-su, và “thấy Ngài đã chết, họ không đánh gãy ống chân Ngài” (Giăng 19:33).
Họ không làm gãy chân Chúa. Thay vào đó, họ dùng giáo đâm vào sườn để xác nhận rằng đã chết. Và sứ đồ Giăng đã thoáng thấy hy vọng vinh quang đặc biệt trong biến cố đáng ngạc nhiên này. Cho dù anh ta có dám tin tưởng vào một hy vọng, ngay cả trong ngày Thứ Bảy Tuần Thánh đó, hay chỉ sau đó ngẫm nghĩ lại về khúc quanh này, Giăng thấy ý nghĩa trong sự quan phòng hoàn toàn đáng ngạc nhiên đó.
Bạn có nghe thấy bài hát ở phía xa? Để giữ cho xương của Chúa nguyên vẹn và không bị vỡ, có thể chính Đức Chúa Trời đang ngâm nga giai điệu cổ xưa của Thi thiên 34, ngay cả trong những ngày đen tối nhất này?
Người công bình bị nhiều tai họa, Nhưng Đức Giê-hô-va cứu người khỏi hết.
Ngài giữ hết thảy xương cốt người, Chẳng một cái nào bị gãy.  (Thi-thiên 34: 19–20)
Xương nổi tiếng
Nhiều độc giả ngày nay hầu như không biết phải làm gì với những bộ xương không bị vỡ này. Chúng ta không còn gắn nhiều ý nghĩa biểu tượng cho xương như người xưa. Chúng ta vò đầu bứt tai trước lời cam kết của Đức Chúa Trời là “giữ lấy tất cả xương cốt của Ngài,” như thể đó là một lời hứa an ủi cho một người đã qua đời. Nhưng trong Kinh thánh, xương thường chứa đầy tủy của các nghĩa bóng, tùy thuộc vào ngữ cảnh.
Hai sách Kinh thánh đầu tiên bao gồm những đề cập nổi bật về xương, lạ lẫm đối với đôi tai hiện đại của chúng ta. Đầu tiên, có lẽ không có xương nào trong Kinh thánh nổi tiếng hơn xương của Giô-sép. Sách Sáng thế ký kết thúc bằng việc Giô-sép bắt các con trai Y-sơ-ra-ên thề mang xương cốt của ông từ Ai Cập đến Đất Hứa khi Đức Chúa Trời giải cứu họ (Sáng thế ký 50:25). Và khi quốc gia này thực hiện cuộc xuất hành, lời cam kết được thực hiện. Môi-se dời hài cốt Giô-sép theo mình, vì Giô-sép có bắt dân Y-sơ-ra-ên thề quyết rằng: Chắc Đức Chúa Trời sẽ viếng các ngươi; hãy dời hài cốt ta theo các ngươi khỏi đây. (Xuất 13:19)
Chỉ còn hơi thở trước khi xương của Giô-sép được nhắc đến trong Xuất Ê-díp-tô Ký 13, dân chúng nhận được chỉ dẫn về con chiên Lễ Vượt Qua, và xương của nó trong Xuất Ê-díp-tô Ký Lễ đó chỉ ăn nội trong nhà; ngươi đừng đem thịt ra ngoài, và cũng đừng làm gãy một cái xương nào. (Xuất Ê-díp-tô Ký 12:46; cả Dân số ký 9:12). Có vẻ như điều gì đó thiêng liêng về xương. Tại sao thêm hướng dẫn này để không làm gãy xương của con chiên hiến tế? Bức tranh vẫn chưa hoàn chỉnh.
Xương sống lại
Nhiều thế kỷ sau, chúng ta đến với Ê-xê-chi-ên 37 và khải tượng về một thung lũng xương khô. Đây là xương người – phần cuối cùng còn lại của các cơ thể từng sống. Những bộ xương khô tượng trưng cho sự vô hồn của con dân Chúa, và chưa phải là sự tàn phá hoàn toàn.Không phải tất cả đã bị mất. Một cái gì đó vẫn còn lại, ngay cả trong sự chết. Đức Chúa Trời bảo Ê-xê-chi-ên nói tiên tri, khi ông làm như vậy, thịt trở lại xương, hơi thở trở lại với cơ thể được phục hồi, một đội quân của dân Đức Chúa Trời được sống lại từ cõi chết.
Nói cách khác, xương còn nguyên vẹn, xương không bị vỡ, tượng trưng hy vọng về sự sống lại, rằng Đức Chúa Trời trong thời điểm hoàn hảo của Ngài, sẽ tập hợp xương lại, khôi phục lại, cho hơi thở, làm cho xương khô trở lại cuộc sống sung mãn với sức mạnh phục sinh.
Không một xương gãy
Lý do Giô-sép quan tâm đến xương của mình là vì ông tin rằng một ngày nào đó Chúa sẽ cho ông sống lại. Lý do Đức Chúa Trời hướng dẫn dân Ngài không được bẻ xương con chiên Lễ Vượt Qua là một ngày nào đó Đức Chúa Trời sẽ làm cho Con Chiên Lễ Vượt Qua thật sự sống lại sau khi Ngài đã tự hiến mình làm của lễ sống cho dân Ngài. Vì vậy Giăng 19:36 Vì điều đó xảy ra, cho được ứng nghiệm lời Thánh Kinh nầy: Chẳng một cái xương nào của Ngài sẽ bị gãy.
Khi chúng ta nhìn thấy ý nghĩa sâu xa trong những mảnh xương không bị vỡ, chúng ta cùng Giăng đến với những giờ phút đen tối và khủng khiếp nhất, thân thể vô hồn của Đấng Mê-si bị đóng đinh trên thập tự giá, chúng ta tìm thấy hy vọng đầu tiên đáng kinh ngạc. Họ không làm gãy chân Chúa. Người lính với chiếc vồ sắt dừng lại, thấy Chúa đã chết. Người cầm ngọn giáo đâm vào sườn và xác nhận, xương của Chúa Giê-su không bị vỡ, nguyên vẹn, lưu giữ trong sự chăm sóc quan phòng của Cha Người, Đấng sẽ đặt chúng lại với nhau và nâng cao Người lên. Đó chỉ là vấn đề thời gian.
Chúa Giê-xu sẽ sống lại. Không ở trong sự chết. Chừng nào có thể là Thứ Bảy Tuần Thánh, những mảnh xương không bị vỡ này là bước ngoặt. Đây là một lời mời gọi các môn đệ của Ngài hãy dám hy vọng, ngay cả khi họ đang lau nước mắt của mình. Đức Chúa Trời trông chừng người công chính này, và cái chết mà Chúa không đáng phải chịu. Đức Chúa Trời đã giữ xương Con Ngài và dạy dỗ chúng ta. Trong Đấng Christ, Ngài cũng nâng cao chúng ta. Nên đang khi chúng ta chết vì tội mình, thì Ngài làm cho chúng ta sống với Đấng Christ, ấy là nhờ ân điển mà anh em được cứu, và Ngài làm cho chúng ta đồng sống lại và đồng ngồi trong các nơi trên trời trong Đức Chúa Jêsus Christ. (Ê-phê-sô 2:5-6)
Những ngày đen tối nhất là ánh sáng tuyệt vời nhất
Là dân giao ước của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ, chúng ta không giả vờ với những nỗi sợ hãi, rắc rối, phiền não thậm chí cả cái chết. Tuy nhiên, trong những lúc cố gắng nhất, Đức Chúa Trời vẫn giữ hy vọng sống. Trong Đấng Christ, Ngài hứa về sự phục sinh ở bên kia. Chúa sẽ giải cứu người của mình, không phải theo thời gian mong muốn của chúng ta, mà là của Chúa. Đôi khi, chỉ một ngày nữa thôi.
Nếu chúng ta biết sâu trong tận đáy lòng mình trong lúc đau khổ, dù nghiêm trọng đến đâu, chúng ta đã đến một cuộc giải cứu vang dội, thì chúng ta có thể sẵn sàng hơn bao nhiêu để chịu đựng những thử thách nhất thời, kể cả những điều đen tối nhất và lâu dài nhất.
Giáo sư Mục sư David Mathis

Nguồn www.songdaoonline.com

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 9   +   3   =