Destroying the Divides (Anh & Việt)

Anh & Việt From ODB: https://ourdailybread.org/  3/7/2017

Destroying the Divides

I will not be with you anymore unless you destroy whatever among you is devoted to destruction. Joshua 7:12

A writing deadline loomed over me, while the argument I had with my husband earlier that morning swirled through my mind. I stared at the blinking cursor, fingertips resting on the keyboard. He was wrong too, Lord.

When the computer screen went black, my reflection scowled. My unacknowledged wrongs were doing more than hindering the work before me. They were straining my relationship with my husband and my God.

By submitting to our loving Creator and Sustainer daily, we can serve Him and enjoy His presence.

I grabbed my cell phone, swallowed my pride, and asked for forgiveness. Savoring the peace of reconciliation when my spouse apologized as well, I thanked God and finished my article on time.

The Israelites experienced the pain of personal sin and joy of restoration. Joshua warned God’s people not to enrich themselves in the battle for Jericho (Josh. 6:18), but Achan stole captured items and hid them in his tent (7:1). Only after his sin was exposed and dealt with (vv. 4–12) did the nation enjoy reconciliation with their God.

Like Achan, we don’t always consider how “tucking sin into our tents” turns our hearts from God and impacts those around us. Acknowledging Jesus as Lord, admitting our sin, and seeking forgiveness provides the foundation for healthy and faithful relationships with God and others. By submitting to our loving Creator and Sustainer daily, we can serve Him and enjoy His presence—together.

Joshua 7:1-12New International Version (NIV)

Achan’s Sin

But the Israelites were unfaithful in regard to the devoted things[a]; Achan son of Karmi, the son of Zimri,[b] the son of Zerah, of the tribe of Judah, took some of them. So the Lord’s anger burned against Israel.

Now Joshua sent men from Jericho to Ai, which is near Beth Aven to the east of Bethel, and told them, “Go up and spy out the region.” So the men went up and spied out Ai.

When they returned to Joshua, they said, “Not all the army will have to go up against Ai. Send two or three thousand men to take it and do not weary the whole army, for only a few people live there.” So about three thousand went up; but they were routed by the men of Ai, who killed about thirty-six of them. They chased the Israelites from the city gate as far as the stone quarries and struck them down on the slopes. At this the hearts of the people melted in fearand became like water.

Then Joshua tore his clothes and fell facedown to the ground before the ark of the Lord, remaining there till evening. The elders of Israel did the same, and sprinkled dust on their heads. And Joshua said, “Alas, Sovereign Lord, why did you ever bring this people across the Jordan to deliver us into the hands of the Amorites to destroy us? If only we had been content to stay on the other side of the Jordan! Pardon your servant, Lord. What can I say, now that Israel has been routed by its enemies? The Canaanites and the other people of the country will hear about this and they will surround us and wipe out our name from the earth.What then will you do for your own great name?”

10 The Lord said to Joshua, “Stand up! What are you doing down on your face? 11 Israel has sinned; they have violated my covenant, which I commanded them to keep. They have taken some of the devoted things; they have stolen, they have lied, they have put them with their own possessions.12 That is why the Israelites cannot stand against their enemies; they turn their backs and run because they have been made liable to destruction. I will not be with you anymore unless you destroy whatever among you is devoted to destruction.

 

Lord, please help us recognize, confess, and turn away from our sin, so that we can nurture loving relationships with You and others. 

God can purge our hearts of the sin that destroys our intimacy with Him and others.

Dẹp Mọi Ngăn Trở

Giô-sua 7:1-121934 Vietnamese Bible (VIET)

 Song dân Y-sơ-ra-ên có phạm một tội về vật đáng diệt; vì A-can, con trai của Cạt-ni, cháu của Xáp-đi, chắt của Xê-rách về chi phái Giu-đa, có lấy vật đáng diệt và cơn giận của Đức Giê-hô-va nổi phừng lên cùng dân Y-sơ-ra-ên.

Ở Giê-ri-cô Giô-suê sai người đến thành A-hi gần Bết -A-ven, về phía đông Bê-tên, và truyền lịnh này rằng: Hãy đi lên do thám xứ. Vậy, các người ấy đi lên do thám thành A-hi.

Đoạn trở về cùng Giô-suê mà rằng: Lấy làm vô ích đem cả dân sự đi lên đó; nhưng hãy cho chừng vài ba ngàn người đi lên đó mà đánh thành A-hi. Chớ làm cho mệt nhọc cả dân chúng đi đó; vì người A-hi ít quá.

Vậy, có chừng ba ngàn người đi lên đó; nhưng họ chạy trốn trước mặt người A-hi.

Người A-hi giết chừng ba mươi sáu người, rượt theo họ từ cửa thành cho đến Sê-ba-rim, và đánh họ lúc đi xuống dốc. Lòng dân sự bèn ta ra như nước.

Giô-suê bèn xé áo mình, rồi người và các trưởng lão Y-sơ-ra-ên sấp mặt xuống đất trước hòm của Đức Giê-hô-va cho đến chiều tối, và vải bụi đất trên đầu mình.

Giô-suê nói: O Than ôi! hỡi Chúa, sau khi Y-sơ-ra-ên đã xây lưng trước mặt kẻ thù nghịch mình, tôi còn nói làm sao?

Dân Ca-na-an và cả dân ở xứ này sẽ hay điều đó, sẽ vây chúng tôi, và diệt danh chúng tôi khỏi đất; rồi Chúa sẽ làm sao cho danh lớn Chúa?

10 Bấy giờ, Đức Giê-hô-va phán cùng Giô-suê rằng: Hãy đứng dậy; sao ngươi sấp mặt xuống đất như vậy?

11 Y-sơ-ra-ên có phạm tội; chúng nó bội nghịch giao ước ta đã truyền cho đến nỗi dám lấy vật đáng diệt, ăn cắp vật đó, làm dối trá, và để trong bao mình.

12 Bởi cớ đó, dân Y-sơ-ra-ên không thế chống cự nổi trước mặt kẻ thù nghịch mình, phải xây lưng trước mặt chúng nó, vì Y-sơ-ra-ên đã trở nên kẻ bị rủa sả. Nếu các ngươi không cất khỏi giữa mình vật đáng diệt ấy, thì ta không còn ở cùng các ngươi nữa.

 

Nếu các con không tiêu trừ các vật đáng diệt ấy, thì Ta không còn ở với các con nữa. Giô-suê 7:12

Hạn nộp bài viết sắp đến nơi trong lúc dư âm của trận cãi vã giữa tôi với chồng vào buổi sáng hôm đó vẫn còn quay cuồng trong đầu. Tôi nhìn chăm chăm vào con trỏ nhấp nháy, ngón tay đặt trên bàn phím. Anh ấy cũng đã sai, Chúa ơi.

Khi máy tính tắt, tôi thấy một khuôn mặt cau có xuất hiện trên màn hình. Những sai lầm mà tôi không chịu thừa nhận đang chi phối tôi nhiều hơn cả bài viết mà tôi phải nộp. Chúng khiến cho mối liên hệ giữa tôi với chồng và với Chúa càng căng thẳng.

Tôi vớ lấy điện thoại, kìm nén niềm kiêu hãnh và xin chồng tha thứ. Chồng tôi cũng xin lỗi tôi và tôi cảm nhận được sự bình an khi hòa giải. Tôi cảm tạ Chúa và hoàn thành bài viết của mình đúng hạn.

Dân Y-sơ-ra-ên đã kinh nghiệm cả sự đau đớn vì tội lỗi của mình lẫn niềm vui của sự phục hồi. Giô-suê đã cảnh báo dân sự Chúa không được tư lợi trong cuộc chiến chiếm Giê-ri-cô (Giôs. 6:18), nhưng A-can đã lấy trộm chiến lợi phẩm và giấu trong trại mình (7:1). Chỉ sau khi tội lỗi của ông bị phơi bày và bị xử lý (c.4-12) thì cả dân tộc mới được hưởng sự hòa giải với Đức Chúa Trời.

Giống như A-can, chúng ta thường không quan tâm việc “giấu tội lỗi trong trại mình” khiến tấm lòng chúng ta xa cách Chúa và tác động đến những người xung quanh ra sao. Công nhận Chúa Jêsus là Chúa, thừa nhận tội lỗi mình và cầu xin sự tha thứ là nền tảng để có được mối liên hệ lành mạnh và trung tín với Chúa và với người khác. Khi mỗi ngày chúng ta biết đầu phục Đấng Tạo Hóa yêu thương và là Đấng Vùa Giúp, chúng ta vừa có thể hầu việc Ngài, vừa tận hưởng sự hiện diện của Ngài.

Lạy Chúa, xin giúp chúng con nhận ra tội lỗi, xưng nhận và từ bỏ tội lỗi của mình để có thể nuôi dưỡng các mối liên hệ yêu thương với Ngài và với người khác. Trong danh Chúa Jêsus, A-men.

Chúa có thể tẩy sạch tấm lòng tội lỗi đang ngăn trở mối thông công của chúng ta với Ngài và với người khác.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 1   +   1   =