10 bài học “xương máu” trong công tác lãnh đạo Hội Thánh

10 bài học “xương máu” trong công tác lãnh đạo Hội Thánh

Dưỡng linh
02:55 24/06/2026

Oneway.vn – Hầu hết những điều tôi chia sẻ dưới đây về việc lãnh đạo Hội Thánh nghe có vẻ khá “ngược đời”, hay đúng hơn là khác xa những gì bạn vẫn thường hình dung. 

Dẫu vậy, 10 bài học này đều được đúc kết từ chính thực tế chức vụ, với hy vọng sẽ mang lại sự nâng đỡ cho bạn trên hành trình của riêng mình. Tôi cũng xin nói trước, đây chưa phải là một danh sách trọn vẹn, bởi tôi vẫn đang và sẽ luôn tiếp tục học hỏi.

Bài học #1: “Quy mô” đang được đề cao quá mức

“Dù ít người hay nhiều người, không có gì cản trở Đức Giê-hô-va cho chúng ta chiến thắng.” (I Sa-mu-ên 14:6)

Dường như nhiều mục sư có mong muốn dẫn dắt một Hội Thánh lớn, muốn phát triển bầy chiên thật hoành tráng, hay chuyển đến hầu việc Chúa ở một nơi quy mô hơn. Động cơ của họ có thể hoàn toàn trong sáng nhưng chăn dắt một Hội Thánh quá lớn đôi khi lại là điều rất nhọc nhằn, và ít thỏa lòng hơn bạn tưởng rất nhiều.

Những Hội Thánh nhỏ vẫn có thể rất khỏe mạnh, cứ nhìn con chim ruồi hay con ong mật thì biết.

Việc thay đổi tư duy của một Hội Thánh lớn có thể khó y như bẻ lái cả một con tàu viễn dương. Lời dạy của Đức Chúa Jêsus về hạt cải (xem Ma-thi-ơ 13:31-32 và Lu-ca 17:6) lẽ ra phải vĩnh viễn dập tắt sự thèm khát những thứ to lớn trong lòng chúng ta.

Bài học #2: Không nên lấy việc thiếu bằng cấp ra làm cái cớ

Người chăn bầy ở các Hội Thánh nhỏ hoặc đặc trách tại các điểm nhóm thường ít có cơ hội được học lên cao hoặc đào tạo thần học chính quy trọn thời gian như mong muốn. Thành ra, họ hay đâm ra tự ti trước những đồng lao sở hữu bằng cấp cao hơn. Về chuyện này, tôi có hai suy nghĩ:

Thứ nhất, tự ti như vậy là một sai lầm. Nếu chịu khó tự trau dồi, họ hoàn toàn có thể nhạy bén ngang ngửa, thậm chí là hơn hẳn những người kia. Nguyện xin Chúa cho những người rao giảng Lời Ngài đừng bao giờ quá nể trọng những tấm bằng đóng khung treo tường, hay các tước vị hoành tráng gắn trước tên người khác.

Thứ hai, nếu thực sự có tấm lòng, họ dư sức ghi danh học thêm. Hiện nay luôn có những chương trình thần học mở rộng hoặc học từ xa, giúp việc nâng cao kiến thức trở nên dễ tiếp cận, cực kỳ thực tế và vừa với quỹ thời gian lẫn tài chính.

Ba tôi xuất thân là thợ mỏ than, lại là anh cả của một đàn em, nên mới học hết lớp 7 đã phải nghỉ. Nhưng ông chưa từng ngừng việc học hỏi. Ông liên tục tham gia các lớp bồi dưỡng và đọc sách không ngơi nghỉ.

Khi Đức Chúa Trời cất ba tôi về Thiên Đàng, ông đã 96 tuổi. Mẹ tôi lúc đó phải đứng ra hủy đến bốn, năm gói đặt bản tin mục vụ dài hạn mà ông vẫn đang nhận và đọc đều đặn.

Một vài người giảng Lời Chúa xuất sắc nhất mà tôi từng biết lại chính là những người ít có cơ hội mài giũa qua trường lớp thần học cao siêu.

Thà có thực lực bề trong, còn hơn chỉ có tấm bằng treo trên tường.

Bài học #3: Trong công việc Chúa, không nên độc diễn hay chiến đấu một mình

“Ngài gọi mười hai sứ đồ, bắt đầu sai đi từng đôi.” (Mác 6:7; Lu-ca 10:1)

Nếu ai đó nghĩ rằng làm mục sư thì nên hạn chế kết bạn, rồi tự tách mình khỏi các đồng lao trong chức vụ, thì có lẽ họ đã mang một niềm tin sai lệch. Điều này vô tình khiến họ tự đánh lừa bản thân, tự cô lập mình khỏi anh em và bó hẹp lại chức vụ của mình.

Một mục sư có quyền chọn không giữ mối liên hệ quá đỗi thân thiết với các tín hữu trong chính hội chúng của mình. Nhưng họ lại có vô vàn lý do để gắn kết cùng các mục sư và những người hầu việc Chúa trung tín khác. Khi bỏ qua điều này, họ đang tự giới hạn bản thân và vô tình làm ảnh hưởng đến công việc chung của vương quốc Chúa.

Hơn thế nữa, bất cứ ai cũng cần có những người đồng công sát cánh. Ngay cả sứ đồ Phao-lô cũng cần đến Ba-na-ba, Si-la, Ti-mô-thê và rất nhiều người khác nữa.

Bạn hãy thử mở chương cuối của sách I Cô-rinh-tô ra đọc lại, và rồi hãy nhẹ nhàng xin Chúa tha thứ nếu lỡ có lúc bạn trót cố gắng gánh vác mọi công việc một mình.

Bài học #4: Tự mình ôm việc thì dễ hơn, nhưng đó chẳng phải sự kêu gọi Chúa ban

Thay vì tìm kiếm và huấn luyện một ai đó để giao việc, nhiều khi chúng ta lại tặc lưỡi tự làm hết cho xong. Nhưng làm vậy là đang đi ngược lại với sự kêu gọi Chúa dành cho mình.

Đức Chúa Jêsus phán: “Hãy đi khiến muôn dân trở nên môn đồ Ta.” Mệnh lệnh đó thúc giục chúng ta dắt đưa mọi người vào vương quốc Ngài, rồi chăm sóc cho đến khi họ vững vàng trong Lời Chúa, biết cách sẻ chia niềm tin, và tiếp tục bước ra môn đồ hóa những người khác.

Năm xưa, Ba-na-ba chắc cũng chẳng thấy thoải mái gì khi phải lặn lội rời An-ti-ốt sang tận Tạt-sơ “để tìm Sau-lơ” (Công Vụ Các Sứ Đồ 11:25). Thế nhưng chính nhờ bước đi đó, ông đã trao cho Sau-lơ – người được Đức Chúa Trời chọn làm sứ đồ cho dân ngoại – cơ hội để bắt đầu bước vào chức vụ. Chúng ta sẽ mãi luôn biết ơn người làm công tác môn đồ hóa tuyệt vời ấy: Ba-na-ba!

Bài học #5: Không thể dẫn dắt người khác làm những việc mà chính mình không làm

Đức Chúa Trời chẳng hề sai chúng ta đến để rồi chỉ biết nói suông, mà Ngài muốn chúng ta phải hành động thực tế. Bạn không thể chỉ đứng ngoài làm huấn luyện viên chỉ tay năm ngón, mà phải là một người vừa đá bóng vừa huấn luyện. Đức Chúa Jêsus từng phán rằng môn đồ được như thầy mình là đủ rồi.

Bởi vậy, với tư cách là một mục sư, một người lãnh đạo Hội Thánh, công việc của bạn trước hết là làm gương cho tín hữu thấy. Sau đó, và chỉ khi đã làm gương rồi, bạn mới có thể dạy dỗ họ. (Gia-cơ 1:22 và I Giăng 3:18)

Bài học #6: Dâng phần mười và làm chứng thật khó, nhưng đó lại là điều Chúa ưa thích

Để bắt đầu dâng phần mười hay mở lòng làm chứng (và trăm điều khác về công tác môn đồ hóa), chúng ta đều cảm thấy trầy trật. Nhưng đó là điều Đức Chúa Trời vui lòng.

Hãy nhìn chú bướm chui ra khỏi kén. Sự chật vật ấy lại là phần tất yếu để nó phát triển.

Chỉ những ai có đức tin và quyết tâm mới bắt đầu học cách dâng phần mười, làm chứng, suy ngẫm Lời Chúa, rồi kiên trì cho đến khi làm tốt. Còn lại đều bỏ cuộc giữa chừng, cứ đợi đến khi nào dễ dàng hơn mới làm.

Làm vậy là họ đang mong chờ một điều chưa từng xảy ra, và sẽ chẳng bao giờ xảy ra.

“Không có đức tin thì không thể nào làm hài lòng Đức Chúa Trời.” (Hê-bơ-rơ 11:6)

Tín hữu cần được nhắc nhở rằng Đức Chúa Trời không cần tiền của họ. Ngài đâu có thiếu thốn hay kẹt tiền. Điều Chúa quan tâm là rèn tập các môn đồ, trang bị cho chúng ta trên đất này để trở nên phù hợp với chỗ ở trên trời. Đó là lý do vì sao Kinh Thánh chứa đựng hàng trăm lời dạy về tiền bạc.

Đến bao giờ chúng ta mới chịu hiểu điều này? Đến bao giờ các mục sư mới thôi sợ bị chỉ trích và cứ mạnh dạn dạy dỗ về điều này cho đến khi con dân Chúa thực hành mới thôi?

Bài học #7: Chúa muốn người lãnh đạo làm đầy tớ – không phải làm ông chủ

Tôi cứ bắt gặp hoài những người chồng thích lên mặt, hạch sách vợ mình với cái cớ: “Chúa đặt tôi làm đầu và bảo cô phải vâng phục!” Những người như vậy có tự xưng là tín hữu thì lối sống của họ vẫn hoàn toàn theo thói thế gian, và có lẽ họ chưa bao giờ thực sự được cứu. Họ chẳng hiểu gì về Lời Chúa hay tấm lòng của Cứu Chúa Jêsus cả. Vì nếu hiểu, họ đã biết mình được sai đến là để phục vụ.

“… như Đấng Christ đã yêu Hội Thánh, xả thân vì Hội Thánh.” (Ê-phê-sô 5:25)

Hãy xem sứ đồ Phi-e-rơ dặn dò các mục sư trong I Phi-e-rơ 5:2-3:

“Hãy chăn bầy của Đức Chúa Trời đã giao phó cho anh em, không vì ép buộc nhưng do tự nguyện, không vì lợi lộc thấp hèn mà với cả nhiệt tâm, không dùng quyền uy cai trị những người được giao cho mình, nhưng làm gương tốt cho cả bầy.”

Những kẻ hay bắt nạt người khác hay những “nhà độc tài” trên bục giảng đều là những ‘khối u ác tính’ trên thân thể Đấng Christ, tuyệt đối không thể dung túng. Ẩn dụ về vấn đề này nằm trong Lu-ca 17:7-10. Chúng ta phải luôn tự nhắc nhở mình – ngay cả khi đã làm trọn mọi điều Chúa Jêsus truyền dạy – rằng tôi chỉ là một đầy tớ vô ích, tôi chỉ đang làm tròn bổn phận của mình mà thôi.

Bài học #8: Càng trở nên thánh khiết, chúng ta càng ít nhận ra điều đó

Môi-se không biết rằng da mặt mình rực sáng.” (Xuất Ê-díp-tô Ký 34:29)

Tôi từng chia sẻ với một cụ bà 75 tuổi trong Hội Thánh: “Thưa bà, bà là người sống giống Cứu Chúa Jêsus nhất mà con từng gặp.” Bà chẳng chút ngập ngừng mà bảo ngay: “Ôi con ơi, giá mà con thấy được lòng cô.” Lúc đó tôi cũng hiểu phần nào, nhưng từ bấy đến nay tôi đã nghiệm ra cả trăm lần rằng: những ai càng ở gần Chúa lại càng ít nhận ra điều đó. Khi càng bước đến gần nguồn sáng, chúng ta sẽ càng thấy rõ những tì vết của bản thân.

Hãy cẩn thận kẻo lại nghĩ mình đã trọn vẹn rồi. “Ai tưởng mình đứng, hãy giữ kẻo ngã.”

Người ta vẫn nói, sự khiêm nhường thật không phải là nghĩ xấu về bản thân, mà là ít nghĩ về bản thân mình!

Bài học #9: Sự chống đối không hẳn là xấu hoàn toàn

Những đầy tớ trung kiên phục vụ Chúa chắc chắn sẽ có lúc đụng phải làn sóng chống đối: từ những người hay bàn ra, những người chẳng chịu làm gì, những ai không muốn thay đổi và những người sống theo xác thịt. Chuyện đó chẳng vui vẻ gì, nhưng cũng không hẳn là tồi tệ hết thảy.

Đọc lời căn dặn dành cho các môn đồ trong Ma-thi-ơ 10:16, chúng ta không thể nói rằng mình chưa được cảnh báo. Nhưng xưa nay vốn dĩ vẫn luôn như vậy rồi. Các đầy tớ của Đức Chúa Trời luôn phải bơi ngược dòng trong một thế giới đang trôi xuôi dòng.

Đức Chúa Jêsus đã chuẩn bị tinh thần cho chúng ta. Ngài phán rằng hễ ai tiếp đón chúng ta là tiếp đón Ngài, ai nghe chúng ta là nghe Ngài, và ai khước từ chúng ta là khước từ Ngài (Xem Ma-thi-ơ 10:40 và Lu-ca 10:16). Nếu chúng ta không chịu nổi khi bị đối xử như cách người ta từng đối xử với Đức Chúa Jêsus, thì có lẽ chúng ta đã chọn nhầm sự kêu gọi rồi.

Đức Chúa Trời luôn có cách sử dụng sự chống đối của thế gian. Đức tin càng gặp thử thách thì lại càng tỏa sáng rực rỡ. Ma-thi-ơ 10:16 cho thấy một lý do rất lớn vì sao Chúa lại cho phép sự bắt bớ xảy ra: đó là để đem Tin Lành đến cho những nhân vật có chức có quyền, những người vốn chẳng bao giờ chịu bước chân đến các buổi bồi linh hay truyền giảng.

Chúa muốn chúng ta đến với họ, và vì cớ đó, Ngài sẽ cần một vài người chịu xiềng xích vì rao giảng. Để rồi khi quan tòa vặn hỏi bạn đã rao giảng điều gì, bạn cứ bình tâm và giữ yên lặng, vì Đức Thánh Linh sẽ bày tỏ vào chính lúc đó – vì Ngài là vị “Diễn Giả” xuất sắc hơn bạn nhiều.

Bài học #10: Chúa cho phép (và Ngài đã có chương trình) cho sự chịu khổ

Đức Chúa Trời không chỉ cho phép những đầy tớ yêu dấu của Ngài phải trải qua hoạn nạn, mà Ngài còn tể trị mọi điều đó theo một chương trình đã hoạch định sẵn.

Năm xưa, khi Phao-lô và Si-la bị vu oan, bị đánh đập rồi tống vào ngục tối, dù lưng họ rớm máu với những vết thương hở, dù cơ thể đói khát, mệt mỏi và đau đớn, “Khoảng nửa đêm, Phao-lô và Si-la đang cầu nguyện và ca ngợi Đức Chúa Trời; các tù nhân đều lắng nghe.” (Công Vụ Các Sứ Đồ 16:25)

Những người xung quanh sẽ chú ý và lắng nghe mỗi khi con dân Chúa phải chịu khổ một cách oan ức. Đó là cách mà Ngài thường dùng để tể trị và cảm hóa nhiều linh hồn quay về với chính Ngài.

Chẳng ai trong chúng ta muốn mình phải chịu khổ, cũng chẳng ai dại gì tình nguyện chuốc lấy tổn thương. Nhưng đôi khi, đó lại là con đường duy nhất để dự phần vào công việc Ngài.

Điều mà những người trung tín theo Chúa tuyệt đối không được phép làm, đó là than vãn, trách móc hay cằn nhằn rằng: “Chúa ơi, tại sao lại là con?” Bởi vì nỗi đau đớn bạn đang chịu, biết đâu lại là lời khen ngợi cao quý nhất mà Đức Chúa Cha ban cho bạn. Các thánh đồ thời kỳ đầu thậm chí còn vui mừng vì họ được xưng là xứng đáng chịu nhục vì danh Ngài (xem Công Vụ Các Sứ Đồ 5:41).

Tôi biết, những bài học này hoàn toàn khác biệt và trái ngược với các lý thuyết quản trị hay bí quyết thành công thực dụng trong các sách dạy kinh doanh ngoài đời. Nhưng đối với những người trung tín thuộc về Đức Chúa Trời, thì những nguyên tắc này quý báu như vàng ròng vậy.

Cầu xin Đức Chúa Trời ban phước trên bạn, hỡi người đầy tớ ngay lành và trung tín! Hãy cứ giữ lòng bền đỗ luôn luôn.

Bài: Joe McKeever; dịch: Esther Võ

(Nguồn: desiringgod.org)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 2   +   6   =