Powerful Baby– Psalm 13:1, 5

Anh & Việt copy From ODB: https://ourdailybread.org/  3/10/2017

Powerful Baby

How long, Lord? Will you forget me forever? . . . But I trust in your unfailing love. Psalm 13:1, 5

The first time I saw him, I cried. He looked like a perfect newborn asleep in his crib. But we knew he would never wake up. Not until he was in the arms of Jesus.

He clung to life for several months. Then his mother told us of his death in a heart-wrenching email. She wrote of “that deep, deep pain that groans inside you.” Then she said, “How deeply God carved His work of love into our hearts through that little life! What a powerful life it was!”

God can do the most with what we think is least.

Powerful? How could she say that?

This family’s precious little boy showed them—and us—that we must depend on God for everything. Especially when things go horribly wrong! The hard yet comforting truth is that God meets us in our pain. He knows the grief of losing a Son.

In our deepest pain, we turn to the songs of David because he writes out of his own grief. “How long must I wrestle with my thoughts and day after day have sorrow in my heart?” he asked (Ps. 13:2). “Give light to my eyes, or I will sleep in death” (v. 3). Yet David could give his biggest questions to God. “But I trust in your unfailing love; my heart rejoices in your salvation” (v. 5).

Psalm 13New International Version (NIV)

Psalm 13a]

For the director of music. A psalm of David.

How long, Lord? Will you forget me forever?
    How long will you hide your face from me?
How long must I wrestle with my thoughts
    and day after day have sorrow in my heart?
    How long will my enemy triumph over me?

Look on me and answer, Lord my God.
    Give light to my eyes, or I will sleep in death,
and my enemy will say, “I have overcome him,”
    and my foes will rejoice when I fall.

But I trust in your unfailing love;
    my heart rejoices in your salvation.
I will sing the Lord’s praise,
    for he has been good to me.

 

Only God can bring ultimate significance to our most tragic events.

Where do I turn when a crisis hits me? Do I ever get angry with God when facing grief and loss? Am I afraid to share my true emotions with Him? Have I ever asked God for His peace?

God can do the most with what we think is least.

By Tim Gustafson | See Other Authors

INSIGHT

We may be surprised to hear a cry of abandonment coming from David, a man who knew God intimately. Psalm 13 describes David’s struggle. He was threatened by powerful enemies and distressed by God’s seeming prolonged apathy and absence, feeling forsaken in the time of his greatest need. “How long, Lord?” he asks. David questioned if God would ever come to his rescue (vv. 1–2). Even as he felt the sting of abandonment, David turned his turmoil over to God, asking Him for a deeper understanding of his circumstances (vv. 3–4). Anchoring himself in God’s unfailing covenantal love, David renews his trust in God (vv. 5–6).

Like David, you may be going through a rough patch, engulfed by feelings of dread and abandonment. God may seem silent, but He is never absent. Scripture confirms He will never leave or forsake anyone who calls on Him (Heb. 13:5–6).

Sim Kay Tee

Cuộc Đời Mạnh Mẽ

Thánh Thi 13New Vietnamese Bible (NVB)

Thơ Đa-vít Cho Nhạc Trưởng

13 Lạy CHÚA, Ngài hằng quên tôi cho đến bao giờ?
    Ngài lánh mặt tôi cho đến chừng nào?
Linh hồn tôi vẫn đau đớn cho đến bao giờ?
    Lòng tôi vẫn buồn rầu mỗi ngày?
    Kẻ thù vẫn được tôn cao hơn tôi cho đến chừng nào?
Lạy CHÚA, Đức Chúa Trời của tôi.
    Xin hãy xem xét, xin đáp lời tôi.
Xin ban ánh sáng cho mắt tôi,
    Kẻo tôi phải ngủ đi trong sự chết.
Kẻo kẻ thù tôi sẽ nói: ta đã thắng nó!
    Và kẻ địch sẽ vui mừng vì tôi nghiêng ngả.
Nhưng tôi tin cậy nơi tình thương của Ngài.
    Lòng tôi vui mừng trong sự giải cứu của Ngài.
Tôi sẽ ca ngợi CHÚA,
    Vì Ngài đã ban phước dồi dào cho tôi.

 

Đức Giê-hô-va ôi! Ngài mãi quên con cho đến chừng nào?… Nhưng con đã tin cậy nơi sự nhân từ Chúa. Thi thiên 13:1, 5

Lần đầu thấy cháu bé, tôi đã khóc. Nhìn cháu trông như đứa trẻ sơ sinh đang ngủ trong cũi. Nhưng chúng tôi biết cháu sẽ không bao giờ thức dậy, cho đến khi cháu ở trong vòng tay của Chúa Jêsus.

Cháu bé sống được vài tháng, rồi sau đó, người mẹ báo tin cho chúng tôi về cái chết của cháu qua một email rất đau lòng. Cô đã viết về “nỗi đau sâu thẳm rỉ rả trong lòng bạn.” Rồi cô nói: “Chúa đã khắc ghi công việc yêu thương của Ngài vào lòng chúng tôi thật sâu đậm qua cuộc đời nhỏ bé đó! Một cuộc đời mạnh mẽ biết bao!”

Mạnh mẽ ư? Sao cô ấy có thể nói được như thế?

Đứa con trai quý giá của gia đình này đã cho họ – và chúng ta – thấy rằng chúng ta phải phụ thuộc vào Chúa trong mọi sự. Đặc biệt khi mọi thứ xảy ra thật khủng khiếp! Sự thật khó chấp nhận nhưng đem đến niềm yên ủi đó là Đức Chúa Trời gặp gỡ chúng ta trong nỗi đau của mình. Ngài hiểu rõ nỗi đau mất Con.

Trong đau đớn cùng cực, chúng ta có thể tìm đến các bài ca của Đa-vít được viết trong hoàn cảnh đau buồn của mình. Ông hỏi: “Con phải khốn khổ trong tâm hồn, hằng ngày con phải buồn thảm trong lòng cho đến bao giờ? (Thi. 13:2). “Xin cho mắt con được sáng, kẻo con phải ngủ trong sự chết chăng!” (c.3). Tuy nhiên, Đa-vít có thể đã trình lên Chúa những câu hỏi lớn nhất. “Nhưng con đã tin cậy nơi sự nhân từ Chúa; xin cho lòng con vui mừng về sự cứu rỗi của Chúa” (c.5).

Chỉ có Chúa mới có thể biến những sự kiện bi thảm nhất trở nên ý nghĩa.

Tôi đã hướng về đâu khi gặp khủng hoảng? Tôi có bao giờ nổi giận với Chúa khi đối diện với đau buồn và mất mát không? Tôi có ngại chia sẻ những cảm xúc thật với Ngài không? Tôi đã từng cầu xin Chúa ban sự bình an chưa?

Chúa có thể hành động cách lớn lao trong những điều chúng ta nghĩ là nhỏ bé.

bởi Tim Gustafson | Xem tác giả khác

CHÚ GIẢI

Có thể chúng ta ngạc nhiên khi nghe Đa-vít than khóc vì bị từ bỏ, bởi ông là một người có mối tương giao mật thiết với Chúa. Thi Thiên 13 mô tả sự tranh đấu của Đa-vít. Ông bị kẻ thù hùng mạnh đe dọa và cảm thấy đau khổ vì dường như Chúa cứ làm ngơ và ẩn mặt khỏi ông, ông cảm thấy bị bỏ rơi trong lúc cần đến Ngài nhất. Ông hỏi: “Đức Giê-hô-va ôi, cho đến chừng nào?”. Đa-vít thắc mắc không biết Chúa có đến cứu ông không (c.1-2). Dù cảm thấy đau đớn vì bị bỏ rơi, Đa-vít vẫn trình dâng mọi phiền muộn cho Chúa, cầu xin Ngài hiểu thấu cảnh ngộ của ông (c. 3-4). Neo mình trong tình yêu giao ước không dời đổi của Chúa, Đa-vít đã làm mới lại lòng tin cậy của ông nơi Đức Chúa Trời (c. 5-6).

Giống như Đa-vít, có thể bạn đang trải qua nhiều nan đề, bị nhấn chìm bởi những cảm xúc kinh hãi và bị bỏ rơi. Dường như Chúa đang im lặng, nhưng Ngài vẫn luôn hiện diện. Kinh Thánh khẳng định rằng Ngài sẽ không bao giờ từ bỏ bất kỳ ai kêu cầu cùng Ngài (Hê. 13:5-6).

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 2   +   4   =