Anh & Việt copy From ODB: https://ourdailybread.org/ 17/11/2017
Serve and Be Served
You were concerned, but you had no opportunity to show it. Philippians 4:10
Marilyn had been ill for many weeks, and many people had encouraged her through this difficult time. How will I ever repay all their kindnesses? she worried. Then one day she read the words of a written prayer: “Pray that [others] will develop humility, allowing them not only to serve, but also to be served.” Marilyn suddenly realized there was no need to balance any scale, but just to be thankful and allow others to experience the joy of serving.
In Philippians 4, the apostle Paul expressed his gratitude for all those who shared “in [his] troubles” (v. 14). He depended on people to support him as he preached and taught the gospel. He understood that the gifts provided for him when he was in need were simply an extension of people’s love for God: “[Your gifts] are a fragrant offering, an acceptable sacrifice, pleasing to God” (v. 18).
Dear Lord, thank You for caring for us through Your people. May we graciously give and receive help.
It may not be easy to be the one on the receiving end—especially if you’ve usually been the first one to help other people. But with humility, we can allow God to gently care for us by a variety of means when we need help.
Paul wrote, “My God will meet all your needs” (v. 19). It was something he had learned during a life of trials. God is faithful and His provision for us has no limits.
Philippians 4:10-19New International Version (NIV)
Thanks for Their Gifts
10 I rejoiced greatly in the Lord that at last you renewed your concern for me. Indeed, you were concerned, but you had no opportunity to show it. 11 I am not saying this because I am in need, for I have learned to be content whatever the circumstances. 12 I know what it is to be in need, and I know what it is to have plenty. I have learned the secret of being content in any and every situation, whether well fed or hungry, whether living in plenty or in want. 13 I can do all this through him who gives me strength.
14 Yet it was good of you to share in my troubles.15 Moreover, as you Philippians know, in the early days of your acquaintance with the gospel, when I set out from Macedonia, not one church shared with me in the matter of giving and receiving, except you only; 16 for even when I was in Thessalonica, you sent me aid more than once when I was in need. 17 Not that I desire your gifts; what I desire is that more be credited to your account. 18 I have received full payment and have more than enough. I am amply supplied, now that I have received from Epaphroditus the gifts you sent. They are a fragrant offering, an acceptable sacrifice, pleasing to God. 19 And my God will meet all your needsaccording to the riches of his glory in Christ Jesus.
Dear Lord, thank You for caring for us through Your people. May we graciously give and receive help.
Receive love. Give love. Repeat.
By Cindy Hess Kasper | See Other Authors
INSIGHT
Paul was a tentmaker by trade and often worked to support himself while he ministered to people in various cities (see Acts 18:3). However, at times Paul relied on the giving and generosity of others (see Phil 4:14–16). He also encouraged generosity among the churches, calling on members of the global body of Christ to meet each other’s needs (see 1 Cor. 16:1–4).
Many times God provides for us through the giving of others. Reflect on how God has provided for you or used you to meet the needs of others.
J.R. Hudberg
Phục Vụ Và Được Phục Vụ
Phi-líp 4:10-19New Vietnamese Bible (NVB)
Phao-lô Cảm Ơn Các Tín Hữu Ở Phi-líp
10 Tôi rất vui mừng trong Chúa vì cuối cùng anh chị em lại quan tâm đến tôi. Thật ra anh chị em vẫn quan tâm đến tôi nhưng không có dịp tiện bày tỏ. 11 Tôi nói thế không phải vì thiếu thốn, vì tôi đã tập thỏa lòng trong mọi cảnh ngộ. 12 Tôi biết thế nào là nghèo túng, thế nào là sung túc. Trong mỗi nơi và mọi hoàn cảnh tôi đã học được bí quyết để sống no đủ hay đói khát, sung túc hay thiếu thốn. 13 Tôi đủ sức làm được mọi việc nhờ Đấng ban thêm năng lực cho tôi.
14 Tuy nhiên khi chia sẻ hoạn nạn với tôi anh chị em đã làm một điều tốt đẹp.
15 Thưa anh chị em thành Phi-líp, chính anh chị em biết rằng trong thời gian bắt đầu truyền giảng Phúc Âm, khi tôi rời khỏi xứ Ma-xê-đoan, không Hội Thánh nào tham gia trong việc chi phí và hỗ trợ cho tôi, ngoại trừ anh chị em. 16 Vì ngay khi tôi còn ở Tê-sa-lô-ni-ca anh chị em đã gởi đồ tiếp tế cho tôi một hai lần. 17 Ấy không phải tôi cầu mong quà biếu, nhưng cầu mong kết quả dồi dào cho tài khoản của anh chị em.[a] 18 Giờ đây tôi có đầy đủ và còn dư dật nữa. Tôi đã nhận đầy đủ tặng phẩm của anh chị em do Ê-ba-phô-đi trao như hương thơm, như lễ vật Đức Chúa Trời chấp nhận và đẹp lòng. 19 Và Đức Chúa Trời của tôi sẽ cung cấp đầy đủ mọi nhu cầu cho anh chị em theo như sự giàu có vinh quang của Ngài trong Chúa Cứu Thế Giê-su.
Anh em vẫn quan tâm nhưng không có dịp bày tỏ. Phi-líp 4:10
Marilyn bị ốm suốt nhiều tuần và nhiều người đã khích lệ cô vượt qua giai đoạn khó khăn này. Làm sao tôi đền đáp được lòng tốt của họ? cô lo lắng. Rồi một ngày, cô đọc được những lời cầu nguyện sau: “Hãy cầu nguyện rằng [mọi người] sẽ khiêm nhường càng hơn, không chỉ để phục vụ, mà còn để được phục vụ.” Marilyn đột nhiên nhận ra rằng không cần phải đền đáp cho cân xứng, chỉ cần biết ơn và để người khác tận hưởng niềm vui của sự phục vụ.
Trong Phi-líp chương 4, sứ đồ Phao-lô đã bày tỏ lòng biết ơn của ông với tất cả những người đã chia sẻ “cơn hoạn nạn [của ông]” (c.14). Ông phụ thuộc vào sự hỗ trợ của họ khi rao giảng và dạy dỗ Phúc Âm. Ông hiểu rằng những gì họ đã giúp đỡ khi ông túng thiếu là một cách để họ bày tỏ tình yêu đối với Chúa: “[Những quà tặng của anh em] như một lễ vật tỏa hương thơm, một sinh tế được Đức Chúa Trời vui nhận và đẹp lòng” (c.18).
Có thể không dễ để làm người nhận lãnh—đặc biệt khi bạn thường là người đầu tiên giúp đỡ người khác. Nhưng với sự khiêm nhường, chúng ta có thể để Chúa dịu dàng chăm sóc mình bằng nhiều cách khi chúng ta cần giúp đỡ.
Phao-lô viết: “Đức Chúa Trời tôi sẽ cung ứng mọi nhu cầu của anh em” (c.19). Đó là điều mà ông đã học được trong suốt cuộc đời đầy thử thách. Đức Chúa Trời là Đấng thành tín và sự cung ứng Ngài dành cho chúng ta là vô hạn.
Lạy Chúa, cảm ơn Ngài đã chăm sóc chúng con thông qua con dân Ngài. Nguyện chúng con ân cần trao ban và nhận lãnh sự giúp đỡ của người khác.
Nhận lãnh yêu thương. Trao ban yêu thương. Hãy cứ như thế.
bởi Cindy Hess Kasper | Xem tác giả khác
CHÚ GIẢI
Phao-lô là một người may trại và ông thường làm công việc này để nuôi sống chính mình khi hầu việc Chúa ở nhiều thành phố khác nhau (xem Công vụ 18:3). Tuy nhiên, đôi lúc Phao-lô cũng sống dựa vào sự dâng hiến và lòng rời rộng của người khác (xem Phi-líp 4:14-16). Ông cũng khích lệ hội thánh ban cho cách rời rộng, kêu gọi các thành viên trong thân thể của Đấng Christ hãy đáp ứng nhu cầu của nhau (xem I Cô. 16:1-4).
Nhiều lần Chúa đã tiếp trợ cho chúng ta qua sự ban cho của người khác. Hãy suy ngẫm về cách Chúa đã tiếp trợ cho bạn hoặc dùng bạn để đáp ứng nhu cầu của người khác.
Nguồn Suối Tâm Linh