Anh & Việt copy From ODB: https://ourdailybread.org/ 14/12/2017
With God’s Help
So here I am today, eighty-five years old! . . . I’m just as vigorous to go out to battle now as I was then. Joshua 14:10–11
As I’ve grown older, I’ve noticed more joint pain, especially when cold weather hits. Some days, I feel less like a conqueror and more like someone conquered by the challenges of becoming a senior citizen.
That’s why my hero is an older man named Caleb—the former spy sent by Moses to scout out Canaan, the Promised Land (Num. 13–14). After the other spies gave an unfavorable report, Caleb and Joshua were the only spies out of the twelve whom God favored to enter Canaan. Now, in Joshua 14, the time for Caleb to receive his portion of land had come. But there were enemies still to drive out. Not content to retire and leave the battle to the younger generation, Caleb declared, “You yourself heard then that the Anakites were there and their cities were large and fortified, but, the Lord helping me, I will drive them out just as he said” (Josh. 14:12).
Father, thank You for giving me the strength to get through each day.
“The Lord helping me.” That’s the kind of mindset that kept Caleb battle-ready. He focused on God’s power, not his own, nor on his advanced age. God would help him do whatever needed to be done.
Most of us don’t think of taking on anything monumental when we reach a certain age. But we can still do great things for God, no matter how old we are. When Caleb-sized opportunities come our way, we don’t have to shy away from them. With the Lord helping us, we can conquer!
Joshua 14:7-15New International Version (NIV)
7 I was forty years old when Moses the servant of the Lordsent me from Kadesh Barnea to explore the land. And I brought him back a report according to my convictions, 8 but my fellow Israelites who went up with me made the hearts of the people melt in fear. I, however, followed the Lord my God wholeheartedly. 9 So on that day Moses swore to me, ‘The land on which your feet have walked will be your inheritance and that of your children forever, because you have followed the Lord my God wholeheartedly.’[a]
10 “Now then, just as the Lord promised, he has kept me alive for forty-five years since the time he said this to Moses, while Israel moved about in the wilderness. So here I am today, eighty-five years old! 11 I am still as strong today as the day Moses sent me out; I’m just as vigorous to go out to battle now as I was then. 12 Now give me this hill country that the Lord promised me that day. You yourself heard then that the Anakites were there and their cities were large and fortified, but, the Lord helping me, I will drive them out just as he said.”
13 Then Joshua blessed Caleb son of Jephunneh and gave him Hebron as his inheritance. 14 So Hebron has belonged to Caleb son of Jephunneh the Kenizzite ever since, because he followed the Lord, the God of Israel, wholeheartedly.15 (Hebron used to be called Kiriath Arba after Arba, who was the greatest man among the Anakites.)
Then the land had rest from war.
Heavenly Father, thank You for giving me the strength to get through each day. Help me to do Your will.
I can do all this through him who gives me strength. Philippians 4:13
By Linda Washington | See Other Authors
INSIGHT
Caleb had grown up in the slavery of Egypt. He’d seen God rescue His people from the grip of Pharaoh and provide for them for forty years in a hot and barren wilderness. He’d seen giantlike people make his fellow spies feel like insects (Num. 13:33), yet even in his old age he relied on God’s help to conquer the land.
Are you faced with an impossible situation? The same God who helped Caleb can help you too.
Mart DeHaan
Được Chúa Vùa Giúp
Giô-suê 14:7-15New Vietnamese Bible (NVB)
7 Khi Môi-se, đầy tớ của CHÚA, ở Ca-đê Ba-nê-a sai tôi đi thám sát đất nước này, tôi được bốn mươi tuổi. Tôi trở về báo cáo cách trung thực đúng theo lòng tôi, 8 nhưng các anh em tôi là những người cùng đi với tôi đã làm cho lòng dân rã rời chán nản. Tuy nhiên, tôi đã hết lòng theo CHÚA, là Đức Chúa Trời tôi. 9 Hôm ấy, Môi-se đã thề với tôi: ‘Vùng đất nào bàn chân ngươi đạp đến sẽ là cơ nghiệp của ngươi và con cháu ngươi đời đời, vì ngươi đã hết lòng theo CHÚA là Đức Chúa Trời ta.’
10 Đúng như lời CHÚA đã phán hứa, Ngài đã gìn giữ tôi còn sống suốt bốn mươi lăm năm từ lúc Ngài phán dạy Môi-se điều ấy suốt thời gian Y-sơ-ra-ên lưu lạc trong sa mạc; CHÚA đã bảo tồn mạng sống tôi cho đến bây giờ, và ngày nay tôi được tám mươi lăm tuổi. 11 Ngày nay tôi vẫn còn mạnh khỏe như ngày Môi-se sai tôi ra đi; tôi vẫn còn tràn đầy sinh lực xung phong ra trận như ngày trước. 12 Bây giờ xin ông cấp cho tôi xứ đầy đồi núi này mà CHÚA đã hứa ban cho tôi hôm ấy. Chính ông đã nghe báo cáo rằng dân khổng lồ A-na-kim vẫn còn ở đó, và các thành của họ đều rộng lớn và kiên cố, nhưng nhờ CHÚA giúp đỡ, tôi sẽ đánh đuổi chúng ra như Ngài đã phán.” 13 Giô-suê bèn chúc phước cho Ca-lép, con trai Giê-phu-nê, và cấp cho ông miền Hếp-rôn làm cơ nghiệp. 14 Vậy, Hếp-rôn thuộc quyền sở hữu của Ca-lép, con trai Giê-phu-nê, người Kê-nít, từ đó đến nay, vì người đã hết lòng theo CHÚA, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên. 15 (Hếp-rôn vốn được gọi là Ki-ri-át A-ra-ba, theo tên của A-ra-ba, là người khổng lồ nổi danh nhất trong vòng người A-na-kim).
Từ đó, đất nước được thái bình, không còn chiến tranh.
Và nay tôi được tám mươi lăm tuổi!… Tôi vẫn còn sức lực như ngày xưa để đi đánh giặc. Giô-suê 14:10–11
Khi ngày càng già đi, tôi nhận thấy mình bị đau khớp nhiều hơn, đặc biệt là khi thời tiết trở lạnh. Có những ngày tôi cảm thấy mình không còn là nhà chinh phục nữa, mà khuất phục trước những thách thức của tuổi già.
Đó là lý do tôi xem cụ Ca-lép là một anh hùng – ông là một thám tử trước kia được Môi-se sai đi do thám xứ Ca-na-an, miền Đất Hứa (Dân. 13-14). Sau khi các thám tử khác đưa ra một báo cáo đầy ảm đạm, Ca-lép và Giô-suê là hai thám tử duy nhất được Chúa ban cho đặc ân bước vào xứ Ca-na-an. Bây giờ, ở Giô-suê chương 14, đã đến lúc Ca-lép nhận phần đất của ông. Nhưng vẫn còn kẻ thù phải đánh đuổi. Không bằng lòng về hưu và để chiến trường lại cho thế hệ trẻ hơn, Ca-lép tuyên bố: “Ông đã nghe rằng ở đó có dân A-na-kim cùng các thành lớn và kiên cố. Xin Đức Giê-hô-va ở với tôi để tôi đuổi chúng đi như Ngài đã phán” (Giôs. 14:12).
“Đức Giê-hô-va giúp tôi.” Đó là suy nghĩ khiến Ca-lép luôn sẵn sàng chiến đấu. Ông tập trung vào sức mạnh của Chúa, chứ không phải của bản thân, cũng không phải tuổi cao. Chúa sẽ giúp ông làm mọi điều cần thiết.
Hầu hết chúng ta đều không nghĩ đến việc sẽ nhận một công tác lớn lao khi đến một độ tuổi nào đó. Nhưng chúng ta vẫn có thể làm những việc lớn lao cho Chúa, dù bao nhiêu tuổi. Khi những cơ hội “tầm cỡ Ca-lép” đến, chúng ta không cần né tránh. Với sự giúp đỡ của Chúa, chúng ta có thể chiến thắng!
Lạy Cha, tạ ơn Ngài đã thêm sức cho con mỗi ngày. Xin giúp con làm theo ý muốn của Ngài.
Tôi làm được mọi sự nhờ Đấng ban năng lực cho tôi. Phi-líp 4:13
bởi Linda Washington | Xem tác giả khác
CHÚ GIẢI
Ca-lép đã lớn lên dưới ách nô lệ của Ai Cập. Ông đã chứng kiến sự kiện Đức Chúa Trời giải cứu dân Ngài khỏi sự truy đuổi của Pha-ra-ôn và việc Chúa chu cấp cho họ suốt bốn mươi năm trong vùng sa mạc nóng bức và khô cằn. Ông đã tận mắt nhìn thấy những người khổng lồ đã làm cho ông và những thám tử khác cảm thấy mình như cào cào (Dân. 13:33), thế nhưng dù trong lúc tuổi cao sức yếu, ông vẫn nương cậy nơi sự giúp sức của Chúa để chinh phục vùng đất.
Bạn có đang đối diện với một hoàn cảnh vượt quá khả năng của mình không? Chính Đức Chúa Trời là Đấng đã từng giúp đỡ Ca-lép sẽ giúp bạn.
Nguồn Suối Tâm Linh