Anh & Việt copy From ODB: https://ourdailybread.org/ 6/2/2018
Praising Through Problems
Shall we accept good from God, and not trouble? Job 2:10
“It’s cancer.” I wanted to be strong when Mom said those words to me. But I burst into tears. You never want to hear those words even one time. But this was Mom’s third bout with cancer. After a routine mammogram and biopsy, Mom learned that she had a malignant tumor under her arm.
Though Mom was the one with bad news, she had to comfort me. Her response was eye-opening for me: “I know God is always good to me. He’s always faithful.” Even as she faced a difficult surgery, followed up by radiation treatments, Mom was assured of God’s presence and faithfulness.
God is still present, still good. He will help us through hard times.
How like Job. Job lost his children, his wealth, and his health. But after hearing the news, Job 1:20 tells us “he fell to the ground in worship.” When advised to curse God, he said, “Shall we accept good from God, and not trouble?” (2:10). What a radical initial response. Though Job later complained, ultimately he accepted that God had never changed. Job knew that God was still with him and that He still cared.
For most of us, praise is not our first response to difficulties. Sometimes the pain of our circumstances is so overwhelming, we lash out in fear or anger. But watching Mom’s response reminded me that God is still present, still good. He will help us through hard times.
Job 1:13-22 New International Version (NIV)
13 One day when Job’s sons and daughters were feasting and drinking wine at the oldest brother’s house, 14 a messenger came to Job and said, “The oxen were plowing and the donkeys were grazing nearby, 15 and the Sabeans attacked and made off with them. They put the servants to the sword, and I am the only one who has escaped to tell you!”
16 While he was still speaking, another messenger came and said, “The fire of God fell from the heavens and burned up the sheep and the servants, and I am the only one who has escaped to tell you!”
17 While he was still speaking, another messenger came and said, “The Chaldeans formed three raiding parties and swept down on your camels and made off with them. They put the servants to the sword, and I am the only one who has escaped to tell you!”
18 While he was still speaking, yet another messenger came and said, “Your sons and daughters were feasting and drinking wine at the oldest brother’s house, 19 when suddenly a mighty wind swept in from the desert and struck the four corners of the house. It collapsed on them and they are dead, and I am the only one who has escaped to tell you!”
20 At this, Job got up and tore his robe and shaved his head.Then he fell to the ground in worship 21 and said:
“Naked I came from my mother’s womb,
and naked I will depart.[a]
The Lord gave and the Lord has taken away;
may the name of the Lord be praised.”
22 In all this, Job did not sin by charging God with wrongdoing.
Footnotes:
Lord, prepare me for the times when praise is most difficult to utter.
Is someone hurting? See this special edition of Our Daily Bread: Hope and Strength in Times of Illness at odb.org/hopeandstrength.
Even at our lowest point, we can lift our eyes to the Lord.
By Linda Washington | See Other Authors
INSIGHT
When we suffer we often ask why? But this might not be the best question. When Job’s friends tried to explain away Job’s pain, they angered God (42:7). A better question is Who do we turn to? Job never received an explanation for his pain, but he found that seeing God was answer enough (v. 5).
How has God shown His presence in your pain?
Ngợi Khen Trong Nghịch Cảnh
Gióp 1:13-22 New Vietnamese Bible (NVB)
Gióp Chịu Thử Thách Lần Đầu
13 Một hôm, khi các con trai và con gái Gióp đang dự tiệc tại nhà người con trai trưởng, 14 một sứ giả đến báo tin cho Gióp: “Bò đang cày, và lừa cái đang ăn cỏ trong cánh đồng cạnh bên, 15 bỗng quân Sê-ba xông vào, cướp hết bò lừa, và dùng gươm giết sạch các đầy tớ, chỉ một mình con thoát khỏi, về báo tin cho ông.” 16 Người này còn đang nói, người khác đã đến báo tin: “Bầy cừu và bọn chăn bị sét đánh, cháy rụi, chỉ một mình con thoát khỏi, về báo tin cho ông.” 17 Người này còn đang nói, người khác đã đến báo tin: “Ba toán quân Canh-đê xông vào cướp hết lạc đà, và dùng gươm giết sạch các đầy tớ, chỉ một mình con thoát khỏi, về báo tin cho ông.” 18 Người này còn đang nói, người khác đã đến báo tin: “Các cô, các cậu đang dự tiệc trong nhà cậu cả, 19 bỗng một cơn gió lốc từ sa mạc thổi vào, ập xuống bốn góc nhà. Nhà sập, các cô cậu chết hết, chỉ một mình con thoát khỏi, về báo tin cho ông.”
Gióp Chúc Tụng Đức Chúa Trời
20 Gióp đứng dậy, xé áo, cạo đầu, rồi quì sấp mặt xuống đất thờ phượng Đức Chúa Trời. 21 Ông nói:
“Tôi trần truồng lọt khỏi lòng mẹ,
Tôi cũng sẽ trần truồng trở về lòng đất.
CHÚA đã ban cho, và CHÚA đã lấy lại.
Danh CHÚA thật đáng chúc tụng!”
22 Trong mọi sự ấy, Gióp không phạm tội, cũng không nói điều gì xúc phạm đến Đức Chúa Trời.
Tại sao phước hạnh từ tay Đức Chúa Trời ban cho thì chúng ta đón nhận, còn tai họa từ tay Ngài giáng xuống thì chúng ta lại không nhận? Gióp 2:10
“Mẹ bị ung thư.” Tôi muốn tỏ ra mạnh mẽ khi mẹ nói chuyện đó với tôi. Nhưng tôi đã bật khóc. Bạn sẽ không bao giờ muốn nghe những lời đó, dù chỉ một lần. Nhưng đây là lần thứ ba mẹ tôi chống chọi với căn bệnh ung thư. Sau khi chụp tuyến vú và làm sinh thiết như thường lệ, bác sĩ cho biết mẹ bị khối u ác tính dưới cánh tay.
Dù mẹ là người nhận tin xấu nhưng lại phải an ủi tôi. Phản ứng của mẹ khiến tôi ngạc nhiên: “Mẹ biết Chúa luôn tốt lành với mẹ. Ngài luôn thành tín.” Ngay cả khi phải trải qua một ca phẫu thuật khó khăn, rồi sau đó là những lần hoá trị, mẹ vẫn tin chắc vào sự hiện diện và sự thành tín của Chúa.
Thật giống với Gióp. Gióp đã mất hết con cái, tài sản và sức khoẻ. Nhưng sau khi nghe tin xấu, Gióp 1:20 cho biết ông “sấp mình xuống đất mà thờ lạy.” Khi vợ bảo ông phỉ báng Chúa, ông nói: “Tại sao phước hạnh từ tay Đức Chúa Trời ban cho thì chúng ta đón nhận, còn tai họa từ tay Ngài giáng xuống thì chúng ta lại không nhận?” (2:10). Phản ứng ban đầu của ông thật tuyệt vời. Mặc dù sau đó Gióp có buông lời than trách, nhưng ông vẫn thừa nhận rằng Chúa không bao giờ thay đổi. Gióp biết rằng Chúa vẫn ở với ông và Ngài vẫn quan tâm chăm sóc ông.
Đối với hầu hết chúng ta, lời ngợi khen không phải là phản ứng đầu tiên khi gặp khó khăn. Đôi khi nỗi đau quá lớn khiến chúng ta kêu khóc trong sợ hãi hoặc giận dữ. Nhưng cách mẹ tôi phản ứng đã nhắc tôi rằng Chúa vẫn hiện diện và Ngài vẫn tốt lành. Ngài sẽ giúp chúng ta vượt qua những giai đoạn khó khăn.
Lạy Chúa, xin chuẩn bị con cho những giây phút khó dâng lên lời ngợi khen nhất.
Ngay cả khi gặp cảnh khốn cùng, chúng ta vẫn có thể ngước trông lên Chúa.
bởi Linda Washington | Xem tác giả khác
CHÚ GIẢI
Khi chịu khổ, chúng ta thường hỏi tại sao? Nhưng có lẽ đây không phải là câu hỏi tốt nhất. Khi các bạn của Gióp cố tìm cách giải thích nỗi đau của Gióp, họ đã khiến Chúa nổi giận (42:7). Câu hỏi tốt hơn là chúng ta nên hướng về Ai? Gióp không hề nhận một lời giải thích nào cho nỗi đau của mình, nhưng ông nói rằng được nhìn thấy Chúa là câu trả lời quá đủ cho ông (c.5).
Chúa đã bày tỏ sự hiện diện của Ngài trong nỗi đau của bạn thế nào?
Nguồn Suối Tâm Linh