Anh & Việt copy From ODB: https://ourdailybread.org/ 11/4/2018
How Long?
How long, Lord? Will you forget me forever? How long will you hide your face from me? Psalm 13:1
In Lewis Carroll’s classic Alice in Wonderland, Alice asks, “How long is forever?” The White Rabbit responds, “Sometimes, just one second.”
That’s how time felt when my brother David suddenly died. The days leading to his memorial dragged on, intensifying the sense of loss and grief we felt. Every second seemed to last forever.
In our seemingly endless moments of struggle, His unfailing love will carry us.
Another David echoed this sentiment, singing, “How long, Lord? Will you forget me forever? How long will you hide your face from me? How long must I wrestle with my thoughts and day after day have sorrow in my heart? How long will my enemy triumph over me?” (Psalm 13:1–2). Four times in just two verses he asks God, “How long?” Sometimes the pains of life seem as though they will never end.
Into this heartache steps the presence and care of our heavenly Father. Like King David, we can honestly go to Him with our pain and loss, knowing that He will never leave us or forsake us (Hebrews 13:5). The psalmist discovered this as well, allowing his lament to move from a mournful minor key to a triumphant declaration: “But I trust in your unfailing love; my heart rejoices in your salvation” (Psalm 13:5).
In our seemingly endless moments of struggle, His unfailing love will carry us. We can rejoice in His salvPsalm 13 New International Version (NIV)
Psalm 13[a]
For the director of music. A psalm of David.
1 How long, Lord? Will you forget me forever?
How long will you hide your face from me?
2 How long must I wrestle with my thoughts
and day after day have sorrow in my heart?
How long will my enemy triumph over me?
3 Look on me and answer, Lord my God.
Give light to my eyes, or I will sleep in death,
4 and my enemy will say, “I have overcome him,”
and my foes will rejoice when I fall.
5 But I trust in your unfailing love;
my heart rejoices in your salvation.
6 I will sing the Lord’s praise,
for he has been good to me.
ation.
For more insight, download the Discovery Series booklet Out of the Ashes: God’s Presence in Job’s Pain at discoveryseries.org/q0735.
In times of pain and loss, the timeless God is our greatest comfort.
By Bill Crowder | See Other Authors
INSIGHT
Scholars disagree on the circumstances that prompted David to write Psalm 13. Some say that David’s enemy was Saul, who continually pursued David, seeking to kill him (v. 2). Others see the enemy as David’s son Absalom who conspired to drive David from the throne and take over as king (2 Samuel 15). Either way, the heartache David feels is real—driving him to God for help. David’s first response to these pressures is to complain about God’s seeming lack of response on his behalf, found in the repeated question “How long?” in Psalm 13:1–2. As David reflects on God’s past expressions of faithful love (v. 5), he finds reason to trust God even in his confusion and doubt. The closing note of praise (v. 6) expresses that trust—and anticipates God’s rescue.
When overwhelmed with the circumstances of life, do you find yourself wondering where God is? As you reflect on God’s faithfulness to you in the past it can remind you that He is worthy of your trust—even when you suffer and don’t know why.
Cho Đến Chừng Nào?
Thánh Thi 13 1934 Vietnamese Bible (VIET)
13 Đức Giê-hô-va ôi! Ngài sẽ hằng quên tôi cho đến chừng nào? Ngài ẩn mặt cùng tôi cho đến bao giờ?
2 Tôi phải lo lắng nơi linh hồn tôi, Hằng ngày buồn thảm nơi lòng tôi cho đến bao giờ? Kẻ thù nghịch tôi sẽ trổi hơn tôi cho đến chừng nào?
3 Hỡi Giê-hô-va, Đức Chúa Trời tôi, xin hãy xem xét, nhậm lời tôi, Và làm cho mắt tôi được sáng, Kẻo tôi phải ngủ chết chăng.
4 Kẻ thù nghịch nói rằng: Ta đã thắng hơn nó, Và kẻ cừu địch mừng rỡ khi tôi xiêu tó.
5 Nhưng tôi đã tin cậy nơi sự nhơn từ Chúa; Lòng tôi khoái lạc về sự cứu rỗi của Chúa.
6 Tôi sẽ hát ngợi khen Đức Giê-hô-va, vì Ngài đã làm ơn cho tôi.
1934 Vietnamese Bible (VIET)
Copyright © 1934 by Public Domain
Đức Giê-hô-va ôi! Ngài mãi quên con cho đến chừng nào? Ngài ẩn mặt với con cho đến bao giờ? Thi Thiên 13:1
Trong tác phẩm kinh điển Alice Ở Xứ Sở Thần Tiên của Lewis Carroll, cô bé Alice đã hỏi: “Mãi mãi là cho đến chừng nào?” Chú Thỏ Trắng trả lời: “Đôi khi chỉ là một giây thôi.”
Đó cũng là cảm nhận của tôi khi anh trai David đột ngột qua đời. Những ngày lễ tưởng nhớ về anh kéo dài lê thê càng khiến chúng tôi cảm thấy đau đớn và mất mát. Mỗi giây phút dường như kéo dài vô tận.
Một người tên Đa-vít khác cũng đã lặp lại cảm nghĩ này khi hát lên: “Đức Giê-hô-va ôi! Ngài mãi quên con cho đến chừng nào? Ngài ẩn mặt với con cho đến bao giờ? Con phải khốn khổ trong tâm hồn, hằng ngày con phải buồn thảm trong lòng cho đến bao giờ? Kẻ thù con sẽ được tôn cao hơn con cho đến chừng nào?” (Thi. 13:1-2). Chỉ trong hai câu mà đến bốn lần ông hỏi Chúa: “Cho đến chừng nào?” Đôi khi có những nỗi đau trong cuộc đời tưởng chừng như sẽ không bao giờ kết thúc.
Sự hiện diện và chăm sóc của Cha Thiên Thượng vẫn ở cùng chúng ta trong những lúc đau buồn. Giống như vua Đa-vít, chúng ta có thể chân thật bày tỏ mọi đau đớn và mất mát của mình với Ngài và biết rằng Ngài sẽ không bao giờ lìa bỏ chúng ta (Hê. 13:5). Trước giả Thi Thiên cũng đã khám phá ra điều này, và lời ca thán của ông chuyển từ nốt trầm buồn bã thành lời công bố đầy hoan hỉ: “Nhưng con đã tin cậy nơi sự nhân từ Chúa; Xin cho lòng con vui mừng về sự cứu rỗi của Chúa” (Thi. 13:5).
Trong những giờ phút tranh chiến dường như vô tận, tình yêu thương không hề thay đổi của Chúa sẽ bồng ẵm chúng ta. Chúng ta có thể vui mừng trong sự cứu rỗi của Ngài.
Giữa lúc đau khổ và mất mát, Chúa chính là nguồn an ủi lớn nhất của chúng ta.
bởi Bill Crowder | Xem tác giả khác
CHÚ GIẢI
Các học giả bất đồng ý kiến với nhau về hoàn cảnh khiến Đa-vít viết Thi Thiên 13. Một số người cho rằng kẻ thù của Đa-vít là Sau-lơ đang liên tục đuổi theo Đa-vít để tìm cách giết ông (c.2). Một số người khác lại nghĩ kẻ thù của Đa-vít là con trai Áp-sa-lôm đang âm mưu lật ngôi Đa-vít để lên làm vua (II Sam. 15). Dù là trường hợp nào thì nỗi đau của Đa-vít là điều có thật, đã khiến ông chạy đến với Chúa xin Ngài cứu giúp. Phản ứng đầu tiên của Đa-vít trước những áp lực này là than van rằng dường như Chúa không bênh vực ông, như có thể thấy ở câu hỏi ông lặp lại “Cho đến chừng nào?” trong Thi Thiên 13:1-2. Khi Đa-vít suy ngẫm về những bằng chứng về lòng yêu thương thành tín của Chúa trong quá khứ (c.5), ông tìm thấy lý do để tin cậy Ngài dù đang bối rối và nghi ngờ. Kết thúc bài thi thiên bằng lời ca ngợi (c.6), ông đã bày tỏ lòng tin cậy đó và chờ đợi sự giải cứu của Chúa.
Khi ở trong hoàn cảnh bế tắc, bạn có thường tự hỏi Chúa đang ở đâu? Khi suy ngẫm về lòng thành tín của Chúa đối với bạn trong quá khứ, bạn sẽ được nhắc nhở rằng Ngài đáng để bạn tin cậy, ngay cả khi bạn phải chịu đau khổ mà không biết lý do.
Nguồn Suối Tâm Linh