Anh & Việt copy From ODB: https://ourdailybread.org/ 20/4/2018
The Art of Forgiveness
While he was still a long way off, his father saw him and was filled with compassion for him; he ran to his son, threw his arms around him and kissed him. Luke 15:20
One afternoon I spent two hours at an art exhibit—The Father & His Two Sons: The Art of Forgiveness—in which all of the pieces were focused on Jesus’s parable of the prodigal son (see Luke 15:11–31). I found Edward Riojas’s painting The Prodigal Son especially powerful. The painting portrays the once wayward son returning home, wearing rags and walking with his head down. With a land of death behind him, he steps onto a pathway where his father is already running toward him. At the bottom of the painting are Jesus’s words, “But when he was yet a great way off, his father saw him, and had compassion” (v. 20 kjv).
I was deeply moved by realizing once more how God’s unchanging love has altered my life. When I walked away from Him, He didn’t turn His back, but kept looking, watching, and waiting. His love is undeserved yet unchanging; often ignored yet never withdrawn.
We all are guilty, yet our heavenly Father reaches out to welcome us.
We all are guilty, yet our heavenly Father reaches out to welcome us, just as the father in this story embraced his wayward son. “Let’s have a feast and celebrate,” the father told the servants. “For this son of mine was dead and is alive again; he was lost and is found” (vv. 23–24).
The Lord still rejoices over those who return to Him today—and that’s worth celebrating!
Luke 15:11-24 New International Version (NIV)
The Parable of the Lost Son
11 Jesus continued: “There was a man who had two sons. 12 The younger one said to his father, ‘Father, give me my share of the estate.’ So he divided his property between them.
13 “Not long after that, the younger son got together all he had, set off for a distant country and there squandered his wealth in wild living. 14 After he had spent everything, there was a severe famine in that whole country, and he began to be in need. 15 So he went and hired himself out to a citizen of that country, who sent him to his fields to feed pigs. 16 He longed to fill his stomach with the pods that the pigs were eating, but no one gave him anything.
17 “When he came to his senses, he said, ‘How many of my father’s hired servants have food to spare, and here I am starving to death! 18 I will set out and go back to my father and say to him: Father, I have sinned against heaven and against you. 19 I am no longer worthy to be called your son; make me like one of your hired servants.’ 20 So he got up and went to his father.
“But while he was still a long way off, his father saw him and was filled with compassion for him; he ran to his son, threw his arms around him and kissed him.
21 “The son said to him, ‘Father, I have sinned against heaven and against you. I am no longer worthy to be called your son.’
22 “But the father said to his servants, ‘Quick! Bring the best robeand put it on him. Put a ring on his finger and sandals on his feet. 23 Bring the fattened calf and kill it. Let’s have a feast and celebrate. 24 For this son of mine was dead and is alive again; he was lost and is found.’ So they began to celebrate.
Father, as we receive Your love and forgiveness, may we also extend it to others in Your name.
God’s love for us is undeserved yet unchanging.
Nghệ Thuật Tha Thứ
Lu-ca 15:11-24 1934 Vietnamese Bible (VIET)
11 Ngài lại phán rằng: Một người kia có hai con trai.
12 Người em nói với cha rằng: Thưa cha, xin chia cho tôi phần của mà tôi sẽ được. Người cha liền chia của mình cho hai con.
13 Cách ít ngày, người em tóm thâu hết, đi phương xa, ở đó, ăn chơi hoang đàng, tiêu sạch gia tài mình.
14 Khi đã xài hết của rồi, trong xứ xảy có cơn đói lớn; nó mới bị nghèo thiếu,
15 bèn đi làm mướn cho một người bổn xứ, thì họ sai ra đồng chăn heo.
16 Nó muốn lấy vỏ đậu của heo ăn mà ăn cho no, nhưng chẳng ai cho.
17 Vậy nó mới tỉnh ngộ, mà rằng: Tại nhà cha ta, biết bao người làm mướn được bánh ăn dư dật, mà ta đây phải chết đói!
18 Ta sẽ đứng dậy trở về cùng cha, mà rằng: Thưa cha, tôi đã đặng tội với trời và với cha,
19 không đáng gọi là con của cha nữa; xin cha đãi tôi như đứa làm mướn của cha vậy.
20 Nó bèn đứng dậy mà về cùng cha mình. Khi còn ở đàng xa, cho nó thấy thì động lòng thương xót, chạy ra ôm lấy cổ mà hôn.
21 Con thưa cùng cha rằng: Cha ơi, tôi đã đặng tội với trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con của cha nữa.
22 nhưng người cha bảo đầy tớ rằng: Hãy mau mau lấy áo tốt nhứt mặc cho nó; đeo nhẫn vào ngón tay, mang giày vào chơn.
23 Hãy bắt bò con mập làm thịt đi. Chúng ta hãy ăn mừng,
24 vì con ta đây đã chết mà bây giờ lại sống, đã mất mà bây giờ lại thấy được. Đoạn, họ khởi sự vui mừng.
Nhưng khi còn ở đàng xa, người cha thấy nó thì động lòng thương xót, chạy ra ôm lấy cổ nó mà hôn. Lu-ca 15:20
Một buổi chiều nọ, tôi đã dành hai tiếng đồng hồ để đi xem triển lãm nghệ thuật với chủ đề Người Cha & Hai Con Trai: Nghệ Thuật Tha Thứ – trong đó mọi tác phẩm đều tập trung vào câu chuyện Chúa Jêsus kể về người con trai hoang đàng (xem Lu-ca 15:11-31). Tôi thấy bức tranh Người Con Trai Hoang Đàng của Edward Riojas có sức truyền cảm đặc biệt. Bức tranh khắc họa người con trai lầm lạc đang trở về nhà, ăn mặc rách rưới và cúi đầu lầm lũi bước đi. Bỏ lại vùng đất chết phía sau, anh bước vào con đường mà người cha đang chạy đến đón anh. Ở cuối bức tranh là lời của Chúa Jêsus: “Nhưng khi còn ở đàng xa, người cha thấy nó thì động lòng thương xót” (c.20).
Tôi thật sự xúc động khi một lần nữa nhận ra tình yêu không dời đổi của Chúa đã thay đổi cuộc đời tôi như thế nào. Khi tôi bước đi xa cách Ngài, Ngài không quay lưng lại, nhưng vẫn tiếp tục dõi theo và đợi chờ. Tình yêu của Ngài vẫn không thay đổi dù tôi không xứng đáng; tình yêu ấy vẫn không từ bỏ tôi dù tôi thường phớt lờ.
Hết thảy chúng ta đều phạm tội, nhưng Cha Thiên Thượng vẫn dang tay chào đón chúng ta, cũng giống như người cha trong câu chuyện đã ôm lấy đứa con lầm lạc của mình. “Hãy bắt con bê mập làm thịt. Chúng ta hãy ăn mừng! Vì con ta đây đã chết mà bây giờ lại sống, đã mất mà bây giờ tìm lại được” (c.23-24).
Ngày hôm nay, Chúa vẫn vui mừng khi có những người quay trở về với Ngài – và điều đó đáng được ăn mừng!
Lạy Cha, khi chúng con đón nhận tình yêu và sự tha thứ của Cha, xin cho chúng con cũng nhân danh Ngài bày tỏ điều đó với người khác.
Dù chúng ta không xứng đáng với tình yêu của Chúa, nhưng tình yêu của Ngài vẫn không thay đổi.
Nguồn Suối Tâm Linh