…Khi Đức Chúa Giê-xu đang đi, dân chúng lấn ép Ngài tứ phía. Có một phụ nữ bị rong huyết đã mười hai năm; dù đã tốn hết tiền của cho nhiều thầy thuốc, nhưng không ai chữa được cho bà. Bà đến đằng sau và chạm vào gấu áo Ngài thì lập tức máu cầm lại. Đức Chúa Giê-xu phán: “Ai đã chạm đến Ta?” Không một người nào nhận cả, nên Phi-e-rơ và đồng bạn nói: “Thưa Thầy, đoàn dân vây quanh và lấn ép Thầy đó!” Đức Chúa Giê-xu phán: “Có người nào đã chạm đến Ta, vì Ta nhận biết có năng lực từ Ta phát ra.” Khi thấy mình không thể giấu được nữa, người phụ nữ run sợ đến phủ phục trước Ngài và tỏ thật trước mặt dân chúng lý do nào bà đã chạm đến Ngài và liền được chữa lành ra sao. Đức Chúa Giê-xu phán với bà: “Hỡi con gái Ta, đức tin con đã chữa lành con; hãy đi bình an!” (Lu-ca 8:42-48)

Chúng ta có lẽ đều đã biết câu chuyện này. Chúa Giê-xu đang trên đường đi cùng Giai-ru, một quản lý nhà hội, người đã nài xin Ngài đến chữa cho đứa con gái đang hấp hối. Giữa đám đông chen lấn, ai nấy đều muốn chạm vào người đàn ông đang gây chấn động bởi những lời dạy lạ lùng và những phép lạ chữa lành nhiều người.

Bất ngờ, Chúa Giê-xu cảm nhận có quyền năng thoát ra khỏi thân thể mình. Ngài hỏi: “Ai đã chạm vào Ta?”

Các môn đồ thấy câu hỏi này thật khó hiểu, bởi cả một đoàn dân đang vây quanh và chen lấn Ngài. Nhưng Chúa Giê-xu biết đó không phải là một cú chạm vô tình. Đó là cái chạm của sự tuyệt vọng, một cái chạm tràn đầy đức tin và khao khát có chủ đích. Thật ra, Chúa biết rõ là ai, Ngài không cần phải hỏi. Nhưng Ngài muốn tạo cơ hội để người đàn bà này bước ra khỏi bóng tối của sự sợ hãi. Bà đã thú nhận mình là người đã chạm vào gấu áo Ngài. Bà công khai nhu cầu được chữa lành của mình.

Chúa Giê-xu đã nhìn bà bằng lòng trắc ẩn. Ngài thấy nhiều hơn những gì người khác thấy: Ngài thấy một người phụ nữ có đủ đức tin để vươn ra bất chấp thân thể bị coi là “ô uế”, một người dám chấp nhận rủi ro lớn để được gần Ngài.

Chúng ta học được gì từ người phụ nữ này?

1. Bà hành động có chủ đích

Nhiều người chạm vào Ngài một cách ngẫu nhiên do chen lấn, nhưng bà thì khác.

Đây là bài học cho chúng ta. Chúng ta rất dễ sống một cách thỏa hiệp và thiếu mục đích. Nhưng nếu muốn trải nghiệm quyền năng chữa lành của Cứu Chúa, chúng ta phải hành động có chủ đích. Theo luật lệ thời bấy giờ, vì tình trạng bệnh tật, bà bị coi là kẻ ô uế và phải tránh xa mọi người. Thế nhưng, bà đã chủ động chen vào giữa đám đông, chấp nhận đi ngược lại định kiến xã hội để đặt mình vào vị trí có thể chạm được vào Chúa Giê-xu.

Còn bạn thì sao?

Bạn đang làm gì để chủ động tìm cách đến gần Chúa hơn?

2. Bà hành động từ sự tuyệt vọng

Tôi tin rằng người phụ nữ này đã chữa chạy khắp nơi, thử mọi phương cách nhưng bệnh tình vẫn không thuyên giảm.

“Ô uế!” – Bà hẳn đã phải kêu lên như vậy khi có ai đó đến gần.

“Ô uế!” – Từ này ngăn bà bước vào đền thờ, buộc bà phải sống trong cô độc.

Bà đã kiệt sức và tuyệt vọng. Khi đã hoàn toàn tuyệt vọng trước mọi nỗ lực của thế gian, bà nhận ra rằng chỉ mình Chúa Giê-xu mới có thể ban cho bà điều bà hằng khao khát.

3. Bà hành động với sự quyết tâm

Hãy tưởng tượng sự can đảm cần thiết để bà bước vào hoàn cảnh đó. Bà phải đối mặt với nguy cơ bị nhục mạ nếu bị phát hiện là kẻ ô uế đang chen lấn trong đám đông.

Bà đã phải chiến đấu, chen chúc giữa dòng người để đến đủ gần và chạm vào Chúa. Đây không phải là một hành động nhỏ; nó đòi hỏi sức mạnh và lòng dũng cảm. Bà đã lên kế hoạch rõ ràng: chỉ cần chạm vào gấu áo Ngài thôi. Và sự quyết tâm đó đã giúp bà chiến thắng nỗi sợ hãi để chạm đến quyền năng chữa lành.

Bạn có thực sự quyết tâm tìm kiếm sự chữa lành cho mình không?

Bạn thể hiện sự quyết tâm đó như thế nào?

4. Chúa Giê-xu gọi bà là “Con gái”

Chúa Giê-xu luôn ban cho chúng ta nhiều hơn những gì ta mong đợi. Ngài không chỉ chữa lành thân thể mà còn chữa lành cả tâm hồn bà. Ngài cất đi sự ô uế, cất đi những nhãn dán định kiến vốn kìm hãm bà trong xiềng xích của sự nhục nhã.

Bà là một “Con gái”.

Bà không còn là kẻ bị ruồng bỏ; bà đã có nơi để thuộc về. Bà không còn ô uế; bà đã được rửa sạch trắng như tuyết. Ngài giải cứu bà khỏi cuộc sống cô lập và đưa bà vào gia đình của Đức Chúa Trời.

Điều gì đã chữa lành cho người phụ nữ này? Phải chăng là sự quyết tâm, sự tuyệt vọng hay tính toán chủ đích? Không. Đó chính là Đức tin.

Có lẽ sau nhiều năm tìm kiếm vô vọng, đức tin của bà chỉ còn sót lại một chút ít, nhưng bấy nhiêu đó là đủ. Có thể bạn đang mệt mỏi với những lời cầu nguyện chưa được đáp lời, hay đang tuyệt vọng tìm kiếm sự chữa lành về thể chất lẫn tâm hồn. Nhưng chỉ cần một hạt giống đức tin nhỏ nhoi, đủ để bạn can đảm thực hiện một hành động cuối cùng hướng về Chúa, bấy nhiêu đó là đủ để phép màu xảy ra.

Dịch & biên tập: Eunice Tu

Nguồn: crosswalk.com

Copy từ  HOITHANH.COM