LÒNG BIẾT ƠN

 

LÒNG BIẾT ƠN

Songdaoonline.com

Mục sư Ức Chiến Thắng

Người mình có một loại dân ca, một điệu hát bình dân đồng quê trong lúc làm việc thường thấy hát, hò lên một mình hay đối đáp giữa đông người ở nhà xay, sàn đạp lúa hay ruộng đồng cho vui tai quên mệt mà người ta gọi là hò: Hò cấy lúa, hò chèo ghe, hò giã gạo, v. v. . .

Đến đây rượu thịt xôi vò,
Ai ca ca với ai hò hò chơi.

Và trong những bài hát hò ấy có một bài hò, trong đó là những câu đối đáp giữa nam và nữ, nói lên những chữ cùng âm khác nghĩa thật lý thú như sau. Bên nữ hỏi:

Em hỏi anh trong trăm thứ dầu, có dầu chi là dầu không thắp?
Trong trăm thứ bắp, bắp chi là bắp không rang?
Trong vạn thứ than, than chi là than không quạt?
Trong triệu thứ bạc, bạc chi là bạc không tiêu?
Trai nam nhi anh đối được, giải lụa điều em trao.

Bên nam trả lời:

Trong trăm thứ dầu, có mưa gió dãi dầu là dầu không thắp.
Trong ngàn thứ bắp, có lắp bắp miệng mồm là bắp không rang.
Trong vạn thứ than, có than thở thở than là than không quạt.
Trong triệu thứ bạc, có bạc tình bạc nghĩa là bạc không tiêu.
Trai nam nhi anh đối được, giải lụa điều em có chưa?

Các câu hò đối đáp ấy thật là lý thú và đầy ý nhị, cho chúng ta thấy tính cách phong phú của ngôn ngữ Việt Nam. Và hôm nay trong bài viết này tôi chỉ xin lấy một câu, ấy là: “Bạc tình bạc nghĩa là bạc khòng tiêu.” Đây là một trong những điều chúng ta thấy nhiều nhất trên đời, để cùng suy nghĩ!

Trước đây tuần báo Newsweek có một bài viết khá nặng, chê trách Tổng thống Bill Clinton là một con người vô ơn. Vì chỉ hai ngày sau khi tái đắc cử ông đã sa thải Harold Ickes, một cộng sự viên đắc lực đã giúp ông thành công trong cả hai lần tranh cử vào năm 1992 và 1996. Hiển nhiên là không ai chấp nhận thái độ vô ơn cả! Tuy nhiên, có điều nghịch lý là ở nơi sâu kín trong lòng của con người lại ít nhiều tiềm ẩn nó.

Phúc âm Lu-ca đoạn 17 có ghi lại câu chuyện Chúa Jêsus chữa lành cho mười người phung, nhưng chỉ một người trở lại tạ ơn nên Ngài hỏi: “Không phải mười người đều được sạch cả sao? Còn chín người kia ở đâu?” Cho thấy ở thời đại nào và trong nền văn hóa nào cũng có những người vô ơn. Nên trong bối cảnh đạo đức tiêu điều của xã hội hôm nay, khi mối quan hệ giữa con người với nhau và với Chúa ngày càng suy sụp thì phải nói Ngày Lễ Tạ Ơn còn lại trong đất nước Hoa Kỳ, là một sự nhắc nhở cần thiết cho mỗi chúng ta rằng, làm người sống trong cuộc đời này cần phải biết ơn. Đây là một đức hạnh quý báu cần có!

Theo sử liệu thì Lễ Tạ Ơn đầu tiên là vào ngày 4 tháng 12 năm 1619 ở vùng New England, nơi mà ba mươi chín người di dân Anh đến lập nghiệp nhóm lại để bày tỏ lòng biết ơn Chúa đã đưa họ đến vùng đất mới. Năm 1621 họ tổ chức Lễ Tạ Ơn vào đầu mùa thu, đây là một kỳ lễ lớn nhưng cũng là ngày cầu nguyện thiết tha. Vì sau một năm vất vả, lại trải qua thời tiết khắc nghiệt của mùa đông 1620, khiến cho hơn một nửa những người đến lập nghiệp đầu tiên đã chết do bệnh tật và đói khát. Những người còn lại làm lễ tạ ơn Chúa cho họ sống còn, cùng giúp họ lập nghiệp và ban cho có được thức ăn.

Từ đấy ngày lễ truyền thống đẹp đẽ này nhanh chóng được lan truyền đi khắp nước, đến năm 1863 Tổng thống Abraham Lincoln ký nghị định tuyên bố ngày Thứ Năm cuối cùng của tháng 11 là một ngày đặc biệt để tạ ơn Chúa. Năm 1941 Quốc Hội thông qua đạo luật xác nhận Lễ Tạ Ơn là một ngày lễ chính thức trên toàn thể nước Mỹ vào Thứ Năm tuần lễ thứ tư của tháng 11. Từ đó đến nay Ngày Lễ Tạ Ơn trở thành một ngày lễ thiêng liêng và có ý nghĩa đặc biệt nhất đối với nước Mỹ, một quốc gia được tạo lập nên bởi những người di dân từ khắp nơi đến.

Vì vậy, tuy mang màu sắc tôn giáo nhưng ngày Lễ Tạ Ơn được tất cả mọi người dân, bất kể thuộc tôn giáo nào đều tưởng niệm. Bởi lẽ đây là một ngày lễ của người di dân đến Tân Lục Địa để xây dựng cuộc đời. Ảnh hưởng của Lễ Tạ Ơn rất to lớn lên văn hóa tư tưởng và tình cảm của người dân Mỹ. Họ đặt rất nặng vấn đề ơn nghĩa và đối xử lễ độ với nhau ở trong nhà cũng như nơi công cộng. Bất cứ việc lớn nhỏ gì người Mỹ cảm ơn nhau một cách rất tự nhiên, niềm nở và chân thành.

Điều này ở đây lâu chúng ta thấy mình cũng được ảnh hưởng hồi nào cái cung cách của họ mà không hay! Thay vì tiêm nhiễm những thói hư tật xấu thì mình lại học được cái hay của họ, đó là tinh thần biết cảm ơn khi nhận gì nơi người khác hoặc khi thấy ai đó làm điều gì tốt cho mình.

Và cũng với tinh thần nầy, khi được Chúa ban phước chúng ta không nên quên cảm tạ ơn Ngài. Tác giả Thi Thiên 50:14 viết: “Hãy dâng sự cảm tạ làm của lễ cho Đức Chúa Trời, và trả sự hứa nguyện ngươi cho Đấng Chí Cao.”

Đọc lịch sử tuyển dân chúng ta thấy khi dân Ysơ-ra-ên ra khỏi xứ Ê-díp-tô họ phải đối diện với nan đề rất lớn lao: Trước mặt là Biển Đỏ, sau lưng là đội quân của Pha-ra-ôn đuổi theo. Đức Chúa Trời đã khiến Biển Đỏ rẽ ra cho tuyển dân của Ngài đi qua như đi trên đất khô và Ngài cũng chôn vùi đạo quân của Pha-ra-ôn dưới lòng biển. Môise và dân Y-sơ-ra-ên đã không chậm trễ mà cảm tạ ơn Đức Chúa Trời.

Đây không chỉ là sự khổ nạn của dân Y-sơ-ra-ên đã gặp, được Chúa giải cứu rồi họ cảm tạ ơn Ngài thôi, nhưng đây cũng là hoàn cảnh của nhiều người Việt Nam chúng ta đã gặp trên con đường chạy nạn! Khi chiến tranh bùng nổ tại quê nhà, khi phải chạy ra nước ngoài tị nạn, trên bước đường gian nan ấy họ đã gặp biết bao nhiêu khốn khổ. Có người đã phải lênh đênh trên chiếc thuyền nhiều ngày đói khát và khi được cứu lên khỏi nước bước lên bờ, họ đã quỳ xuống trên bãi cát giơ tay lên cảm tạ ơn Đức Chúa Trời đã cứu giúp. Tôi nhớ khi còn ở trại tị nạn, chính mình đã từng nhiều lần chứng kiến những giọt nước mắt vui mừng chảy dài trên đôi má của nhiều người Việt chúng ta, khi lọt qua được chặng đường dài chòng gai và bước vào trong trại.

Nên hôm nay khi cùng nhau tưởng niệm Ngày Lễ Tạ Ơn, chúng ta phải đặt mình vào trong hoàn cảnh của những người di dân đầu tiên đến Mỹ cách đày hơn 300 năm, mới có thể hiểu phần nào lòng biết ơn của họ với Chúa thâm sâu và chân thành như thế nào! Họ rời bỏ quê hương, phiêu lưu đến một lục địa mênh mông, hoang dã. Đức Chúa Trời không những bảo vệ họ suốt hành trình vượt biển gian nguy, đưa đến bến bờ bình an mà sau đó còn cho mùa màng thu hoạch tốt. Nên trong Ngày Lễ Tạ Ơn khi mọi người tụ tập quanh bàn ăn, họ không quên ôn lại những ơn lành và quyền năng Chúa dẫn dắt trong những ngày tháng ban sơ.

Do đó hơn ai hết, là người Việt tha hương chúng ta rất dễ chia sẻ tâm trạng này với những di dân đầu tiên. Câu chuyện của nhiều người có thể khởi sự từ tháng Tư năm 1975, hay từ những ngày đầu tiên nào đó đặt chân lên đất Mỹ. Với tâm trạng hoang mang khi nhìn về tương lai vô định, trong những ngày đó người ta dễ tin nhận Chúa để được ban phước. Nhưng rồi thời gian trôi qua khi không còn phải đối diện với những bấp bênh trong cuộc sống thì đức tin nơi Chúa dần phôi pha, nên nếu không khéo chúng ta sẽ trở thành là người “vô ơn” mà không biết!

Vua Đa-vít khi nói về những ân huệ dư dật của Chúa trong Thi Thiên 103, có lẽ vì sợ hay quên mà phải bị mang tiếng là “bạc tình bạc nghĩa” chăng? Nên đã phải tự nhủ với mình ở câu 2 rằng:

“Hỡi linh hồn ta, hãy ngợi khen Đức Giê-hô-va, chớ quên các ân huệ của Ngài.”

Thật ra không phải chỉ có vụ mùa con người mới có cớ để tạ ơn, mà còn rất nhiều cái cớ khác để tạ ơn Đức Chúa Trời. Một làn không khí để thở, một ngụm nước mát giọng, một chiếc lá thay đổi màu vàng báo hiệu mùa thu trở lại cũng đủ để cảm ơn Chúa rồi. Cám ơn Ngài vì sự sắm sẳn, cảm ơn Chúa vì sự chính xác của Ngài để bảo tồn sự sống con người trên mặt đất. Nói một cách khác, Chúa không bao giờ quên loài người trong sự chăm sóc, nên sống chúng ta phải biết tạ ơn!

Mục sư ỨC CHIẾN THẮNG

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 1   +   5   =