Consider the Clouds (Anh & Việt)

Anh & Việt From ODB: https://ourdailybread.org/  13/6/2017

Consider the Clouds

Do you know how the clouds hang poised? Job 37:16

One day many years ago my boys and I were lying on our backs in the yard watching the clouds drift by. “Dad,” one asked, “why do clouds float?” “Well, son,” I began, intending to give him the benefit of my vast knowledge, but then I lapsed into silence. “I don’t know,” I admitted, “but I’ll find out for you.”

The answer, I discovered, is that condensed moisture, descending by gravity, meets warmer temperatures rising from the land. That moisture then changes into vapor and ascends back into the air. That’s a natural explanation for the phenomenon.

We are amazed at You, wonderful Creator, as we look at Your world. We praise you!

But natural explanations are not final answers. Clouds float because God in His wisdom has ordered the natural laws in such a way that they reveal the “wonders of him who has perfect knowledge” (Job 37:16). Clouds then can be thought of as a symbol—an outward and visible sign of God’s goodness and grace in creation.

So someday when you’re taking some time to see what images you can imagine in the clouds, remember this: The One who made all things beautiful makes the clouds float through the air. He does so to call us to wonder and adoration. The heavens—even the cumulus, stratus, and cirrus clouds—declare the glory of God.

Job 37:1-16New International Version (NIV)

37 “At this my heart pounds
    and leaps from its place.
Listen! Listen to the roar of his voice,
    to the rumbling that comes from his mouth.
He unleashes his lightning beneath the whole heaven
    and sends it to the ends of the earth.
After that comes the sound of his roar;
    he thunders with his majestic voice.
When his voice resounds,
    he holds nothing back.
God’s voice thunders in marvelous ways;
    he does great things beyond our understanding.
He says to the snow, ‘Fall on the earth,’
    and to the rain shower, ‘Be a mighty downpour.’
So that everyone he has made may know his work,
    he stops all people from their labor.[a]
The animals take cover;
    they remain in their dens.
The tempest comes out from its chamber,
    the cold from the driving winds.
10 The breath of God produces ice,
    and the broad waters become frozen.
11 He loads the clouds with moisture;
    he scatters his lightning through them.
12 At his direction they swirl around
    over the face of the whole earth
    to do whatever he commands them.
13 He brings the clouds to punish people,
    or to water his earth and show his love.

14 “Listen to this, Job;
    stop and consider God’s wonders.
15 Do you know how God controls the clouds
    and makes his lightning flash?
16 Do you know how the clouds hang poised,
    those wonders of him who has perfect knowledge?

 

We are amazed at You, wonderful Creator, as we look at Your world. You deserve all the praise our hearts can give and so much more!

Creation is filled with signs that point to the Creator.

By David H. Roper | See Other Authors

INSIGHT:

“The heavens declare the glory of God” (Ps. 19:1). The word glory is often misunderstood. In Psalm 19:1, the Hebrew word for glory is kabod, meaning “weight, significance.” God’s eternal significance is seen in the fact that He brought a universe into existence! In the New Testament, the Greek term for glory is doxa, which speaks of honor, dignity, or praise. The

God who created the universe and sent His Son for our rescue is to be praised because of who He is and because of all He has done.

As you observe God’s created world today, what evokes a spirit of worship and praise?

 

Nhìn Xem Các Đám Mây

Gióp 37:1-161934 Vietnamese Bible (VIET)

37  Phải, trái tim tôi run sợ vì sự đó, Nó nhảy động dời khỏi chỗ nó.

Khá nghe, khá nghe giọng vang dầy của tiếng Ngài, Và tiếng ầm ầm ra khỏi miệng Ngài!

Ngài khiến nó dội dưới các từng trời, Và chớp nhoáng Ngài chiếu đến cùng trái đất.

Kế liền có tiếng ầm ầm, Ngài phát tiếng oai nghi và sấm rền ra, Và khi nổi tiếng Ngài lên, thì không cầm giữ chớp nhoáng lại.

Đức Chúa Trời phát tiếng và sấm rền ra lạ kỳ; Ngài là những công việc lớn lao mà chúng ta hiểu không nổi?

Vì Ngài phán với tuyết rằng: Hãy sa xuống đất! Và cũng phán vậy cho trận mưa mây và mưa lớn.

Ngài niêm phong tay của mọi người, Để mọi người Ngài đã dựng nên biết được công việc của Ngài.

Khi ấy các thú vật rừng rút trong hang nó, Và ở trong hầm của chúng nó.

Từ các lầu các phương nam bão tuôn tới, Và gió bắc dẫn lạnh lẽo đến.

10 Nước đá thành ra bởi hơi thở của Đức Chúa Trời; Bề rộng của nước đông đặc lại.

11 Ngài chứa nước trong mây, Và giăng ra các mây chớp nhoáng của Ngài;

12 Nhờ Ngài dẫn dắt, nó bay vận khắp tứ phương, Đặng làm xong công việc mà Ngài phán biểu nó làm trên khắp trái đất.

13 Ngài sai mây hoặc để giáng họa, hoặc để tưới đất, Hoặc để làm ơn cho loài người.

14 Hỡi Gióp, hãy nghe lời nầy, Khá đứng yên, suy nghĩ về các việc diệu kỳ của Đức Chúa Trời.

15 16 O

Anh có biết làm sao mây giữ thăng bằng khi trôi giạt? Gióp 37:16

Vào một ngày cách đây nhiều năm, tôi và các con trai tôi nằm ngoài sân ngắm những đám mây trôi bồng bềnh. Một đứa hỏi: “Bố ơi, vì sao mây lại trôi?”, “À,…” Tôi dự định nói với con những kiến thức sâu rộng của mình, nhưng rồi tôi lại im lặng. Tôi thú nhận: “Bố không biết, nhưng bố sẽ tìm hiểu cho con.”

Tôi đã tìm ra câu trả lời là do hơi nước ngưng tụ, rơi xuống mặt đất do trọng lực, rồi gặp nhiệt độ ấm hơn bốc lên từ mặt đất. Nó lại chuyển thành hơi và bốc lên không trung. Đó là lời giải thích cho hiện tượng tự nhiên này.

Nhưng những lời giải thích đó chưa phải là đáp án cuối cùng. Mây trôi bởi vì Chúa đầy sự khôn ngoan đã sắp đặt các quy luật tự nhiên để chúng bày tỏ “một kỳ công của Đấng Toàn Tri” (Gióp 37:16). Vậy, mây có thể được xem là một biểu tượng—một dấu hiệu bên ngoài bày tỏ sự nhân từ và ân điển của Chúa trong sự sáng tạo.

Vậy thì, khi ngắm và tưởng tượng những hình thù của những đám mây, hãy nhớ điều này: Đấng dựng nên mọi thứ tốt đẹp đã khiến những đám mây trôi trên không trung. Ngài làm vậy để khiến chúng ta kinh ngạc và tôn thờ Ngài. Các từng trời—ngay cả mây tích, mây tầng và mây ti—cũng rao sự vinh hiển của Chúa.

Lạy Đấng Tạo Hóa vĩ đại, chúng con vô cùng kinh ngạc khi nhìn xem thế giới mà Ngài tạo dựng. Ngài xứng đáng nhận được sự ca ngợi từ lòng chúng con và nhiều hơn thế nữa!

Cõi tạo vật đầy những dấu hiệu cho thấy có một Đấng Tạo Hóa.

bởi David H. Roper | Xem tác giả khác

CHÚ GIẢI:

“Các tầng trời rao truyền vinh quang của Đức Chúa Trời” (Thi. 19:1). Từ ngữ vinh quang ở đây thường bị hiểu lầm. Trong Thi Thiên 19:1, từ Hê-bơ-rơ được dịch ra là vinh quang ở đây đó là từ kabod, có nghĩa là “quan trọng, đáng chú ý.” Tầm quan trọng đời đời của Chúa có thể được nhìn thấy qua việc Ngài tạo dựng nên cõi vũ trụ này! Trong Kinh Thánh Tân Ước, từ Hy Lạp được dịch ra là vinh quang là doxa, có nghĩa là đáng tôn trọng, cao cả hay đáng ca tụng. Đấng đã tạo dựng nên cõi vũ trụ này và đã sai Con Ngài đến để giải cứu chúng ta đáng được ca ngợi về chính Ngài và về điều Ngài đã làm.

Khi bạn quan sát thế giới mà Ngài đã tạo dựng hôm nay, điều gì khơi dậy tinh thần thờ phượng và ngợi khen ở nơi bạn?

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 8   +   9   =