Anh & Việt From ODB: https://ourdailybread.org/ 9/7/2017
A Joyful Heart
Shout for joy to the Lord, all the earth. Psalm 100:1
My granddaughter’s favorite tune is one of John Philip Sousa’s marches. Sousa, known as “The March King,” was a US composer in the late nicomeenth century. Moriah isn’t in a marching band; she’s only twenty months old. She just loves the tune and can even hum a few notes. She associates it with joyful times. When our family gets together, we often hum this song along with claps and other boisterous noises, and the grandchildren dance or parade in circles to the beat. It always ends in dizzy children and lots of laughter.
Our joyful noise reminds me of the psalm that implores us to “worship the Lord with gladness” (Ps. 100:2). When King Solomon dedicated the temple, the Israelites celebrated with praises (2 Chron. 7:5–6). Psalm 100 may have been one of the songs they sang. The psalm declares: “Shout for joy to the Lord, all the earth. Worship the Lord with gladness; come before him with joyful songs. . . . Enter his gates with thanksgiving and his courts with praise; give thanks to him and praise his name” (vv. 1-2, 4). Why? “For the Lord is good and his love endures forever”! (v. 5).
2 Chronicles 7:1-10New International Version (NIV)
The Dedication of the Temple
7 When Solomon finished praying, fire came down from heaven and consumed the burnt offering and the sacrifices, and the glory of the Lord filled the temple. 2 The priests could not enter the temple of the Lord because the glory of the Lord filled it. 3 When all the Israelites saw the fire coming down and the glory of the Lord above the temple, they knelt on the pavement with their faces to the ground, and they worshiped and gave thanks to the Lord, saying,
“He is good;
his love endures forever.”
4 Then the king and all the people offered sacrifices before the Lord. 5 And King Solomon offered a sacrifice of twenty-two thousand head of cattle and a hundred and twenty thousand sheep and goats. So the king and all the people dedicated the temple of God. 6 The priests took their positions, as did the Levites with the Lord’s musical instruments, which King David had made for praising the Lord and which were used when he gave thanks, saying, “His love endures forever.” Opposite the Levites, the priests blew their trumpets, and all the Israelites were standing.
7 Solomon consecrated the middle part of the courtyard in front of the temple of the Lord, and there he offered burnt offerings and the fat of the fellowship offerings, because the bronze altar he had made could not hold the burnt offerings, the grain offerings and the fat portions.
8 So Solomon observed the festival at that time for seven days, and all Israel with him—a vast assembly, people from Lebo Hamath to the Wadi of Egypt. 9 On the eighth day they held an assembly, for they had celebrated the dedication of the altar for seven days and the festival for seven days more. 10 On the twenty-third day of the seventh month he sent the people to their homes, joyful and glad in heart for the good things the Lord had done for David and Solomon and for his people Israel.
Praise is the overflow of a joyful heart.
Our good God loves us! In grateful response, let’s “shout for joy to the Lord”! (Ps. 100:1).
Dear Lord, give us thankful hearts to praise You, because You are good and all that You do is good. Your love endures forever!
Praise is the overflow of a joyful heart.
Một Tấm Lòng Vui Mừng
II Sử Ký 7:1-101934 Vietnamese Bible (VIET)
7 Khi Sa-lô-môn cầu nguyện xong, lửa từ trời giáng xuống đốt của lễ thiêu và các hi sinh, sự vinh quang của Đức Giê-hô-va đầy dẫy trong đền.
2 Những thầy tế lễ chẳng vào được trong đền của Đức Giê-hô-va, vì sự vinh quang Đức Giê-hô-va đầy dẫy đền của Ngài.
3 Hết thảy dân Y-sơ-ra-ên đều thấy lửa và sự vinh quang của Đức Giê-hô-va giáng xuống đền, bèn sấp mặt xuống đất trên nền lót, thờ lạy Đức Giê-hô-va và cảm tạ Ngài, mà rằng: Chúa là nhân từ, vì sự thương xót của Ngài còn đến đời đời!
4 Bấy giờ vua và cả dân sự dâng những của lễ tại trước mặt Đức Giê-hô-va.
5 Vua Sa-lô-môn dâng hai vạn hai ngàn con bò và mười hai vạn con chiên đực. Rồi vua và cả dân sự đều làm lễ khánh thành đền của Đức Chúa Trời.
6 Những thầy tế lễ hầu việc theo chức phận mình; còn người Lê-vi thì cầm nhạc khí của Đức Giê-hô-va, mà vua Đa-vít đã sắm đặng ngợi khen Đức Giê-hô-va Ngài, bởi vì lòng nhân từ Chúa còn đến đời đời. Những thầy tế lễ thổi kèn ở trước mặt chúng, và cả Y-sơ-ra-ên đều đứng.
7 Sa-lô-môn biệt riêng ra thánh chỗ ở chính giữa hành làng trước đền Đức Giê-hô-va; vì tại đó, người dâng của lễ thiêu và mỡ về của lễ thù ân, bởi cái bàn thờ đồng mà Sa-lô-môn đã làm, không đựng hết của lễ thiêu, của lễ chay, và mỡ được.
8 Trong khi ấy, Sa-lô-môn và cả Y-sơ-ra-ên, đến từ miền về phía Ha-mát cho tới khe Ê-díp-tô, nhóm lại thành một hội rất đông đảo, đều dự lễ trong bảy ngày.
9 Qua ngày thứ tám, người ta giữ lễ trọng thể, vì họ dự lễ khánh thành bàn thờ trong bảy ngày, và mừng lễ thường trong bảy ngày.
10 Ngày hai mươi ba tháng bảy, người cho dân sự trở về trại mình, lòng đều vui vẻ và mừng rỡ, vì sự nhân từ mà Đức Giê-hô-va đã ban cho Đa-vít, cho Sa-lô-môn, và cho Y-sơ-ra-ên, là dân sự của Ngài.
Hỡi cả trái đất, hãy cất tiếng reo mừng cho Đức Giê-hô-va! Thi thiên 100:1
Moriah, cháu gái tôi yêu thích một hành khúc của John Philip Sousa. Ông là “Vua Hành Khúc”, là một nhà soạn nhạc người Mỹ cuối thế kỷ XIX. Cháu không phải là thành viên trong ban nhạc diễu hành; mà chỉ mới 20 tháng tuổi. Cháu yêu thích giai điệu và thậm chí có thể ngân nga vài nốt. Cháu xem điều đó là những khoảnh khắc vui vẻ. Khi gia đình tụ họp lại, chúng tôi thường ngân nga bài hát này, kèm theo đó là những tiếng vỗ tay và nhiều âm thanh ồn ào náo nhiệt khác, và các cháu nhảy múa hoặc diễu hành thành vòng tròn theo nhịp. Việc đó chỉ kết thúc khi lũ trẻ chóng mặt và phá ra cười nắc nẻ.
Giờ phút vui vẻ đó nhắc tôi nhớ bài Thi Thiên kêu gọi chúng ta “vui vẻ phục vụ Đức Giê-hô-va” (Thi. 100:2). Khi vua Sa-lô-môn cung hiến đền thờ, dân Y-sơ-ra-ên hân hoan dâng lời ca ngợi (II Sử. 7:5-6). Thi Thiên 100 có thể là một trong những bài ca mà họ đã hát. Thi Thiên này tuyên bố: “Hỡi cả trái đất, hãy cất tiếng reo mừng cho Đức Giê-hô-va! Hãy vui vẻ phục sự Đức Giê-hô-va, hãy ca hát mà đến trước mặt Ngài… Hãy cảm tạ mà vào các cổng Ngài, hãy ngợi ca mà vào hành lang Ngài. Hãy cảm tạ Ngài, chúc tụng danh của Ngài” (c.1, 2, 4). Vì sao? “Vì Đức Giê-hô-va là thiện, sự nhân từ Ngài hằng có mãi mãi” (c.5).
Đức Chúa Trời thiện lành hằng yêu thương chúng ta! Với tấm lòng biết ơn, chúng ta hãy cùng “cất tiếng reo mừng cho Đức Giê-hô-va!” (Thi. 100:1).
Lạy Chúa, xin ban cho chúng con tấm lòng biết ơn để ca ngợi Ngài, vì Ngài là thiện và mọi việc Ngài làm là tốt lành. Tình yêu của Ngài còn đến đời đời!
Sự ca ngợi tuôn tràn từ một tấm lòng vui mừng.
Nguồn Suối Tâm Linh