Sách I Sa-mu-ên

Sách I Sa-mu-ên

Tác giả: Tác giả ẩn danh. Chúng ta biết Sa-mu-ên viết một quyển sách (I Sa-mu-ên 10:25), và cũng rất có thể ông đã viết một phần quyển sách này. Một số người khác có thể góp phần trong việc viết sách I Sa-mu-ên là tiên tri/nhà sử học Na-than và Gát (I Sử ký 29:29).

Thời gian viết: Lúc đầu, sách I và II Sa-mu-ên là một quyển. Nhưng nhóm biên dịch Kinh thánh Cựu Ước tiếng Hy Lạp đã tách chúng ra, nên kể từ đó chúng ta vẫn giữ bản tách ra đó. Những sự kiện trong I Sa-mu-ên kéo dài xấp xỉ khoảng 100 năm, từ năm 1100 trước Công Nguyên đến năm 1000 trước Công Nguyên. Những sự kiện trong II Sa-mu-ên trải dài thêm 40 năm. Vậy thì, thời gian viết sẽ là khoảng sau năm 960 trước Công Nguyên.

Mục đích viết: I Sa-mu-ên ghi chép lại lịch sử của Y-sơ-ra-ên trong vùng đất Ca-na-an khi họ chuyển từ sự cai trị của các quan xét đến khi trở thành một quốc gia thống nhất dưới sự cai trị của các vị vua. Sa-mu-ên nổi tiếng là vị quan xét cuối cùng, ông xức dầu cho hai vị vua đầu tiên là Sau-lơ và Đa-vít.

Những câu Kinh thánh then chốt:

I Sa-mu-ên 8:6-7, “Các lời chúng nói rằng: ‘Hãy ban cho chúng tôi một vua đặng đoán xét chúng tôi, chẳng đẹp ý Sa-mu-ên; Sa-mu-ên bèn cầu khẩn Đức Giê-hô-va. Đức Giê-hô-va phán cùng Sa-mu-ên rằng: ‘Hãy nghe theo mọi lời dân sự nói cùng ngươi; ấy chẳng phải chúng nó từ chối ngươi đâu, bèn là từ chối ta đó,hầu cho ta chẳng cai trị chúng nó nữa.’”

I Sa-mu-ên 13:13-14, “Sa-mu-ên nói cùng Sau-lơ rằng: ‘Ngươi thật có làm ngu dại, không vâng theo mạng lịnh của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã truyền cho. Ví bằng có vâng theo, thì Đức Giê-hô-va ắt đã lập nước ngươi vững đời đời nơi Y-sơ-ra-ên, nhưng bây giờ, nước ngươi sẽ không bền lâu. Đức Giê-hô-va đã chọn lấy cho mình một người theo lòng Ngài, đặt người ấy làm trưởng của dân sự Ngài, bởi vì ngươi không giữ theo mạng lịnh của Đức Giê-hô-va.’”

I Sa-mu-ên 15:22-23, “Sa-mu-ên nói: ‘Đức Giê-hô-va há đẹp lòng của lễ thiêu và của lễ thù ân bằng sự vâng theo lời phán của Ngài ư? Vả, sự vâng lời tốt hơn của tế lễ; sự nghe theo tốt hơn mỡ chiên đực; sự bội nghịch cũng đáng tội bằng sự tà thuật; sự cố chấp giống như tội trọng cúng lạy hình tượng. Bởi ngươi đã từ bỏ lời của Đức Giê-hô-va, nên Ngài cũng từ bỏ ngươi không cho ngươi làm vua.’”

Tóm tắt ngắn gọn: Sách I Sa-mu-ên có thể được chia gọn thành hai phần: cuộc đời của Sa-mu-ên (chương 1-12) và cuộc đời của Sau-lơ (chương 13-31).

Sách bắt đầu với sự ra đời kỳ lạ của Sa-mu-ên khi Chúa nhậm lời cầu nguyện thành tâm của mẹ ông. Khi còn là một đứa trẻ, Sa-mu-ên sống và hầu việc ở đền thờ. Đức Chúa Trời lựa chọn ông để làm một nhà tiên tri (3:19-21), và lời tiên tri đầu tiên của một đứa trẻ là sự đoán xét dành cho những thầy tế lễ băng hoại.

Dân Y-sơ-ra-ên chiến tranh với những kẻ thù lâu năm của họ, là dân Phi-li-tin. Dân Phi-li-tin chiếm được hòm giao ước và tạm thời chiếm hữu nó, nhưng khi bị Chúa trừng phạt thì dân Phi-li-tin đã trả hòm giao ước lại. Sa-mu-ên kêu gọi dân Y-sơ-ra-ên ăn năn (7:3-6), sau đó thì họ chiến thắng dân Phi-li-tin..

Dân Y-sơ-ra-ên muốn có một vị vua giống như những quốc gia khác. Sa-mu-ên không vui lòng vì những yêu cầu của họ, nhưng Chúa nói với ông rằng không phải họ đang từ chối sự lãnh đạo của ông mà họ đang từ chối chính Ngài. Sau khi cảnh báo dân sự về việc muốn có một vị vua nghĩa là gì, thì Sa-mu-ên xức dầu cho một người thuộc chi phái Bê-gia-min tên là Sau-lơ, là người được tôn lên làm vua tại Mích-ba (10:17-25).

Sau-lơ vui hưởng sự thành công lúc đầu, đánh bại dân A-mô-rít trong trận chiến (chương 11). Nhưng sau đó, ông đã phạm phải một loạt hành động sai lầm: ông quá tự tin dâng của tế lễ (chương 13), ông đã lập một lời thề ngu ngốc không có lợi cho con trai ông Giô-na-than (chương 14), và ông đã không vâng theo mạng lệnh trực tiếp của Chúa (chương 15). Và kết quả của sự nổi loạn của Sau-lơ là Đức Chúa Trời đã chọn một người khác thay thế vị trí của Sau-lơ. Trong lúc đó, Đức Chúa Trời cũng rút hết mọi phước lành của Ngài khỏi Sau-lơ, và khiến một ác thần khuấy rối người (16:14).

Sa-mu-ên đi đến Bết-lê-hem để xức dầu cho một chàng trai trẻ tên là Đa-vít để làm vị vua tiếp theo (chương 16). Sau đó, Đa-vít đã trở nên nổi tiếng khi đương đầu với Ghô-li-át người Phi-li-tin và trở thành vị anh hùng dân tộc (chương 17). Đa-vít hầu việc trong cung điện của Sau-lơ, kết hôn với con gái của Sau-lơ, và kết thân với con trai của Sau-lơ. Sau-lơ bắt đầu ganh tị với sự thành công và nổi tiếng của Đa-vít nên mưu toan giết Đa-vít. Đa-vít chạy trốn và vì vậy mà bắt đầu thời kỳ phiêu lưu bất thường, mưu đồ và lãng mạn. Với sự giúp đỡ siêu nhiên, Đa-vít dù suýt bị bắt nhưng vẫn trốn tránh được tên khát máu Sau-lơ (chương 19-26). Trải qua mọi việc, nhưng Đa-vít vẫn duy trì được tình bạn trọn vẹn với Giô-na-than.

Gần cuối sách, Sa-mu-ên qua đời, và Sau-lơ trở thành một người lạc đường. Trong thời gian trước trận chiến với dân Phi-li-tin, Sau-lơ cầu vấn Đức Chúa Trời nhưng Ngài không đáp lời. Ông không nhận được sự giúp đỡ từ thiên đàng, nên tìm kiếm sự tư vấn từ một bà bóng. Trong suốt lễ cầu hồn, linh hồn của Sa-mu-ên sống lại từ cõi chết đưa lời tiên tri cuối cùng: Sau-lơ sẽ chết trong trận chiến ngày mai. Lời tiên tri đã ứng nghiệm, ba con trai của Sau-lơ, bao gồm cả Giô-na-than đã chết trong trận chiến và Sau-lơ tự tử.

Những điềm báo: Lời cầu nguyện của bà An-ne trong I Sa-mu-ên 2:1-10 bày tỏ nhiều lời tiên tri liên quan đến Đấng Christ. Bà ca tụng Đức Chúa Trời là Hòn đá của bà (câu 2), và chúng ta biết từ các ghi chép trong sách Phúc âm rằng Chúa Giê-xu là Hòn đá mà chúng ta sẽ xây dựng ngôi nhà thuộc linh của chúng ta. Phao-lô ám chỉ Chúa Giê-xu là “hòn đá ngăn trở” đối với dân Do Thái (Rô-ma 9:33). Đấng Christ được gọi là “hòn đá thiêng liêng” cung cấp thứ uống thiêng liêng cho dân Y-sơ-ra-ên trong đồng vắng giống như Ngài chu cấp “nước hằng sống” cho linh hồn chúng ta (I Cô-rinh-tô 10:4; Giăng 4:10). Lời cầu nguyện của bà An-ne cũng bày tỏ sự ám chỉ rằng Chúa sẽ đoán xét sự cuối cùng của trái đất (2:10), trong khi đó Ma-thi-ơ 25:31-32 ám chỉ rằng Chúa Giê-xu là Con Người sẽ đến trong sự vinh hiển để đoán xét muôn dân.

Áp dụng thực tiễn: Câu chuyện bi kịch của Sau-lơ là một bài học về sự lãng phí cơ hội. Là một người có tất cả mọi thứ: danh tiếng, thẩm quyền, giàu có, ngoại hình tốt, và nhiều nữa. Nhưng ông lại chết trong nỗi tuyệt vọng, kinh khiếp vì kẻ thù của ông và nhận ra rằng ông đã thất bại trước quốc gia, gia đình và Đức Chúa Trời của ông.

Sau-lơ phạm phải sai lầm khi nghĩ rằng ông có thể làm vui lòng Đức Chúa Trời thông qua sự bất tuân. Giống như nhiều người ngày nay, ông nghĩ rằng một động cơ tốt sẽ bù đắp cho cách cư xử tệ. Có lẽ, năng lực của ông làm cho ông bắt đầu nghĩ ông ở trên luật lệ. Không hiểu sao ông lại cho rằng mạng lệnh của Chúa là một ý kiến nông cạn nhưng lại xem ý kiến của mình là cao siêu. Ngay cả khi đối diện với hành vi sai trái của mình, ông cũng cố gắng minh oan cho mình, và chính lúc đó Chúa đã từ bỏ ông (15:16-28).

Vấn đề của Phao-lô cũng là vấn đề mà tất cả chúng ta đối diện – một vấn đề của tấm lòng. Vâng phục ý muốn của Chúa là cần thiết cho sự thành công, và nếu chúng ta kiêu ngạo chống lại Ngài thì chúng ta tự đặt mình vào sự thất bại.

Trái lại, lúc đầu Đa-vít không có một vẻ bề ngoài ấn tượng. Ngay cả Sa-mu-ên cũng bị thu hút để nhìn ông (16:6-7). Nhưng Chúa nhìn thấy trong lòng và đã nhìn thấy Đa-vít là người theo lòng Ngài (13:14). Sự khiêm nhường và chính trực của Đa-vít, cộng với sự dũng cảm của ông vì Chúa và sự cầu nguyện tận tâm của ông là một tấm gương tốt dành cho tất cả chúng ta.
English

Summary of the Book of 1 Samuel

Author: The author is anonymous. We know that Samuel wrote a book (1 Samuel 10:25), and it is very possible that he wrote part of this book as well. Other possible contributors to 1 Samuel are the prophets/historians Nathan and Gad (1 Chronicles 29:29). Full article: Who wrote the book of 1 Samuel? Who was the author of 1 Samuel?

Date of Writing: Originally, the books of 1 and 2 Samuel were one book. The translators of the Septuagint separated them, and we have retained that separation ever since. The events of 1 Samuel span approximately 100 years, from c. 1100 B.C. to c. 1000 B.C. The events of 2 Samuel cover another 40 years. The date of writing, then, would be sometime after 960 B.C. Full article: When was 1 Samuel written?

Purpose of Writing: First Samuel records the history of Israel in the land of Canaan as they move from the rule of judges to being a unified nation under kings. Samuel emerges as the last judge, and he anoints the first two kings, Saul and David.

Key Verses:

“But when they said, ‘Give us a king to lead us,’ this displeased Samuel; so he prayed to the LORD. And the LORD told him: ‘Listen to all that the people are saying to you; it is not you they have rejected, but they have rejected me as their king’” (1 Samuel 8:6-7).

“’You acted foolishly,’ Samuel said. ‘You have not kept the command the LORD your God gave you; if you had, he would have established your kingdom over Israel for all time. But now your kingdom will not endure; the LORD has sought out a man after his own heart and appointed him leader of his people, because you have not kept the LORD’s command’” (1 Samuel 13:13-14).

“But Samuel replied: ‘Does the LORD delight in burnt offerings and sacrifices as much as in obeying the voice of the LORD? To obey is better than sacrifice, and to heed is better than the fat of rams. For rebellion is like the sin of divination, and arrogance like the evil of idolatry. Because you have rejected the word of the LORD, he has rejected you as king’” (1 Samuel 15:22-23).

Brief Summary: The book of 1 Samuel can be neatly divided into two sections: the life of Samuel (chapters 1-12) and the life of Saul (chapters 13-31).

The book starts with the miraculous birth of Samuel in answer to his mother’s earnest prayer. As a child, Samuel lived and served in the temple. God singled him out as a prophet (3:19-21), and the child’s first prophecy was one of judgment on the corrupt priests.

The Israelites go to war with their perennial enemies, the Philistines. The Philistines capture the ark of the covenant and are in temporary possession of it, but when the Lord sends judgment, the Philistines return the ark. Samuel calls Israel to repentance (7:3-6) and then to victory over the Philistines.

The people of Israel, wanting to be like other nations, desire a king. Samuel is displeased by their demands, but the Lord tells him that it is not Samuel’s leadership they are rejecting, but His own. After warning the people of what having a king would mean, Samuel anoints a Benjamite named Saul, who is crowned in Mizpah (10:17-25).

Saul enjoys initial success, defeating the Ammonites in battle (chapter 11). But then he makes a series of missteps: he presumptuously offers a sacrifice (chapter 13), he makes a foolish vow at the expense of his son Jonathan (chapter 14), and he disobeys the Lord’s direct command (chapter 15). As a result of Saul’s rebellion, God chooses another to take Saul’s place. Meanwhile, God removes His blessing from Saul, and an evil spirit begins goading Saul toward madness (16:14).

Samuel travels to Bethlehem to anoint a youth named David as the next king (chapter 16). Later, David has his famous confrontation with Goliath the Philistine and becomes a national hero (chapter 17). David serves in Saul’s court, marries Saul’s daughter, and is befriended by Saul’s son. Saul himself grows jealous of David’s success and popularity, and he attempts to kill David. David flees, and so begins an extraordinary period of adventure, intrigue, and romance. With supernatural aid, David narrowly but consistently eludes the bloodthirsty Saul (chapters 19-26). Through it all, David maintains his integrity and his friendship with Jonathan.

Near the end of the book, Samuel has died, and Saul is a lost man. On the eve of a battle with Philistia, Saul seeks for answers. Having rejected God, he finds no help from heaven, and he seeks counsel from a medium instead. During the seance, Samuel’s spirit rises from the dead to give one last prophecy: Saul would die in battle the next day. The prophecy is fulfilled; Saul’s three sons, including Jonathan, fall in battle, and Saul commits suicide.

Foreshadowings: The prayer of Hannah in 1 Samuel 2:1-10 makes several prophetic references to Christ. She extols God as her Rock (v. 2), and we know from the gospel accounts that Jesus is the Rock upon whom we should build our spiritual houses. Paul refers to Jesus as the “rock of offense” to the Jews (Romans 9:33). Christ is called the “spiritual Rock” who provided spiritual drink to the Israelites in the wilderness just as He provides “living water” to our souls (1 Corinthians 10:4John 4:10). Hannah’s prayer also makes reference to the Lord who will judge the ends of the earth (v. 2:10), while Matthew 25:31-32 refers to Jesus as the Son of Man who will come in glory to judge everyone.

Practical Application: The tragic story of Saul is a study in wasted opportunity. Here was a man who had it all—honor, authority, riches, good looks, and more. Yet he died in despair, terrified of his enemies and knowing he had failed his nation, his family, and his God.

Saul made the mistake of thinking he could please God through disobedience. Like many today, he believed that a sensible motive will compensate for bad behavior. Perhaps his power went to his head, and he began to think he was above the rules. Somehow he developed a low opinion of God’s commands and a high opinion of himself. Even when confronted with his wrongdoing, he attempted to vindicate himself, and that’s when God rejected him (15:16-28).

Saul’s problem is one we all face—a problem of the heart. Obedience to God’s will is necessary for success, and if we in pride rebel against Him, we set ourselves up for loss.

David, on the other hand, did not seem like much at first. Even Samuel was tempted to overlook him (16:6-7). But God sees the heart and saw in David a man after His own heart (13:14). The humility and integrity of David, coupled with his boldness for the Lord and his commitment to prayer, set a good example for all of us.

NGUỒN www.GotQuestions.org

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 2   +   1   =