“XUÂN MỚI, NÓI CHUYỆN…ĐI TỚI”
Kinh Thánh: Thi-thiên 84: 4-7; II Cô-rinh-tô 4: 16-18; Hê-bơ-rơ 5: 12-14; II Phi-e-rơ 3: 18
Xuân đang về và Tết đang đến với mọi người, mọi nhà ở khắp mọi nơi trên trái đất nầy.
Mùa Xuân về, mọi người đều mong muốn cho mình và gia đình mình năm mới sẽ đi tới, sẽ tiến tới trong
nhiều lĩnh vực, để cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn.
Bạn cũng vậy, và tôi cũng thế!
Chắc chắn không một ai trong chúng ta lại muốn…đi lùi lại sau cả.
Năm mới nầy, mùa Xuân mới nầy, bạn muốn mình sẽ…đi tới trong những lĩnh vực nào?
Theo bạn, lĩnh vực quan trọng nào mà bạn sẽ chọn để đi tới đầu tiên?
Tùy theo quan niệm và cách suy nghĩ mà mỗi người quyết định chọn một hướng đi tới cho mình trong
cuộc đời.
Có người thì chọn cho mình hướng đi tới trong lĩnh vực chính trị, và họ tìm mọi cách để có thể thăng tiến
trên con đường đó một cách tốt nhất, hầu đạt đến được đỉnh cao nhất trong con đường đã chọn.
Có người chọn hướng đi tới cho mình trên lĩnh vực kinh tế, và thế là họ sẽ đặt ra những mục tiêu hấp dẫn,
rồi quyết tâm để có thể đạt được một cách ngoạn mục trong một tương lai nhất định.
Có người thì chọn tiến tới trên lĩnh vực văn học nghệ thuật, và họ đem hết tâm huyết ra để viết lách, để
sáng tác, hầu có thể đạt được những kỳ tích trong lĩnh vực mà mình yêu thích đó.
Nói chung, tùy theo tài năng mà ông Trời ban cho mà mỗi người có một hướng đi tới cho phù hợp để có
thể đạt được những kết quả tốt nhất cho mình.
Đó là nói chuyện…đi tới trong nhiều lĩnh vực khác nhau của cuộc sống tạm bợ, ngắn ngủi của con người
trên trần gian nầy, hầu làm cho cuộc sống của mình được tốt đẹp hơn, sung sướng hơn và hạnh phúc hơn.
Nhưng thưa bạn, cuộc sống con người chúng ta đâu chỉ có phần thể xác để chúng ta quan tâm chú ý mà
thôi; nó còn có một phần cực kỳ quan trọng, quan trọng hơn phần thể xác thấy được nầy rất nhiều lần, đó
chính là phần linh hồn, không thấy được.
Nếu phần thể xác thấy được có tính chất tạm thời, ngắn ngủi nầy mà ai trong chúng ta cũng đều quan tâm,
chú ý, và luôn luôn mong muốn nó được đi tới, được thăng tiến; thì phần linh hồn còn lại lâu dài, vĩnh
viễn thì chúng ta càng cần phải quan tâm chú ý bội phần hơn để linh hồn được đi tới, được thăng tiến tốt
đẹp hơn là dường nào.
Chính Chúa Giê-su đã phán:
“Người nào nếu được cả thiên hạ mà mất linh hồn mình, thì có ích gì? Vậy thì người lấy chi mà đổi linh
hồn mình lại?” (Sách Ma-thi-ơ, chương 16, câu 26)
Thánh Gia-cơ trong Kinh Thánh cũng xác nhận linh hồn là phần rất quan trọng trong con người:
“Vả, xác chẳng có hồn thì chết, đức tin không có việc làm cũng chết như vậy” (Sách Gia-cơ, chương 2,
câu 26)
Cả thiên hạ cũng không đổi được một linh hồn, và xác mà không có hồn thì chỉ là xác chết mà thôi.
Điều đó cho chúng ta một chân lý không bao giờ thay đổi là linh hồn quan trọng hơn thể xác, “người bề
trong” quan trọng hơn “người bề ngoài”.
Kinh Thánh đề cập đến “người bề ngoài” và “người bề trong” như sau:
“Vậy nên chúng ta chẳng ngã lòng, dầu người bề ngoài hư nát, nhưng người bề trong cứ đổi mới càng
ngày càng hơn. Vì sự hoạn nạn nhẹ và tạm của chúng ta sanh cho chúng ta sự vinh hiển cao trọng đời
đời, vô lượng, vô biên, bởi chúng ta chẳng chăm sự thấy được, nhưng chăm sự không thấy được; vì những
sự thấy được chỉ là tạm thời, mà sự không thấy được là đời đời không cùng vậy” (Sách Cô-rinh-tô thứ
nhì, chương 4, câu 16 đến 18)
“Người bề ngoài” chính là phần thể xác thấy được của chúng ta; còn “người bề trong” chính là phần linh
hồn không thấy được của mỗi con người.
Cả “người bề ngoài” lẫn “người bề trong” đều do Đức Chúa Trời ban cho chúng ta.
Kinh Thánh bày tỏ: “Giê-hô-va Đức Chúa Trời bèn lấy bụi đất nắn nên hình người, hà sanh khí vào lỗ
mũi; thì người trở nên một loài sanh linh” (Sách Sáng Thế Ký, chương 2, câu 7)
Phần “bụi đất” chính là thân thể, chính là “người bề ngoài”, và phần “sanh khí” chính là linh hồn, chính là
“người bề trong” của chúng ta vậy.
Tạ ơn Chúa vì Ngài luôn là Đấng ban cho vĩ đại. Ngài không chỉ ban cho chúng ta có thân thể và linh hồn
quý báu; mà Ngài còn ban cho mọi vật dư dật cho con người được hưởng nữa.
Ngài thật xứng đáng để chúng ta cúi đầu và cúi cả lòng mình xuống mà thờ phượng và hầu việc.
…
Kinh Thánh luôn muốn con dân Ngài phải quan tâm đến “người bề trong” hơn là chỉ lo chăm chút đến
“người bề ngoài” như người chưa tin Chúa.
Đa-vít là vị vua nổi tiếng của người Do-thái cũng là Nhà Thơ tài hoa, đã viết những vần thơ thật sâu sắc
như sau:
“Phước cho người nào ở trong nhà Chúa!
Họ sẽ ngợi khen Chúa không ngớt.
Phước cho người nào được sức lực trong Chúa,
Và có lòng hướng về đường dẫn đến Si-ôn!
Đang khi đi qua trũng khóc lóc.
Họ làm trũng ấy trở nên nơi có mạch;
Mưa sớm cũng phủ phước cho nó.
Họ đi tới, sức lực lần lần thêm;
Ai nấy đều ra mắt Đức Chúa Trời tại Si-ôn” (Sách Thi-thiên, chương 84, câu 4 đến 7)
Nhà Thơ khẳng định:
Người nào được ở trong nhà Chúa là người được phước. Vì được phước nên họ muốn ngợi khen Ngài.
Người ở trong nhà Chúa sẽ được Chúa ban cho có sức lực, và người ấy là người để lòng hướng về Chúa
(tức hướng về đường dẫn đến Si-ôn là Thiên Đàng phước hạnh).
Người ở trong Chúa sẽ được ơn và sức của Chúa để biến khó khăn thành thuận lợi, biến thất vọng thành
hy vọng, biến trũng khô khan thành nơi có mạch nước sống động, đầy sức sống.
Người ở trong nhà Chúa sẽ được Ngài ban cho có sức lực để đi tới, để tiến tới trên con đường dẫn đến Si-
ôn với mục đích là để ra mắt, để trình diện Ngài và vui hưởng Ngài ở nơi tuyệt diệu ấy.
Tạ ơn Chúa đã ban cho Nhà Vua kiêm Nhà Thơ Đa-vít đã sáng tác nên những vần thơ đầy ơn lành, đầy hy
vọng và đầy sức sống.
Mỗi một khi bạn cảm thấy mòn mỏi, mệt nhọc trên linh trình theo Chúa; mỗi một khi bạn cảm thấy như
không còn sức lực nữa, thì xin mời mở Thi-Thiên 84 ra và đọc đi đọc lại với lòng suy gẫm, tin cậy, để
từng lời thơ thẩm thấu vào trong lòng mình, tôi tin chắc rằng bạn sẽ thấy được sự phục hồi sức lực thuộc
linh từ nơi Chúa.
Mỗi một khi bạn mệt mỏi, sờn lòng, bạn hãy chạy đến với Chúa Giê-su, qua lời của Ngài trong Kinh
Thánh, chắc chắn bạn sẽ được Ngài ban cho sự yên nghỉ, bạn sẽ được phục hồi tâm linh chẳng sai.
Tôi thích làm thơ để ca ngợi Chúa, và tôi cũng thích đọc thơ của người khác sáng tác để ca ngợi Chúa
nữa, nhất là những bài Thơ Thánh trong Kinh Thánh.
Có rất nhiều bài Thơ Thánh trong Kinh Thánh đem lại cho tôi sự tươi mới trong đời sống theo Chúa, đem
lại cho tôi sự hy vọng và sức sống để theo Ngài, mà bài Thi-thiên 84 nầy là một trong số những bài thơ
như thế.
Tôi mời bạn dành thì giờ đọc những bài Thơ Thánh trong Kinh Thánh để khám phá những ơn phước
thuộc linh ngọt ngào, phước hạnh được chất chứa trong đó.
Nói đến chuyện…đi tới, tôi cũng nhớ đến lời Chúa dạy qua Sứ Đồ Phi-e-rơ như sau:
“Hãy tấn tới trong ân điển và trong sự thông biết Chúa và Cứu Chúa chúng ta là Đức Chúa Giê-su Rít.
Nguyền xin vinh hiển về nơi Ngài, từ rày đến đời đời! A-men” (Sách Phi-e-rơ thứ nhì, chương 3, câu 18)
“Tấn tới trong ân điển và trong sự thông biết Chúa và Cứu Chúa chúng ta là Đức Chúa Giê-su Rít”, tức là
đi tới trong ân điển và trong sự thông biết Ngài, là điều không thể thiếu của mỗi một con dân Ngài.
Nếu bạn là con cái Ngài, mà bạn không tấn tới, không đi tới trong sự hiểu biết Chúa, thì đó là điều mà
Chúa rất buồn.
Lời Chúa dạy:
“Ngài muốn chúng ta không như trẻ con nữa, bị người ta lừa đảo, bị mưu chước dỗ dành làm cho lầm
lạc, mà day động và dời đổi theo chiều gió của đạo lạc; nhưng muốn cho chúng ta lấy lòng yêu thương
nói ra lẽ chân thật, để trong mọi việc chúng ta đều được thêm lên trong Đấng làm đầu, tức là Đấng Rít”
(Sách Ê-phê-sô, chương 4, câu 14, 15)
Chúa không muốn bạn và tôi là những trẻ con thuộc linh, dù tin Ngài đã lâu. Ngài muốn mỗi chúng ta
trưởng thành thuộc linh, đi tới trên linh trình theo Ngài, được lớn lên trong Đấng làm đầu, tức là Đấng Rít
vậy.
Tác giả Thơ Hê-bơ-rơ đã trách những Cơ-đốc nhân Do-thái ngày xưa dù tin Chúa đã lâu mà không đi tới
trên bước đường tin kính:
“Đáng lẽ anh em đã làm thầy từ lâu rồi, nay còn cần người ta lấy những điều sơ học của lời Đức Chúa
Trời mà dạy anh em; anh em cần ăn sữa thay vì đồ ăn đặc. Vả, kẻ nào chỉ ăn sữa thôi, thì không hiểu đạo
công bình; vì còn là thơ ấu. Nhưng đồ ăn đặc là để cho kẻ thành nhân, cho kẻ hay dụng tâm tư luyện tập
mà phân biệt điều lành và dữ” (Sách Hê-bơ-rơ, chương 5, câu 12 đến 14)
“Đáng lẽ” là một từ mang ý nghĩa trách móc, mang ý nghĩa không vui, không hài lòng về một điều gì đó
trong cuộc sống. Ở đây, tác giả trách những con cái Chúa đã tin Chúa lâu rồi mà không lớn lên trong
Ngài. Đáng lẽ với thời gian tin Chúa như thế, thì phải trưởng thành thuộc linh, phải đi tới nhiều lắm trên
bước đường theo Chúa, phải…làm thầy người ta mới phải, đằng nầy vẫn còn non trẻ trong đức tin, vẫn
giống như trẻ con, cứ uống sữa hoài, không lớn lên được, không ăn được đồ ăn đặc.
Đó là một thực trạng đáng buồn không chỉ của thời tác giả viết bức thơ Hê-bơ-rơ ngày xưa, mà cũng là
một thực trạng đáng buồn ngày hôm nay của không ít tôi con Chúa vậy.
Một người đi tới trên bước đường theo Chúa không phải là người có thời gian tin Chúa lâu, nghe nhiều
bài giảng, có nhiều kiến thức Kinh Thánh, mà bèn là người biết vâng lời và áp dụng Lời Chúa vào trong
đời sống (tức là người hay dụng tâm tư luyện tập).
Xin Chúa giúp đỡ để mỗi một con dân Ngài sau khi đã tin Ngài rồi, sẽ biết ăn nuốt Lời Chúa, sẽ biết “ham
thích sữa thiêng liêng của Đạo” (Sách Phi-e-rơ thứ nhất, chương 2, câu 2) để nhờ đó đi tới, lớn lên trên
linh trình theo Chúa và hầu việc Ngài, hầu được cứu rỗi linh hồn.
Có một bài Thánh Ca có lời rất được khích lệ như sau:
“Ta cứ tiến bước ngắm Giê-su đừng xao. Lâm cơn tranh chiến không hề nao. Chúa vùa giúp chớ sợ, chỉ
tin cậy vâng lời. Ta thắng, nhờ Vua muôn đời” (Thánh Ca số 391)
Xuân mới đến, xin Chúa ban cho mỗi một con dân Ngài được…đi tới trên bước đường theo Ngài, được tấn
tới trong ân điển và trong sự thông biết Chúa và Cứu Chúa chúng ta là Đức Chúa Giê-su Rít càng ngày
càng hơn để được Ngài đẹp lòng.
Kính chúc mọi người một mùa Xuân mới luôn luôn tấn tới trong nhiều lĩnh vực của đời sống, đặc biệt là
đi tới, “Lên Chốn Cao Hơn”*
trên bước đường thuộc linh theo Chúa!
California, Đầu Xuân Mới 2026!
Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu
* Tựa đề của một bài Thánh Ca.
Nguồn Suối Tâm Linh