Sống Mỗi Ngày Thật Ý Nghĩa

Sống Mỗi Ngày Thật Ý Nghĩa

 

Những bài học quý giá nhất tôi học được về tấm lòng của Đức Chúa Trời không đến từ sách vở, mà từ chính cuộc đời của mẹ tôi. Không chỉ qua lời bà nói, nhưng qua nếp sống, tính cách và hành động hằng ngày, Chúa đã dạy tôi biết trân trọng và sống trọn từng ngày.

Vậy, thưa anh em quý mến của tôi, hãy vững vàng, chớ rúng động, hãy làm công việc Chúa cách dư dật luôn, vì biết rằng công khó của anh em trong Chúa chẳng phải là vô ích đâu.” (1 Cô-rinh-tô 15:58)

Gia đình tôi có một cơ sở kinh doanh khởi đầu rất khiêm nhường. Ba tôi, một người bán thịt giống như ông nội, đã mua lại tiệm thịt của ông và dần dần phát triển thành một nhà hàng, nhờ sự sáng tạo và tháo vát của ông. Cả ba mẹ tôi đều là những người làm việc không biết mệt. Ba làm việc đến mức chúng tôi hiếm khi thấy ông ở nhà, còn mẹ tôi là giáo viên tiểu học.

Để gia đình có thể ăn chung với nhau ít nhất vài lần mỗi tuần, mẹ thường chở anh em tôi đến nhà hàng ăn tối cùng ba. Bà hay hỏi với giọng vui tươi quen thuộc: “Tối nay mình đi ăn với ba nhé?” Chúng tôi lúc nào cũng háo hức. Đối với hai đứa trẻ, chuyến đi băng qua vịnh Galveston đẹp như đi ngang một đại dương bao la. Chúng tôi đâu biết rằng sau một ngày dài dạy học, quãng đường một giờ lái xe ấy là một sự hy sinh lớn thế nào đối với mẹ — vì bà làm điều đó trong niềm vui, không một lời than phiền. Chỉ đến nhiều năm sau, khi nhìn lại, chúng tôi mới nhận ra bao nhiêu hy sinh âm thầm bà đã dành cho con cái.

Khi đến nhà hàng, tôi như được nhìn thế giới qua lăng kính của Đức Chúa Trời. Mọi người bị thu hút bởi mẹ tôi — không chỉ vì bà là vợ của chủ quán, mà vì niềm vui rạng rỡ và tình yêu chân thành dành cho con người tỏa ra từ bà. Sự dịu dàng, ấm áp và tấm lòng mềm mại của bà phản chiếu cách sống của Chúa Giê-xu. Tôi thường thấy bà đối xử với từng người như thể họ vô cùng quan trọng — vì họ thật sự quý giá trong mắt Đức Chúa Trời.

Rồi biến cố ập đến. Ba tôi được chẩn đoán mắc bệnh ung thư và chỉ sáu tuần sau thì qua đời. Mẹ tôi rơi vào nỗi đau mất mát đột ngột, đồng thời phải gánh vác việc quản lý nhà hàng. Từ một giáo viên quen với lớp học nhỏ, bà phải bước vào vai trò hoàn toàn mới. Nhưng thay vì oán trách hay cay đắng, thái độ của bà đầy dẫy ân điển Chúa. Mọi người đều dõi theo. Liệu danh tiếng và đức tin của bà có sụp đổ?

Tôi biết chắc rằng khi ba còn sống, mẹ đã dẫn một số cô phục vụ đến với Chúa. Nhưng trong giai đoạn đau thương ấy, cơ hội để bà chia sẻ về Chúa Giê-xu lại càng nhiều hơn. Vì thay vì trở nên cay đắng, bà trở nên mạnh mẽ hơn trong ân điển. Ai cũng biết mất mát ấy lớn đến dường nào, và sự thay đổi ấy khó khăn ra sao. Thế nhưng họ nhìn thấy ánh sáng của Chúa Giê-xu nơi bà còn rực rỡ hơn trước — một sự bình an tỏa sáng giữa nỗi đau.

Mãi đến gần cuối đời, mẹ tôi mới chính thức giữ vai trò lãnh đạo trong một chức vụ với danh xưng rõ ràng. Nhưng trong mắt Đức Chúa Trời, chức vụ của bà đã bắt đầu từ rất lâu — từ những năm tháng âm thầm làm mẹ, làm cô giáo, và yêu thương từng người bà gặp như Chúa đã yêu. Những cuộc đời bà chạm đến trong những năm tháng ấy chính là của cải lớn lao trong vương quốc đời đời.

Hãy được khích lệ. Dù vai trò hay chức vụ của bạn là gì, điều có giá trị trong mắt Chúa chính là sống giống như Chúa Giê-xu. Không một hành động yêu thương nào bị Ngài bỏ sót. Chính trong những điều nhỏ bé mỗi ngày — khi ta chạm vào cuộc đời ai đó bằng tình yêu của Đức Chúa Trời — mà giá trị đời đời được tích lũy nơi thiên đàng.

Dịch: Eunice Tu

Nguồn: cbn.com/devotions

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 1   +   6   =