NÓI CHUYỆN…NƯỚC MỸ NHÂN KỶ NIỆM HAI TRĂM NĂM MƯƠI NĂM THÀNH LẬP (2)

NÓI CHUYỆN…NƯỚC MỸ NHÂN KỶ NIỆM HAI TRĂM NĂM MƯƠI NĂM THÀNH LẬP (2)

(Kính Chúc Mừng Lễ Kỷ Niệm 250 Năm Thành Lập Nước Mỹ! (7/ 1776 – 7/ 2026))
Kinh Thánh: Xuất 2: 5-10; Thi-thiên 133: 12; Châm Ngôn 12: 10; Rô-ma 3: 23

(Tiếp theo kỳ 1)

Cảm ơn bạn đã đọc (hoặc nghe) “NÓI CHUYỆN…NƯỚC MỸ NHÂN KỶ NIỆM HAI TRĂM NĂM
MƯƠI NĂM THÀNH LẬP” (1). Nay, xin mời bạn tiếp tục đọc (hoặc nghe) “NÓI CHUYỆN…NƯỚC
MỸ NHÂN KỶ NIỆM HAI TRĂM NĂM MƯƠI NĂM THÀNH LẬP” (2)
Khi mới qua Mỹ, tôi ngạc nhiên khi thấy người ta đậu xe hơi đầy trước sân nhà, đầy hai bên lề đường nữa.
Chỉ cần nhìn thấy như thế là đã thấy sự giàu có, trù phú của đất nước Mỹ rồi.
Ở Mỹ, mọi trẻ em trong tuổi đến trường từ Lớp 1 đến Lớp 12, đều được miễn học phí ở tất cả các trường
công lập. Những con em ở các gia đình có thu nhập thấp sẽ được Nhà Nước cung cấp bữa ăn trưa miễn
phí, cũng như được đi xe buýt miễn phí, đưa đón tận nhà. Học sinh cũng được cho mượn sách giáo khoa
và máy vi tính miễn phí để dùng. Xong năm học thì trả lại cho trường để tiếp tục cho năm học sau.
Ở Mỹ, người khuyết tật được Nhà Nước nuôi miễn phí. Người trong nhà có quyền được hưởng chi phí
chăm sóc đó để lo cho người khuyết tật nhà mình, hoặc thuê người đến chăm lo. Người nhà mình, mình
chăm sóc mà còn được Nhà Nước trả lương nữa, thì chắc ít có nơi nào…chơi đẹp như nước Mỹ phải
không bạn?
Tôi chợt nhớ đến câu chuyện Môi-se khi xưa, được Công Chúa Pha-ra-ôn vớt lên khỏi nước và được
chính mẹ của mình chăm sóc; nhưng lại được Công Chúa trả lương hậu hỉ nữa:
“Vả, bấy giờ, con gái Pha-ra-ôn xuống sông tắm, còn các con đòi đi dạo chơi trên mé sông; công
chúa thấy cái rương mây đó giữa đám sậy, bèn sai con đòi mình đi vớt lên. Công chúa mở rương
ra, thấy đứa trẻ, là một đứa con trai nhỏ đang khóc, bèn động lòng thương xót mà rằng: Ấy là
một đứa con của người Hê-bơ-rơ. Người chị đứa trẻ bèn nói cùng công chúa rằng: Tôi phải đi
kêu một người vú trong bọn đàn bà Hê-bơ-rơ đặng cho đứa trẻ bú chớ? Công chúa đáp rằng:
Hãy đi đi. Người gái trẻ đó kêu mẹ của đứa trẻ. Công chúa nói rằng: Hãy đem đứa trẻ nầy về
nuôi bú cho ta; ta sẽ trả tiền công cho. Người đàn bà ẵm đứa trẻ mà cho bú. Khi lớn khôn rồi,
người bèn dẫn nó vào cho công chúa, nàng nhận làm con, và đặt tên là Môi-se, vì nàng nói rằng:
Ta đã vớt nó khỏi nước” (Sách Xuất Ê-díp-tô Ký, chương 2, câu 5 đến câu 10)
Dân Mỹ là dân chịu…xếp hàng nhất thế giới. Bạn sẽ không thấy cảnh chen lấn, xô đẩy, giành giựt để mua
đồ ăn, hay dành chỗ ở những nơi công cộng. Người Mỹ rất chịu khó…xếp hàng, ai đến trước mua trước,
làm trước; ai đến sau thì xếp hàng chờ đợi đến lượt mình để được phục vụ. Hành động chen lấn, xô đẩy bị
xem như là kém văn minh và bị xem thường.
Khi đi vô nhà hàng, hay siêu thị, khách sạn, bạn thường thấy người Mỹ vui vẻ, niềm nở mở và giữ cửa
cho bạn đi vào, thậm chí sẵn sàng nhường cho bạn đi trước nữa. Nhưng bạn nhớ là phải nói lời cảm ơn họ
nhé. Nếu không thì họ sẽ…buồn lắm đấy! Vì “cảm ơn” và “xin lỗi” là những câu nói không bao giờ thiếu
trên môi miệng của người Mỹ.
Người Mỹ khi ăn xong ở các nhà hàng thì họ luôn tự giác dọn bàn cho sạch sẽ, không để mọi thứ vung vãi
đầy trên bàn ăn. Và rồi, họ luôn để lại trên bàn một số tiền “boa” cho những người phục vụ, như là một lời
cảm ơn những người ấy vậy.

Ở Mỹ, hầu như có đủ mọi sắc dân khác nhau từ khắp nơi trên thế giới đến sinh sống và làm ăn; nhưng hầu
như ít có sự kỳ thị hay phân biệt. Chính vì vậy mà nước Mỹ được gọi là Hợp Chúng Quốc Hoa Kỳ.
Và cũng chính vì vậy mà ở Mỹ, bạn muốn ăn món ăn của nước nào thì cứ tìm đến tiệm ăn của dân tộc đó
để ăn và thưởng thức văn hóa ẩm thực của quốc gia đó. Thật là thích thú phải không bạn?
Người Mỹ có lối sống khác người Việt mình. Người Mỹ có là…dùng, còn người Việt Nam mình có
là..dành.
Với văn hóa đó, nên ta dễ dàng thấy người Mỹ khi đi chợ hay siêu thị thì cứ mua những gì mình thích ăn,
thích uống về sử dụng một cách thỏa mái; không như người Việt mình luôn chi tiêu dè xẻn, tiết kiệm tối
đa.
Ai đó đã nói người Mỹ sống…giàu; nhưng chết…nghèo. Còn người Việt Nam thì sống…nghèo, nhưng
chết…giàu.
Bạn thích lối sống nào?
Ở Mỹ, hầu như ai cũng có một lô những tấm thẻ trong ví, nào là bằng lái xe, thẻ ngân hàng vài ba cái, thẻ
các siêu thị như Cốt-cô, như Vôn… Trong ví người Mỹ dường như rất ít có tiền mặt; nhưng rất nhiều thẻ
tín dụng. Đi đâu, mua gì, hay đổ xăng, chuyển tiền, họ đều dùng thẻ tín dụng để “quẹt” vô máy một cái là
xong, vì hầu như tất cả đều được tự động hóa đến mức tối đa, rất hiện đại.
Ở Mỹ, người ta rất coi trọng vấn đề riêng tư, cá nhân. Cho nên, việc hỏi về lương hướng, về việc làm, về
gia đình, con cái, vợ chồng, chỗ ở, số điện thoại…là những điều cần tránh, nếu chúng ta không muốn mất
bạn bè. Nếu chưa được phép chủ nhân, bạn đừng bao giờ cho người khác địa chỉ nhà, hay số điện thoại
của họ.
Muốn đến thăm ai, thì bạn phải hỏi ý kiến trước, hoặc là gọi điện thoại xin phép trước, chủ nhà đồng ý
mới đến; còn không thì thôi. Đừng tự tiện đến bắt họ…miễn cưỡng phải tiếp thì bạn sẽ không có lần sau để
đến thăm họ được nữa đâu.
Người Mỹ rất coi trọng tính tự lập. Con cái khi đến tuổi trưởng thành đều tự ra thuê phòng sống riêng, và
tự làm để sinh sống, không lệ thuộc vào cha mẹ nữa.
Ở Mỹ, những người có nhà cửa trên vùng đồi cao thường là những người rất giàu, vì họ thích yên tĩnh với
không khí trong lành. Ngược lại với ở Việt Nam, những người ở trên vùng đồi núi thường là những người
nghèo.
Ở Mỹ, xe hơi chạy đầy đường, đông nghịt; nhưng hầu như không có tiếng bóp còi xe nào cả. Người ta chỉ
bóp còi xe khi ai đó lấn đường hoặc đổi đường không đúng, gây ảnh hưởng đến người đi sau.
Ở Mỹ, người đi bộ được ưu tiên khi qua đường. Người lái xe phải luôn dành ưu tiên cho người đi bộ.
Ở Mỹ, người tàn tật, người già, phụ nữ và trẻ em luôn được ưu tiên mọi lúc, mọi nơi.
Người Mỹ rất yêu thích động vật và bảo vệ chúng, nhất là những thú nuôi trong nhà như chó, mèo. Hình
ảnh nhiều người Mỹ dắt chó đi dạo trên đường là hỉnh ảnh rất phổ biến ở Mỹ. Bất kỳ ai đối xử bất công
với động vật, nhất là chó mèo, sẽ bị hình phạt bởi pháp luật.
Kinh Thánh dạy rằng: “Người công bình coi sóc sự sống của súc vật mình. Còn lòng thương xót của
kẻ dữ khác nào sự hung bạo.” (Sách Châm Ngôn, chương 12, câu 10)
Ở Mỹ, mọi người dân đều có quyền phê bình các công bộc của mình, khi họ không chăm lo cho cuộc sống
của người dân, mà không sợ bị hình phạt, hay trù dập. Các viên chức Nhà Nước phải chịu sự giám sát của
người dân, và người dân có quyền tiến hành truất phế một viên chức nào đó, khi thu thập đủ số chữ ký của
cử tri theo quy định của pháp luật.

Ở Mỹ, quyền tự do ngôn luận được thực hiện một cách rộng rãi và khá triệt để. Không ai có quyền bịt
miệng tiếng nói của người khác, điều đó là vi hiến.
Ở Mỹ, mọi người đều có cơ hội để thực hiện “giấc mơ Mỹ” của mình.
Cụm từ “Giấc mơ Mỹ” được biết đến bởi một người tên là Chêm-A-đam vào năm 1931.
“Giấc mơ Mỹ” không hứa rằng mọi người sẽ thành công như nhau, mà hứa rằng, nếu anh chăm chỉ làm
việc và nổ lực hết mình, anh sẽ có cơ hội để thành công.
“Giấc mơ Mỹ” cho mọi người cơ hội để thăng tiến trong cuộc sống, không phân biệt là anh đến từ đâu,
hay sắc tộc gì. Không có “chủ nghĩa lý lịch”, hay “con ông cháu cha” trong giấc mơ Mỹ.
Là con cái Chúa, bạn và tôi cũng có quyền thực hiện “giấc mơ Mỹ” khi sống trên đất Mỹ như bao nhiêu
người khác; nhưng phải luôn nhớ, chúng ta không tập trung toàn bộ cuộc đời của mình vào những gì tạm
bợ trên trần gian nầy, dù đó là “giấc mơ Mỹ”. Hãy cứ thực hiện giấc mơ Mỹ của bạn; nhưng nhớ tập trung
cuộc đời của mình vào Thiên Đàng phước hạnh tuyệt vời trên trời mà không có một giấc mơ nào trên thế
gian sánh bằng.

Đó là một vài điều về nước Mỹ mà tôi học hỏi và hiểu biết được sau hơn 10 năm được ở đây.
Nước Mỹ, cũng như bao nhiêu nước khác, không phải là mọi thứ đều tuyệt vời hết cả đâu. Nước Mỹ,
ngoài những điều tốt đẹp ấy, cũng còn tồn tại không ít những điều xấu xa như trộm cướp, tham nhũng,
chia rẻ, thù oán, ganh ghét…
Kinh Thánh cho biết “Vì mọi người đều đã phạm tội, thiếu mất sự vinh hiển của Đức Chúa Trời”
(Sách Rô-ma, chương 3, câu 23)
Cho nên không có nước nào trên thế gian nầy là hoàn hảo cả, chỉ có Nước Thiên Đàng do Chúa Giê-su cai
trị mới hoàn hảo mà thôi!
Nhưng nói chung, nhìn một cách tổng thể, nước Mỹ vẫn là một nơi đáng sống nhất trên thế giới nầy. Bằng
cớ là mỗi ngày đều có rất nhiều người từ khắp nơi trên thế giới xếp hàng dài xin vi-sa vào Mỹ để thăm
viếng, du lịch, học hành, giao lưu, học hỏi, tìm dịp tiện làm ăn, sinh sống.
Bạn có đồng ý không?
Nhân ngày Lễ Kỷ Niệm 250 Năm ngày thành lập nước Mỹ vào Tháng 7, Năm 2026 nầy, xin được chuyện
trò với bạn đọc gần xa một vài điều cảm nhận cá nhân về nước Mỹ như một lời chúc mừng chân tình của
tôi dành cho nước Mỹ giàu đẹp, văn minh nầy.
Kính chúc nước Mỹ một ngày Lễ Kỷ Niệm 250 Năm thành lập được tràn ngập niềm vui và ơn lành từ
Thiên Chúa ban cho.
Xin Chúa ban phước cho nước Mỹ!
California, Tháng 7/ 2026!
Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 7   +   3   =