CHUYÊN…LỜI KHUYÊN (2)

 

CHUYÊN…LỜI KHUYÊN (2)

Kinh Thánh: II Các Vua 5: 9-14; Công Vụ 5: 33-42; Rô-ma 12: 1-2; I Phi-e-rơ 5: 1-7

(Tiếp theo kỳ 1)

 

Cảm ơn bạn đã đọc (hoặc nghe) “CHUYỆN…LỜI KHUYÊN” (1). Nay, xin mời tiếp tục đọc (hoặc nghe) “CHUYỆN…LỜI KHUYÊN” (2).

 

Câu chuyện về Quan Tổng Binh Na-a-man của Vua Sy-ri nhờ nghe theo lời khuyên của những đầy tớ đi theo mình mà chịu hạ mình, khiêm nhường, chấp nhận xuống sông Giô-đanh tắm mình bảy lần theo như lời của Tiên Tri Ê-li-sê, và kết quả là ông đã được khỏi bịnh phung một cách tuyệt vời:

“Vậy, Na-a-man đến với ngựa và xe dừng tại cửa nhà Ê-li-sê. Ê-li-sê sai một sứ giả nói với người rằng: Hãy đi tắm mình bảy lần dưới sông Giô-đanh, thịt ngươi tất sẽ trở nên lành, và ngươi sẽ được sạch. Nhưng Na-a-man nổi giận, vừa đi vừa nói rằng: Ta nghĩ rằng chính mình người sẽ đi ra đón ta, đứng gần đó mà cầu khẩn danh Giê-hô-va Đức Chúa Trời của người, lấy tay đưa qua đưa lại trên chỗ bịnh và chữa lành kẻ phung. A-ba-na và Bạt-ba, hai sông ở Đa-mách, há chẳng tốt hơn các nước trong Y-sơ-ra-ên sao? Ta há chẳng tắm đó cho được sạch hay sao? Vậy, người trở đi và giận dữ. Những tôi tớ đến gần người, mà thưa rằng: Cha ơi, nếu tiên tri có truyền cho cha một việc khó, cha há chẳng làm sao? Phương chi rày người bảo cha rằng: “Hãy tắm, thì được sạch.” Người bèn xuống sông Giô-đanh, và tắm mình bảy lần, theo như lời truyền của người Đức Chúa Trời. Người liền được sạch, và thịt người trở nên như trước, giống như thịt của một đứa con nít nhỏ.” (Sách Các Vua thứ nhì, chương 5, câu 9 đến 14)

Những lời khuyên của những đầy tớ Na-a-man thật là quý giá biết bao cho ông!

Đầy tớ như thế mới thật là đầy tớ, chứ không phải là những…nịnh thần ăn hại như nhiều đầy tớ vô ích khác mà chúng ta thường thấy!

Trong Tân Ước, cũng có nhiều những lời khuyên dạy dỗ cho chúng ta nhiều bài học quý giá trên linh trình theo Chúa.

Ga-ma-li-ên là một Luật Sư nổi tiếng khôn ngoan và đáng kính trong dân Y-sơ-ra-ên. Trong khi các nhà lãnh đạo tôn giáo lúc bấy giờ muốn tìm cách để giết các Sứ Đồ vì tinh thần sốt sắng rao giảng về sự sống lại của Chúa Giê-su; nhưng Luật Sư Ga-ma-li-ên đã khuyên họ một lời khuyên thật chí lý. Nhờ đó mà các Sứ Đồ chỉ bị đánh đòn, rồi tha ra:

“Họ nghe mấy lời thì nghiến ngầm, giận hoảng, bàn mưu giết các sứ đồ. Nhưng một người Pha-ri-si, tên là Ga-ma-li-ên, làm luật sư, được dân sự tôn kính, đứng lên giữa tòa công luận, truyền lịnh đem các sứ đồ ra ngoài một lát. Kế đó, người nói rằng: Hỡi người Y-sơ-ra-ên, hãy cẩn thận về điều các ngươi sẽ xứ với những người nầy. Trước đây, Thêu-đa dấy lên, xưng mình là kẻ tôn trọng, có độ bốn trăm người theo hắn: hắn bị giết, và cả thảy những kẻ theo hắn đều tan lạc, rốt lại chẳng qua là hư không. Kế hắn thì có Giu-đa, người Ga-li-lê, dấy lên, về thời kỳ tu sổ dân, rủ nhiều người theo mình; nhưng rồi cũng chết, bao nhiêu kẻ theo phải tan tành. Nay ta khuyên các ngươi: Hãy lánh xa những người đó để mặc họ đi. Vì nếu mưu luận và công cuộc nầy ra bởi người ta, thì sẽ tự hư đi; nhưng nếu bởi Đức Chúa Trời ra, thì các ngươi phá diệt những người đó chẳng nổi, và lại là liều mình đánh giặc cùng Đức Chúa Trời. Chúng nghe theo lời người: thì đòi các sứ đồ trở vào, sai đánh đòn, rồi cấm không được lấy danh Đức Chúa Jêsus mà giảng dạy; đoạn, tha ra. Vậy, các sứ đồ từ tòa công luận ra, đều hớn hở về mình đã được kể là xứng đáng chịu nhục vì danh Đức Chúa Jêsus. Ngày nào cũng vậy, tại trong đền thờ hoặc từng nhà, sứ đồ cứ dạy dỗ rao truyền mãi về Tin Lành của Đức Chúa Jêsus, tức là Đấng Christ” (Sách Công Vụ, chương 5, câu 33 đến 42)

Luật Sư như Ga-ma-li-ên mới đúng là Luật Sư thật, không sợ cường quyền, nên mới mạnh dạn đưa ra được những lời khuyên thật tốt và đúng đắn, ích lợi.

Cảm tạ Chúa đã dùng Luật Sư Ga-ma-li-ên để cứu các Sứ Đồ trong một hoàn cảnh đặc biệt như thế!

 

Phao-lô trong các thư tín của mình cũng đã đưa ra nhiều lời khuyên giá trị cho người tin Chúa:

 “Vậy, hỡi anh em, tôi lấy sự thương xót của Đức Chúa Trời khuyên anh em dâng thân thể mình làm của lễ sống và thánh, đẹp lòng Đức Chúa Trời, ấy là sự thờ phượng phải lẽ của anh em. Đừng làm theo đời nầy, nhưng hãy biến hóa bởi sự đổi mới của tâm thần mình, để thử cho biết ý muốn tốt lành, đẹp lòng và trọn vẹn của Đức Chúa Trời là thể nào” (Sách Rô-ma, chương 12, câu 1 đến 2)

 

Đối với người tin Chúa, người lãnh đạo cần dùng sự thương xót của Đức Chúa Trời để khuyên họ sống một lối sống mới, đẹp lòng Chúa; thì sẽ có hiệu quả. Người hầu việc Chúa mà không có lòng thương xót của Chúa, lúc nào cũng đem quyền hành của mình ra để bắt phục tín đồ, hay cấp dưới làm điều nầy điều kia, thì sẽ thất bại chẳng sai. Và hạng người lãnh đạo như thế không phải là người lãnh đạo thuộc linh như Kinh Thánh đề cập, và càng không phải là người lãnh đạo thuộc linh theo gương Chúa.

Chính Chúa Giê-su đã nêu gương về người lãnh đạo trong tinh thần tôi tớ:

“Ấy vậy, Con Người (tức Chúa Giê-su) đã đến, không phải để người ta hầu việc mình, song để mình hầu việc người ta, và phó sự sống mình làm giá chuộc nhiều người” (Sách Ma-thi-ơ, chương 20, câu 28)

Người lãnh đạo thuộc linh thật sự cần bỏ đi lối sống “làm quan tôn giáo”, như quan quyền bên ngoài muốn cai trị dân, thì dân sự Chúa mới được phước thật sự.

Phi-e-rơ cũng có đồng một tâm tình như Phao-lô khi khuyên dân sự của Ngài. Ông nói với dân sự Ngài với cả tấm lòng yêu thương thật sự:

“Hỡi kẻ rất yêu dấu, anh em như người ở trọ, kẻ đi đường, tôi khuyên phải kiêng những điều xác thịt ưa thích, là điều chống trả với linh hồn. Phải ăn ở ngay lành giữa dân ngoại, hầu cho họ là kẻ vẫn gièm chê anh em như người gian ác, đã thấy việc lành anh em, thì đến ngày Chúa thăm viếng, họ ngợi khen Đức Chúa Trời” (Sách Phi-e-rơ thứ nhất, chương 2, câu 11, 12)

Một chỗ khác, Phi-e-rơ cũng có những lời khuyên thật gần gũi và sâu sắc với những Trưởng Lão trong các Hội Thánh. Ông không đem mình lên cao hơn họ, mà ông đặt mình bằng với họ để khuyên bằng cả tấm chân tình, chứ không dùng quyền hành để khuyên:

“Tôi gởi lời khuyên nhủ nầy cho các bậc trưởng lão trong anh em, tôi đây cũng là trưởng lão như họ, là người chứng kiến sự đau đớn của Đấng Christ, và cũng có phần về sự vinh hiển sẽ hiện ra: hãy chăn bầy của Đức Chúa Trời đã giao phó cho anh em; làm việc đó chẳng phải bởi ép tình, bèn là bởi vui lòng, chẳng phải vì lợi dơ bẩn, bèn là hết lòng mà làm, chẳng phải quản trị phần trách nhiệm chia cho anh em, song để làm gương tốt cho cả bầy. Khi Đấng làm đầu các kẻ chăn chiên hiện ra, anh em sẽ được mão triều thiên vinh hiển, chẳng hề tàn héo. Cũng khuyên bọn trẻ tuổi, hãy phục theo các trưởng lão. Hết thảy đối đãi với nhau phải trang sức bằng khiêm nhường; vì Đức Chúa Trời chống cự kẻ kiêu ngạo, mà ban ơn cho kẻ khiêm nhường. Vậy, hãy hạ mình xuống dưới tay quyền phép của Đức Chúa Trời, hầu cho đến kỳ thuận hiệp Ngài nhắc anh em lên; lại hãy trao mọi điều lo lắng mình cho Ngài, vì Ngài hay săn sóc anh em.” (Sách Phi-e-rơ thứ nhất, chương 5, câu 1 đến 7)

Phao-lô và Phi-e-rơ cũng như các Sứ Đồ ngày xưa thật là những lãnh đạo thuộc linh đáng kính, vì họ đã học theo gương lãnh đạo trong tinh thần tôi tớ của Chúa Giê-su.

Cuối cùng là lời khuyên không thể nào quên được của Chúa Giê-su dành cho Hội Thánh Lao-đi-xê và cũng dành cho hết thảy các Hội Thánh của Ngài:

“Ngươi cũng hãy viết cho thiên sứ của Hội thánh Lao-đi-xê rằng: Nầy là lời phán của Đấng A-men, Đấng làm chứng thành tín chân thật, Đấng làm đầu cội rễ cuộc sáng thế của Đức Chúa Trời: Ta biết công việc của ngươi; ngươi không lạnh cũng không nóng. Ước gì ngươi lạnh hoặc nóng thì hay! Vậy, vì ngươi hâm hẩm, không nóng cũng không lạnh, nên ta sẽ nhả ngươi ra khỏi miệng ta. Vả, ngươi nói: Ta giàu, ta nên giàu có rồi, không cần chi nữa; song ngươi không biết rằng mình khổ sở, khốn khó, nghèo ngặt, đui mù và lõa lồ. Ta khuyên ngươi hãy mua vàng thử lửa của ta, hầu cho ngươi trở nên giàu có; mua những áo trắng, hầu cho ngươi được mặc vào và điều xấu hổ về sự trần truồng ngươi khỏi lộ ra; lại mua thuốc xức mắt đặng thoa mắt ngươi, hầu cho ngươi thấy được. Phàm những kẻ ta yêu thì ta quở trách sửa phạt; vậy hãy có lòng sốt sắng, và ăn năn đi. Nầy, ta đứng ngoài cửa mà gõ; nếu ai nghe tiếng ta mà mở cửa cho, thì ta sẽ vào cùng người ấy, ăn bữa tối với người, và người với ta” (Sách Khải Huyền, chương 3, câu 14 đến 20)

Dầu Ngài là Chúa, là Chủ của Hội Thánh Ngài; nhưng ở đây, Ngài đã không ra lịnh, mà Ngài dùng lời khuyên:

“Ta khuyên ngươi hãy mua vàng thử lửa của ta, hầu cho ngươi trở nên giàu có; mua những áo trắng, hầu cho ngươi được mặc vào và điều xấu hổ về sự trần truồng ngươi khỏi lộ ra; lại mua thuốc xức mắt đặng thoa mắt ngươi, hầu cho ngươi thấy được.”

Chúa Giê-su quả thật là Đấng Chăn Chiên Lớn và là một nhà lãnh đạo thuộc linh tuyệt hảo vậy!

 

Trên đây là một số những lời khuyên xấu và những lời khuyên tốt mà Kinh Thánh đã ghi lại cho chúng ta biết để rút ra những bài học thực tiễn cho mình trên linh trình theo Chúa và hầu việc Ngài của mỗi một chúng ta.

Ước ao Lời Chúa đến với mỗi lòng chúng ta, giúp chúng ta suy gẫm tìm kiếm được nhiều bài học thuộc linh giá trị cho chính mình để sống mỗi ngày được đẹp lòng Chúa hơn!

Mỗi một khi chúng ta muốn đưa ra lời khuyên cho ai, thì hãy cẩn thận để những lời khuyên của chúng ta không làm tổn hại người khác, mà sẽ đem lại những thay đổi tốt đẹp và phước hạnh cho nhiều người!

Amen!

California, Tháng 8/ 2026!

Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 4   +   7   =