Biết Được Mình Là Ai–I Sử-ký 29:10-18

Biết Được Mình Là Ai

I Sử-ký 29:10-18

29:10 Tại trước mặt cả hội chúng, Đa-vít chúc tạ Đức Giê-hô-va mà rằng: Hỡi Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, tổ phụ chúng tôi ôi! đáng chúc tạ Ngài cho đến đời đời vô cùng! 29:11 Hỡi Đức Giê-hô-va sự cao cả, quyền năng, vinh quang, toàn thắng, và oai nghi đáng qui về Ngài; vì muôn vật trên các từng trời và dưới đất đều thuộc về Ngài. Đức Giê-hô-va ôi! nước thuộc về Ngài; Ngài được tôn cao làm Chúa tể của muôn vật. 29:12 Hoặc sự giàu có, hoặc sự vinh quang, đều do Chúa mà đến, và Chúa quản trị trên muôn vật; quyền năng và thế lực ở nơi tay Chúa; tay Chúa khiến cho được tôn trọng và ban sức mạnh cho mọi người. 29:13 Bây giờ, Đức Chúa Trời chúng tôi ôi! chúng tôi cảm tạ Chúa và ngợi khen danh vinh hiển của Ngài. 29:14 Nhưng tôi là ai, và dân sự tôi là gì, mà chúng tôi có sức dâng cách vui lòng như vậy? Vì mọi vật đều do nơi Chúa mà đến; và những vật chúng tôi đã dâng cho Chúa chẳng qua là đã thuộc về Chúa. 29:15 Vì chúng tôi tại trước mặt Chúa vốn là kẻ lạ, và kẻ ở đậu như các tổ phụ chúng tôi; các ngày chúng tôi tại trên đất, khác nào cái bóng, không mong ở lâu được. 29:16 Hỡi Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng tôi ôi! các vật nầy mà chúng tôi đã sắm sửa để cất đền cho danh thánh của Chúa, đều do nơi tay Chúa mà đến, và thảy đều thuộc về Chúa. 29:17 Ôi Đức Chúa Trời tôi! tôi biết rằng Chúa dò xét lòng người ta, và Chúa vui vẻ về sự ngay thẳng. Về phần tôi, tôi cứ theo sự ngay thẳng của lòng tôi mà vui lòng dâng các vật nầy; và bây giờ tôi lấy làm vui mừng mà thấy dân sự Chúa ở đây cũng có dâng cho Chúa cách vui lòng. 29:18 Hỡi Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Áp-ra-ham, của Y-sác, và của Y-sơ-ra-ên, tổ phụ của chúng tôi ôi! xin hãy cho dân sự Chúa giữ luôn luôn một tâm ý ấy trong lòng, và làm cho lòng chúng chiều theo về Chúa. 1 Sử-ký 29:10-18

 

 

 

Câu gốc: “Vì chúng tôi tại trước mặt Chúa vốn là kẻ lạ, và kẻ ở đậu như các tổ phụ chúng tôi; các ngày chúng tôi tại trên đất, khác nào cái bóng, không mong ở lâu được” (câu 15).

Câu hỏi suy ngẫm: Vua Đa-vít chúc tạ Chúa nhân cơ hội nào? Ông mô tả Chúa ra sao? Ông biết được mình và dân Chúa là những người ra sao? Bài học này nhắc bạn biết mình là ai trước mặt Chúa?

Sau khi chứng kiến sự dâng hiến hết lòng và rời rộng của người Ít-ra-ên để xây cất đền thờ cho Chúa, Vua Đa-vít đã dâng lời chúc tạ Đức Chúa Trời trước mặt cả hội chúng. Trong lời chúc tạ này, vị vua được Chúa ban cho mọi uy quyền cùng sự giàu sang trên đất đã nói lên những lời lẽ khiêm nhường, hạ mình, tôn cao Chúa và ý thức được mọi sự vua cũng như dân Chúa có được đều thuộc về Ngài. Ông khẳng định tất cả những gì đã dâng cho Chúa chẳng qua cũng chỉ là “đã thuộc về Chúa” (câu 14) và Ngài chính là Đấng quản trị trên muôn vật, trong đó có đời sống của chính ông và toàn thể dân Chúa. Ông thừa nhận quyền năng và thế lực ở nơi tay Chúa, chính Chúa là Đấng ban cho sự tôn trọng và sức mạnh chứ tự họ chẳng thể có được.

Khi nghĩ về chính mình cùng dân Chúa, Vua Đa-vít không tự hào là người có thế lực và giàu có để trông cậy vào những điều mình có được, nhưng ông lại thấy mình “trước mặt Chúa vốn là kẻ lạ và kẻ ở đậu như các tổ phụ chúng tôi” (câu 15). Hai từ ngữ “kẻ lạ” và “ở đậu” thường được dùng để chỉ về những người nước ngoài lưu trú tại Ít-ra-ên, không có quyền sở hữu tài sản, và do đó không có sự an ninh riêng mà phải nhờ vào lòng tốt của dân bản xứ. Giống như trẻ mồ côi và người góa bụa, họ cần được sự bảo vệ của người khác (Phục-truyền Luật-lệ Ký 10:18) chứ không thể tự lo cho mình. Ông cũng biết được đời sống của con người trên đất dù có giàu sang, thế lực đến đâu thì cũng chẳng “khác nào cái bóng, không mong ở lâu được,” đó là một đời sống chóng qua trên cõi đời tạm bợ này mà thôi.

Dù con người trên đất có được ban cho quyền cao, chức trọng đến đâu như chính bản thân Vua Đa-vít thì những điều đó cũng không thể nào thay đổi được số phận chóng qua và bấp bênh của mình, do đó con người không cách gì khác hơn là phải hoàn toàn nhờ cậy Chúa. Vua Đa-vít đã thưa với Chúa rằng, “nhưng tôi là ai và dân sự tôi là gì, mà chúng tôi có sức dâng cách vui lòng như vậy?” Ý ông muốn nói nếu không nhờ sự ban cho của Chúa thì những con người nhỏ bé, có đời sống mong manh như ông và dân Chúa cũng không có cách gì để “dâng cách vui lòng như vậy.” Xin Chúa cho chúng ta nhận biết mọi sự đều thuộc về Chúa, tất cả đều nhờ Ngài mà có được để luôn sống khiêm nhường, hạ mình và tôn cao Chúa.

Bạn có đang tự hào hay nương cậy vào điều gì thuộc về mình không?

Lạy Chúa, xin cho con không cậy vào khả năng, của cải, hay quyền lực nhưng cho con luôn thấy mình không ra gì để con biết sống tôn cao Chúa và nương dựa nơi Ngài không thôi.

(c) 2021 svtk.com

nguon VietChristian.com

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 2   +   5   =