Tôi vẫn nhớ khoảnh khắc đó như mới hôm qua. Trận đấu bóng mềm của đội chúng tôi đã đến hiệp cuối. Hai người đã bị loại. Tất cả đang trông chờ vào cú đánh tiếp theo. Khi quả bóng được ném tới, tôi bắt đầu vung gậy rồi khựng lại vì nghĩ rằng bóng đã ra ngoài vùng đánh hợp lệ. Nhưng trọng tài lại quyết định khác — ông tuyên bố cú đánh đó là lần loại thứ ba. Chỉ trong giây lát, trận đấu kết thúc và mùa giải của chúng tôi cũng khép lại.

Và tôi tự trách mình. Những sai sót khác trong trận đấu hôm ấy dường như chẳng còn quan trọng nữa. Trong đầu tôi lúc đó, điều duy nhất mọi người sẽ nhớ đến là cú vung gậy nửa chừng của tôi — đáng lẽ đã có thể cứu vãn. Tôi sẽ trở thành người bị đổ lỗi. Cú strikeout của tôi không bị ghi vào lịch sử thể thao như những trường hợp nổi tiếng khác. Nhưng cảm giác xấu hổ lúc ấy thì hoàn toàn có thật.

Bạn đã bao giờ cảm thấy như vậy chưa? Cảm giác mọi trách nhiệm và lỗi lầm đều đổ dồn lên vai mình, dù điều đó có công bằng hay không.

Thật ra, trở thành “người gánh tội” không phải là vai trò dễ chịu. Điều khiến tôi ngạc nhiên là cụm từ ấy lại bắt nguồn từ chính Kinh Thánh, trong sự mô tả về Ngày Lễ Chuộc Tội của dân Do Thái.

“Sau khi làm xong lễ chuộc tội cho Nơi Chí Thánh, Lều Hội Kiến và bàn thờ, A-rôn phải đem con dê đực còn sống đến, đặt cả hai tay trên đầu con dê đực còn sống đó, xưng tất cả gian ác của dân Y-sơ-ra-ên, mọi vi phạm và tội lỗi của chúng, và chất tất cả lên đầu con thú, rồi giao cho một người được chỉ định dẫn nó vào hoang mạc và thả đi. Con dê đó sẽ mang trên mình tất cả tội ác của dân Y-sơ-ra-ên được thả vào nơi vắng vẻ trong hoang mạc.” (Lê-vi Ký 16:20-22)

Ngày nay, khi nói đến “vật tế thần” hay “người gánh tội”, chúng ta chỉ nghĩ đến việc bị đổ lỗi cho một sai lầm nào đó. Nhưng trong Cựu Ước, con dê ấy tượng trưng cho việc mang lấy tất cả tội lỗi của cả dân tộc rồi đem chúng đi xa vào hoang mạc. Một hình ảnh thật sống động!

Tin mừng là nhờ Chúa Giê-xu, chúng ta không còn phải mang gánh nặng tội lỗi — của mình hay của người khác nữa. Qua sự hy sinh của Ngài, Chúa Giê-xu đã trở thành Đấng gánh tội thay trọn vẹn và cuối cùng của chúng ta.

Sứ đồ Phi-e-rơ viết: “Ngài mang tội lỗi chúng ta trong thân thể Ngài trên cây gỗ, để chúng ta chết đối với tội lỗi và sống cho sự công chính; nhờ những vết thương của Ngài mà anh em được chữa lành.” (1 Phi-e-rơ 2:24)

Tất cả chúng ta đều đã phạm tội. Tất cả đều có phần trong sự gian ác và phản nghịch mà Lê-vi Ký đã nói đến (Rô-ma 3:23). Và hậu quả cuối cùng của tội lỗi là sự chết (Rô-ma 6:23). Nhưng Chúa Giê-xu đã trả giá ấy thay cho chúng ta. Qua sự chết và sự phục sinh của Ngài, tội lỗi của chúng ta đã được cất đi — không còn bị kể đến nữa (Rô-ma 5:1-2).

Hôm nay, hãy dành chút thời gian xưng nhận tội lỗi mình với Đức Chúa Trời và ca ngợi Ngài, vì trong Đấng Christ, tội lỗi của chúng ta đã được dời xa như phương đông xa cách phương tây (Thi-thiên 103:12).

“Đấng Christ đã vì tội lỗi dâng một sinh tế chuộc tội duy nhất và đời đời… Vì nhờ một sinh tế duy nhất, Ngài làm cho những người được thánh hóa trở nên toàn hảo mãi mãi.” (Hê-bơ-rơ 10:12, 14)

Lạy Cha Thiên Thượng, cảm tạ Ngài vì đã ban Con Một của Ngài để gánh tội thay cho chúng con. Cảm tạ Ngài vì khi chúng con xưng nhận tội lỗi mình, Ngài không còn nhớ đến chúng nữa. Xin giải phóng chúng con khỏi mặc cảm và tội lỗi, để chúng con bước đi trong sự tha thứ và cứu chuộc mà chúng con có trong Chúa Giê-xu.

Dịch: Eunice Tu

Nguồn: cbn.com/devotions