Chúa Giê Xu ở đâu giữa ba ngày Chúa chết và sống lại?

CÂU HỎI

Chúa Giê Xu ở đâu giữa ba ngày Chúa chết và sống lại?

TRẢ LỜI

I Phi-e-rơ 3:18-19 cho biết: “Vả, Ðấng Christ cũng vì tội lỗi chịu chết một lần, là Ðấng công bình thay cho kẻ không công bình, để dẫn chúng ta đến cùng Ðức Chúa Trời; về phần xác thịt thì Ngài đã chịu chết, nhưng về phần linh hồn thì được sống. Ấy bởi đồng một linh hồn đó, Ngài đi giảng cho các linh hồn bị tù.” Cụm từ “phần linh hồn” trong câu 18 nói về phần linh của Chúa Giê-xu, để phân biệt giữa phần xác và phần linh của Ngài, không phải là giữa phần xác của Đấng Christ và Đức Thánh Linh. Phần xác của Đấng Christ chịu chết, nhưng phần linh thì còn sống.

Từ ngữ sống trong linh hồn cho thấy sự kiện tội lỗi Chúa mang và chịu chết đã đem đến sự phân rẽ linh hồn của Ngài khỏi Đức Chúa Cha (Ma-thi-ơ 27:46). Sự tương phản giữa xác thịt và linh hồn như trong Ma-thi-ơ 27:41 và Rô Ma 1:3-4 và không giữa xác thịt và Thánh linh của Đấng Christ. Khi sự chuộc tội của Đấng Christ đã hoàn tất, linh hồn của Ngài đã hồi phục lại giao hảo với những điều đã bị phá hủy.

I Phi-e-rơ 3:18-22 diễn tả mối liên hệ cần thiết giữa sự chịu chết của Đấng Christ (câu 18) và sự vinh quang của Ngài (câu 22). Chỉ có Phi-e-rơ ghi lại những thông tin cụ thể giữa hai sự kiện này. Từ ngữ “giảng” trong câu 19 không phải là từ thông thường trong Tân Ước dùng để diễn tả sự rao giảng Phúc âm. Nhưng nghĩa đen của nó là “công bố một thông điệp”. Chúa Giê-xu đã chịu đau đớn và chết trên thập tự, thân thể của Ngài đã đặt vào cõi chết. Nhưng linh hồn Ngài được làm sống lại khi Ngài giao phó cho Đức Chúa Cha (Lu-ca 23:46). Theo với Phi-e-rơ, khoảng thời gian sau khi chết và trước khi sống lại, Đấng Christ Ngài đã thực hiện sự công bố đặc biệt cho “những linh hồn bị tù.”

Trong Tân Ước, từ “linh” thường để chỉ về thiên sứ hay ma quỷ, không phải diễn tả về con người. Trong I Phi-e-rơ 3:20, Phi-e-rơ sử dụng từ “linh hồn” để chỉ về con người. Vả lại, không chỗ nào trong Kinh Thánh nói rằng Chúa Giê-xu đến địa ngục. Công Vụ 2:31 nói rằng Ngài đến “âm phủ”, đây không phải là địa ngục. Từ “âm phủ”, theo nghĩa rộng, là địa hạt của sự chết, một nơi tạm thời để người chết chờ ngày sống lại. Khải Huyền 20:11-15 cho thấy sự phân biệt rõ ràng giữa âm phủ và hồ lửa. Hồ lửa là nơi vĩnh cửu, cuối cùng để phán xét những người bị hư mất. Âm phủ là nơi giam giữ linh hồn tạm thời của cả người bị hư mất và các thánh Cựu Ước.

Chúa Giê-xu giao phó linh hồn mình cho Đức Chúa Cha, chết về thể xác, và vào Pa-ra-đi (Lu-ca 23:43). Vào khoảng thời gian sau khi chết và trước khi sống lại, Ngài rao giảng một thông điệp với những tạo vật thần linh (có thể là thiên sứ sa ngã, xem Giu-đe 1:6); những tạo vật này có liên kết nào đó đến thời kỳ tiền Nô-ê, tức là trước cơn đại hồng thủy (1 Phi-e-rơ 3:20). Phi-e-rơ không nói là Chúa Giê-xu công bố thông điệp gì cho những linh hồn bị tù đó, nhưng chắc đó không phải là thông điệp cứu rỗi, vì thiên sứ không thể được cứu (Hê-bơ-rơ 2:16). Đó có thể là tuyên bố chiến thắng trên Sa-tan và binh đoàn của hắn (1 Phi-e-rơ 3:22; Cô-lô-se 2:15). Ê-phê-sô 4:8-10 cũng cho chúng ta manh mối về hoạt động của Chúa Giê-xu vào khoảng thời gian sau khi chết và trước khi sống lại. Trích dẫn Thi Thiên 68:18, Phao-lô có nói Đấng Christ, “Ngài đã lên nơi cao, dẫn theo muôn vàn kẻ bị tù đày” (Ê-phê-sô 4:8). Dường như sự liên hệ ở đây là, trong Pa-ra-đi, Chúa Giê-xu nhóm những người đã được chuộc ở đó và mang họ lên nơi ở đời đời trên thiên đàng.

Mặc dù nói như vậy, Kinh Thánh không rõ ràng dứt khoát điều mà Chúa Giê-xu đã làm vào khoảng thời gian sau khi chết và trước khi sống lại. Điều mà chúng ta có thể nói là, Ngài đã an ủi những thánh đồ đã chết và mang họ vào nơi ở đời đời, và Ngài đã công bố chiến thắng những thiên sứ sa ngã đang bị tù. Điều chúng ta biết chắc chắn là Chúa không ban cho chúng ta cơ hội thứ hai để nhận sự cứu rỗi; chúng ta phải chịu phán xét sau khi chết (Hê-bơ-rơ 9:27), không có cơ hội thứ hai. Cũng vậy, Ngài không chịu đau đớn trong địa ngục, công trình cứu rỗi đã được hoàn thành trên thập tự giá (Giăng 19:30).

English

QUESTION

Where was Jesus for the three days between His death and resurrection?

videoJesus three days, Jesus 3 daysaudio
ANSWER

A key passage in the discussion on where Jesus was for the three days in between His death and resurrection is 1 Peter 3:18–19, which says, “Christ also suffered once for sins, the righteous for the unrighteous, that he might bring us to God, being put to death in the flesh but made alive in the spirit, in which he went and proclaimed to the spirits in prison” (ESV). The word spirit refers to Christ’s spirit. The contrast is between His flesh and spirit, and not between Christ’s flesh and the Holy Spirit. Christ’s flesh died, but His spirit remained alive. Jesus’ body was in the tomb, of course, but His spirit, having departed at His death (Matthew 27:50), was elsewhere for those three days.

Peter gives a little bit of specific information about what happened in those three days between Jesus’ death and resurrection. The KJV says that Jesus “preached” to the spirits in prison (1 Peter 3:19). The Greek word used simply means that Jesus “heralded a message”; the NIV translates it as “made proclamation.” Jesus suffered and died on the cross, His body being put to death. But His spirit was still alive, and He yielded it to the Father (Luke 23:46). According to Peter, sometime between Jesus’ death and His resurrection Jesus made a special proclamation to some imprisoned spirits.

Where were these imprisoned spirits to whom Jesus spoke between His death and resurrection? Nowhere in the Bible are we told that Jesus visited hell. The idea that Jesus went to hell in order to continue His suffering is unbiblical; His suffering ended when He said, “It is finished” upon the cross (John 19:30). The New American Standard Bible says that Jesus went to “Hades” (Acts 2:31), but Hades is not hellHades is a term that refers, broadly, to the realm of the dead, a temporary place where the dead await resurrection. Revelation 20:11–15 in the NASB and the NIV makes a clear distinction between Hades and the lake of fire. The lake of fire is the permanent, final place of judgment for the lost. Hades is a temporary place for both the lost and the Old Testament saints.

Our Lord Jesus yielded His spirit to the Father, died physically, and entered paradise, as He had promised the thief on the cross (Luke 23:43). At some time between His death and resurrection, Jesus also visited a place where He delivered a message to spirit beings—probably fallen angels (see Jude 1:6); these spirits were probably imprisoned because they were somehow involved in a grievous sin before the flood in Noah’s time (1 Peter 3:20). Peter does not tell us what Jesus proclaimed to the imprisoned spirits, but it could not have been a message of redemption, since angels cannot be saved (Hebrews 2:16). What Jesus proclaimed was probably a declaration of His victory over Satan and his hosts (1 Peter 3:22Colossians 2:15).

Ephesians 4:8–10 may give another clue regarding Jesus’ activities in the three days between His death and resurrection. Quoting Psalm 68:18, Paul says about Christ, “When he ascended on high, he took many captives” (Ephesians 4:8). The ESV puts it that Christ “led a host of captives.” This could refer to an event not elsewhere described in Scripture, namely, that Jesus gathered all the redeemed who were in paradise and took them to their permanent dwelling in heaven. That is, after securing their salvation on the cross, Jesus brought Abraham, David, Joshua, Daniel, the beggar Lazarus, the thief on the cross, and everyone else who had previously been justified by faith, and led them from Hades to their new spiritual home.

All of this is to say that the Bible isn’t entirely clear what exactly Christ did for the three days between His death and resurrection. From what we can tell, though, He did two things: He comforted the departed saints and brought them to their eternal home, and He proclaimed His victory over the fallen angels who are kept in prison. What we can know for sure is that Jesus was not giving anyone a second chance for salvation; we face judgment after death (Hebrews 9:27), not a second chance. Also, Jesus was not suffering in hell; His work of redemption was finished on the cross.

NGUỒN www.GotQuestions.org

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 5   +   5   =