CHUYỆN…VỀ HƯU

CHUYỆN…VỀ HƯU

Kinh Thánh: I Sa-mu-ên 12: 1-5; Ê-phê-sô 5: 22, 23; Phi-líp 3: 19

Tôi năm nay đã bước vào tuổi 64, còn chừng 3 năm nữa là đến tuổi 67 là đủ tuổi…về hưu ở Mỹ,
nếu mình muốn. Nếu không, thì cứ tiếp tục làm việc cho đến khi nào…sức cùng lực kiệt thì…về
hưu già ở tuổi 70 vậy. Nếu ai muốn…về hưu non để nghỉ ngơi vui chơi với con cháu cho khỏe
tâm thân thì có thể về hưu ở tuổi 62. Khi…về hưu non thì số tiền hưu nhận được cũng sẽ…ít hơn
là khi về hưu đúng tuổi, hoặc về hưu ở tuổi 70.
Về hưu hay nghỉ hưu là điều phải đến với con người chúng ta, vì ai rồi cũng phải đến tuổi già,
tuổi hưu hạ, nghỉ ngơi cả; để nhường lại công việc cho lớp trẻ, cho tuổi trẻ làm việc năng suất
hơn, hiệu quả hơn.
Ở Mỹ, nếu khi còn trẻ, bạn đi làm và đóng thuế đàng hoàng, đầy đủ, thì khi về hưu, sẽ lãnh được
một số tiền hưu kha khá để…dưỡng già. Nếu con cái có thương tình thỉnh thoảng cho thêm một
ít thì lại càng hay, vì sẽ có thêm tiền để có thể làm được việc nọ việc kia, như giúp đỡ cho ai đó
có hoàn cảnh khó khăn, thiếu thốn, chẳng hạn.
Tiền hưu ở Mỹ trung bình khoảng chừng một ngàn rưỡi đô la một tháng, cộng với một số khoản
trợ cấp khác từ Chính phủ, chắc cũng đủ để một người già sống bình thường mà không cần phải
làm thêm việc gì. Với số tiền đó nếu sống ở Việt Nam thì thỏa mái hơn nhiều. Chính vì vậy mà
có một số người Mỹ gốc Việt, khi về hưu thường chọn cách về Việt Nam thuê nhà để sống cho
sung túc. Đó cũng là cách lựa chọn…hay.
Nói đến chuyện…về hưu, tôi chợt nhớ Kinh Thánh có ghi lại việc về hưu của Tiên Tri Sa-mu-ên
như sau:
“Bấy giờ, Sa-mu-ên nói cùng cả Y-sơ-ra-ên rằng: Ta đã vâng theo mọi lời các ngươi nói cùng
ta; ta đã lập một vua trên các ngươi; rày vua ấy sẽ đi trước đầu các ngươi. Còn ta đã già, tóc
bạc, các con trai ta ở cùng các ngươi. Ta đã đi trước đầu các ngươi từ khi ta còn thơ ấu cho đến
ngày nay. Vậy, ta đây; hãy làm chứng về ta tại trước mặt Đức Giê-hô-va và trước kẻ chịu xức
dầu Ngài. Ta có bắt bò ai chăng? Bắt lừa ai chăng? Ta có lừa dối ai chăng? Hành hung cùng ai

2

chăng? Ta có nhận của hối lộ nơi tay ai đặng vì nó mà nhắm mắt ta chăng? Ví bằng có làm vậy,
ắt ta sẽ trả lại cho các ngươi. Chúng đáp rằng: Ông không có lừa dối chúng tôi, không hành
hung cùng chúng tôi, và không nhận lấy chi nơi tay ai hết. Người tiếp rằng: Đức Giê-hô-va
chứng cho các ngươi; kẻ chịu xức dầu của Ngài cũng chứng rằng ngày nay các ngươi không tìm
thấy gì trong tay ta. Chúng đáp: Nguyện Ngài làm chứng cho!” (Sa-mu-ên thứ nhứt, chương 12,
câu 1 đến 5)
Tiên tri Sa-mu-ên đã dành hầu như trọn cuộc đời của mình để làm người lãnh đạo thuộc linh trên
dân Y-sơ-ra-ên. Ông đã ở với họ từ khi còn tấm bé, phục vụ Chúa trong đền thờ, trước mặt Thầy
Tế Lễ Hê-li. Cho đến lúc nầy, khi tuổi già, tóc bạc, ông đứng trước mặt họ và thách thức họ chỉ
ra xem trong suốt thời gian dài lãnh đạo họ, ông có lợi dụng quyền hạn Chúa giao cho để làm lợi
riêng cho mình không?
Những lời đáp của dân sự xác nhận Sa-mu-ên đã sống thanh sạch, ngay thẳng trước mặt Chúa và
trước mặt dân sự Ngài. Tiên Tri Sa-mu-ên đã vâng giữ Luật pháp Môi-se, kính sợ Đức Chúa Trời
và giữ mình trong sự liêm chính cách trọn vẹn cho đến khi về hưu để lại một sự kính nể thật sự
trong dân Y-sơ-ra-ên.
Có thể nói Sa-mu-ên là một gương mẫu lãnh đạo thuộc linh đáng cho chúng ta noi theo trên linh
trình theo Chúa và chăn bầy chiên của Ngài.
Thật, không còn gì tuyệt vời hơn khi đến cuối cuộc đời, chúng ta (nhất là những người chăn bầy
chiên của Chúa) có thể nhìn lại cuộc sống và chức vụ của mình mà không e ngại hay xấu hổ, vì
đã sống liêm chính, ngay thẳng và chân thật trước mặt Đức Chúa Trời và người ta như Tiên Tri
Sa-mu-ên đã từng sống.

Có không ít người khi làm lãnh đạo thì tham lam vô độ, ăn hối lộ không biết chán để làm giàu
cho mình và cho gia đình mình; để rồi khi về hưu thì mới chịu…làm người tử tế? Thật là…nực
cười!

3

Có người lãnh đạo thuộc linh, khi đến tuổi già, tuyên bố về hưu, Hội Thánh làm lễ về hưu một
cách…hoành tráng. Nhiều người được mời đến dự để…chứng kiến Lễ hưu hạ cho biết nó ra làm
sao? Người tham dự khen ngợi, chúc mừng, vỗ tay thật rôm rả; nhưng rồi sau đó, người ta vẫn
còn thấy người đó tiếp tục lãnh đạo Hội Thánh như khi vẫn còn tại vị, chứ không hưu hạ như
đúng tinh thần Lễ hưu đã làm.
Cũng có người lãnh đạo Hội Thánh tuyên bố là nghỉ hưu, dù không làm Lễ hưu hạ…hoành
tráng; nhưng rồi cuối cùng vẫn không thấy nghỉ hưu chi cả, người ta vẫn thấy người đó tiếp tục
điều hành Hội Thánh như xưa, chứ chẳng có gì thay đổi.
Đó cũng là…chuyện lạ về hưu hạ trong một số các Hội Thánh ngày nay mà nhiều người không
hiểu nổi?
Nếu cảm thấy còn sức lực để lãnh đạo Hội Thánh được, thì xin cầu nguyện với Chúa và tiếp tục
hầu việc Ngài, đâu có sao. Đằng nầy, đã làm Lễ hưu hạ, đã tuyên bố về hưu, mà vẫn cứ tiếp tục
dùng ảnh hưởng sẵn có của mình để lãnh đạo Hội Thánh, không cho Hội Thánh được tự do chọn
người lãnh đạo mới cho mình; đó mới là điều đáng trách.
Những người lãnh đạo thuộc linh mà nói một đằng làm một nẻo như thế thì thật đáng buồn, và
chẳng nêu gương tốt cho người khác chút nào!
Có không ít người chăn bầy nghĩ rằng, khi mình nghỉ hưu, Hội Thánh sẽ không có người thay thế
để lãnh đạo Hội Thánh được như mình; nên dù hưu rồi, mình cũng phải…tiếp tục lo Hội Thánh,
chứ không thì Hội Thánh sẽ bị…phân tán, chia rẽ, và…đi xuống. Nghĩ như thế là…sai lầm thần
học cách trầm trọng.
Hội Thánh là Hội Thánh của Chúa, do chính Ngài thành lập và Chúa Giê-su chính là đầu của Hội
Thánh, Hội Thánh là thân thể Ngài (Ê-phê-sô, chương 5, câu 22, 23). Ngài là đầu, có nghĩa Ngài
là Đấng lãnh đạo Hội Thánh, là Chủ của Hội Thánh, chứ không phải bất cứ một người nào khác.
Thế thì tại sao chúng ta lại phải lo sợ rằng khi mình về hưu, thì Hội Thánh sẽ không có ai lo???
Lo như thế, nghĩ như thế có phải là chúng ta đang…xem thường Chúa chăng, xem thường Hội
Thánh của Ngài chăng???

4

Hội Thánh của Đức Chúa Trời là một Hội thiêng liêng, không phải là một nơi để cho bất cứ ai có
quyền…diễn kịch như một sân khấu ngoài đời được.
Khi chúng ta đã làm xong phần việc của mình trong thời điểm Chúa cho mình, thì nên bước
xuống, hoặc tự động, vui vẻ bước sang một bên, cầu nguyện để Chúa tiếp tục sử dụng người
khác vào vị trí của mình mà hầu việc Ngài.
Sau khi giảng cho các Mục Sư tại thành Ê-phê-sô từ lòng đến lòng rồi, Phao-lô nói rằng: “Bây
giờ, tôi giao phó anh em cho Đức Chúa Trời và cho đạo của ơn Ngài, là giao phó cho Đấng có
thể gây dựng và ban gia tài cho anh em chung với hết thảy những người được nên thánh.” (Công
Vụ Các Sứ Đồ, chương 20, câu 32)
Vâng, một người lãnh đạo thuộc linh đúng nghĩa và đáng tin cậy là như thế. Phao-lô giao phó họ
cho Đức Chúa Trời và cho đạo của ơn Ngài, vì ông tin rằng chính Chúa mới là Đấng có thể gây
dựng, bảo vệ, chăm sóc, lo liệu cho họ cách tốt đẹp nhất, là “Đấng làm cho họ lớn lên” (Cô-rinh-
tô thứ nhất, chương 3, câu 7), chứ không phải là…ông.
Thật đáng buồn khi có những người lãnh đạo thuộc linh lại không làm điều đó trong Hội Thánh
của Đức Chúa Trời mà làm điều ngược lại, cứ ôm giữ Hội Thánh của Ngài làm như Hội Thánh
là của riêng mình. Và chỉ có mình mới lãnh đạo Hội Thánh được, chỉ có mình mới có thể gây
dựng Hội Thánh được, và chỉ có mình mới có thể làm cho Hội Thánh lớn lên được mà thôi!
Bài học về hưu của Tiên tri Sa-mu-ên ngày xưa thật rất xứng đáng cho chúng ta, nhất là những
người chăn bầy chiên của Chúa, học hỏi, làm theo để lãnh đạo cách liêm chính, ngay thật trước
mặt Đức Chúa Trời và Hội Thánh của Ngài.
Xin Chúa giúp cho mỗi một người lãnh đạo thuộc linh noi gương Tiên tri Sa-mu-ên ngày xưa,
nhất là noi gương Chúa Giê-su, Đấng chăn chiên lớn, để chăn bầy chiên của Ngài theo lòng và ý
của Ngài, không theo ý riêng của chúng ta, không lấy bụng mình làm chúa mình (Phi-líp, chương
3, câu 19) để Hội Thánh của Ngài được phước, được vui vẻ và thỏa lòng! Amen!
California, Tháng 02/ 2025

5

Mục Sư Nguyễn – Đình – Liễu

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 6   +   9   =