Có Phải Cuộc Sống Vốn Chẳng Công Bằng?
Tĩnh Nguyện Hằng Ngày 16/08/2026
Có lẽ bạn đã từng nghe qua câu nói nổi tiếng này: “Cuộc sống vốn dĩ là bất công, và bạn phải học cách làm quen với điều đó”. Chúng ta dần chấp nhận điều này như một lẽ hiển nhiên. Nhưng nếu thú thật, khi nhìn vào gia cảnh rực rỡ hay những thành công hào nhoáng của người khác, lòng chúng ta hẳn chẳng kìm được đôi chút tủi thân và oán trách. Chúng ta dễ dàng mặc định rằng Chúa đang thiên vị, rằng Ngài yêu thương người ta hơn yêu mình. Nhưng bạn ơi, tại sao lại lấy thước đo công bằng của thế gian này để đo lường tình yêu của Chúa – Đấng chẳng bao giờ thiên vị bất kỳ ai?
Hôm nay, ngày 16/08/2026, chương trình Tĩnh Nguyện Hằng Ngày thân mời quý thính giả cùng suy gẫm Lời Chúa với tác giả Angela Mays qua chủ đề CÓ PHẢI CUỘC SỐNG VỐN CHẲNG CÔNG BẰNG?
“Đức Giê-hô-va luôn ban ơn, hay thương xót, chậm nóng giận và đầy nhân từ. Đức Giê-hô-va làm lành cho muôn người, ơn thương xót của Ngài ở trên mọi vật mà Ngài dựng nên.” (Thi-thiên 145:8-9)
Tôi lớn lên ở một khu vực nghèo khó, những ngày tháng đó thực sự là thời kỳ chật vật đối với cả gia đình. Cha tôi gánh vác mọi việc trên vai, còn mẹ thì ở nhà vun vén bếp núc. Nhìn cha quần quật làm lụng để nuôi anh em tôi khôn lớn, tôi chẳng thấy cảm thông mà lại đâm ra oán trách. Trong những lúc thiếu thốn vây quanh, tôi cứ mang nặng trong lòng một nỗi đắng cay, tự hỏi tại sao Chúa lại bỏ quên mình. Tôi còn trách Ngài sao quá bất công, để gia đình tôi chịu cảnh thua thiệt hơn người ta.
Càng nghĩ, tôi càng thấy những suy nghĩ của mình về Chúa thật tiêu cực. Tôi mặc định rằng Ngài có sự thiên vị, rằng Chúa yêu thương và chăm sóc người khác nhiều hơn là đoái hoài đến tôi và gia đình tôi. Nhìn qua nhìn lại, thấy người ta đủ đầy, tôi lại tự hỏi sao đời mình chẳng được bằng họ. Tôi từng tin chắc rằng Chúa phân biệt đối xử, thậm chí là trọng người này khinh người kia, và tình yêu thương Ngài dành cho tôi chắc chắn là ít hơn so với những người khác. Chính những suy nghĩ đó đã đẩy tôi rơi vào vực thẳm tâm linh, nơi mà mặc cảm tự ti và sự oán trách bắt đầu bén rễ từ lúc nào không hay.
Mãi đến khi trưởng thành, tôi mới có cơ hội tham gia một chuyến truyền giáo tại Haiti. Ngồi trên xe đi qua những khu ổ chuột, tận mắt chứng kiến điều kiện sống của người dân nơi đây, lòng tôi thật quá đỗi xót xa. Có những gia đình phải sống trong những túp lều rơm rạ hoặc làm từ vật liệu nhặt nhạnh, chẳng có nổi một nền móng vững chãi. Nhiều người khác còn phải dựng tạm chỗ trú ẩn sâu trong những cánh rừng. Tôi đã khóc suốt cả chuyến đi đó. Tôi như được đánh thức, đầy đau đớn, nhưng cũng nhận ra ân điển của Chúa theo cách mà trước nay mình chưa từng thấy. Nhìn thấy sự cùng cực ấy, tôi bàng hoàng nhận ra bấy lâu nay mình đã nuôi dưỡng lối tư duy cực đoan, những suy nghĩ bị trói buộc bởi thói so sánh và thiếu lòng biết ơn.
Chuyến đi đã giúp tôi thấu hiểu một sự thật rằng, luôn có những người đang phải chịu đựng những nghịch cảnh khắc nghiệt hơn mình rất nhiều. Chúa yêu thương những người dân Haiti ấy chẳng kém gì cách Ngài yêu thương tôi. Khi nhìn lại quá khứ, tôi nhận ra mình đã quá sai lầm khi cứ mải miết so sánh bản thân với người khác mà quên mất rằng gia đình mình đã nhận được biết bao ân điển từ nơi Ngài. Thực ra, so với những cảnh đời tôi đã chứng kiến tại Haiti, gia đình tôi đã có nhiều hơn những gì chúng tôi cần.
Đức Chúa Trời luôn bày tỏ sự thành tín của Ngài trong mọi hoàn cảnh. Quan điểm của tôi về Ngài đã thay đổi hoàn toàn kể từ chuyến đi đó. Khi trưởng thành hơn trong đức tin, tôi thấu hiểu rằng Chúa không hề thiên vị bất kỳ ai. Chúa không thiên vị ai, nhưng Ngài đẹp lòng về những người tin cậy Ngài. Tôi nhớ mãi khuôn mặt rạng rỡ của những gia đình tại Haiti đó: dù thiếu thốn vật chất, họ vẫn tràn đầy niềm vui vì họ có nhau, họ yêu thương nhau. Của cải không tạo nên một gia đình hạnh phúc, chính tình yêu thương và sự hiệp một mới làm nên điều đó. Ngay cả khi gia đình tôi ngày xưa không có nhiều của cải, chúng tôi vẫn có rất nhiều tình yêu thương, đó là tài sản vô giá mà tôi đã vội lãng quên.
Nhưng bạn biết không, Chúa không kêu gọi tôi dùng nỗi khổ của người khác để làm “thuốc an thần” cho sự tự ti của chính mình. Nhưng Ngài đã giúp tôi vỡ lẽ ra rằng: giá trị của tôi hay cách Ngài chăm sóc tôi chẳng hề đong đếm bằng của cải, cũng chẳng liên quan đến việc tôi đang hơn hay kém bất kỳ ai. Nhìn những người dân tại Haiti, dù thiếu thốn đủ bề nhưng vẫn sống trong niềm vui, tôi mới thấu hiểu rằng tình yêu thương và sự dư dật của Ngài vốn chẳng hề phụ thuộc vào bất cứ hoàn cảnh nào cả.
Tôi nhận ra mình đã quá sai lầm khi cứ mải miết lấy người khác làm thước đo cho ơn phước. Tôi được thoả lòng thật sự khi nhận ra rằng chỉ cần Cứu Chúa Jêsus là đủ! Dù trong dư dật hay nghèo khó, Đấng Christ vẫn luôn thành tín. Dù là gia đình tôi hay những người dân tại Haiti, tất cả chúng tôi đều được yêu thương bằng tình yêu trọn vẹn của Ngài. Khi đặt tầm mắt mình nơi Đấng Christ, tôi mới thôi so sánh, thôi oán trách, và bắt đầu đong đầy lòng biết ơn vì chính sự hiện diện của Ngài trong đời sống tôi.
Trong Phi-líp 4:8, Lời Chúa có chép: “Cuối cùng, thưa anh em, hễ điều gì chân thật, điều gì đáng trọng, điều gì công chính, điều gì thanh sạch, điều gì đáng yêu chuộng, điều gì đáng biểu dương; nói chung là điều gì đức hạnh, đáng khen ngợi thì anh em phải nghĩ đến.”
Khi chúng ta suy ngẫm về những điều tốt lành Chúa đã làm, niềm vui của Ngài sẽ trào dâng trong lòng chúng ta, và lời cảm tạ sẽ tuôn chảy trên môi miệng. Khi ấy, sự bình an của Chúa sẽ ngự trị nơi linh hồn. Mỗi khi những suy nghĩ tiêu cực tấn công tâm trí bạn, hãy đọc II Cô-rinh-tô 10:3-5 để “… đánh hạ các lý luận và mọi sự kiêu căng chống lại sự hiểu biết Đức Chúa Trời, và buộc mọi ý tưởng phải thuận phục Đấng Christ” (câu 5).
Chúng ta đang sống giữa chiến trận thuộc linh, và ma quỷ luôn tìm cách gieo vào lòng chúng ta sự nghi ngờ, bất mãn, ganh tị. Nhưng chúng ta hãy cứ cầu xin Đức Thánh Linh thêm sức, để giữ cho tâm trí mình luôn được đổi mới và đầy sự tin kính. Hãy nhớ rằng kẻ thù đã bị đánh bại rồi, nên chúng ta chẳng việc gì phải tự làm khổ mình bằng cách so sánh với người khác nữa. Bởi Đức Chúa Trời luôn tốt lành với tất cả chúng ta, và Ngài muốn dành cho con cái Ngài những điều tốt đẹp nhất. Hãy rũ bỏ thứ tư duy tiêu cực ấy, và học cách nhìn nhận mọi sự theo ý Chúa. Khi làm được điều đó, chúng ta sẽ bắt đầu sống xứng đáng với tư cách là con cái thật của Ngài.
Cầu nguyện: Lạy Chúa kính yêu! Tạ ơn Chúa vì hôm nay con có cơ hội dừng lại giữa những bộn bề để nhìn lại tâm trí mình. Xin Chúa tha thứ cho con vì những tháng ngày con đã nghi ngờ tình yêu của Ngài, vì con đã đo đếm ơn phước bằng thước đo của thế gian, mà quên mất rằng mình đang sở hữu điều quý giá nhất, đó chính là sự hiện diện của Ngài. Xin giúp con nhìn nhận mọi điều bằng đôi mắt của một người con biết ơn, luôn tin cậy vào chương trình tốt đẹp nhất mà Cha thiên thượng đã định cho con. Con thành kính cầu nguyện trong danh Chúa Jêsus Christ, A-men.
Quý thính giả thân mến, là con cái Chúa, chúng ta được mời gọi để mang lấy tâm trí của Đấng Christ. Thay vì nhìn đời qua lăng kính của sự thiếu thốn hay ganh tị, chúng ta hãy tập nhìn mọi việc bằng đôi mắt của sự biết ơn và tin cậy vào chương trình của Chúa. Khi kẻ thù cám dỗ bạn so sánh mình với người khác, và gieo rắc những ý nghĩ tiêu cực rằng Chúa không quan tâm hay không lắng nghe bạn, hãy bắt đầu hồi tưởng lại những ân huệ Ngài đã dành cho bạn và cất tiếng ngợi khen Ngài. Khi đó, chính ánh sáng của Chúa sẽ rọi soi, xua tan đi những tăm tối trong lòng, và bạn sẽ thấy sự vinh hiển Ngài hiện diện ngay trong chính hoàn cảnh hiện tại của mình.
Mọi thắc mắc, góp ý hoặc dự phần dâng hiến cùng chương trình, xin hãy liên hệ với chúng tôi qua:
- Email: chiase@oneway.vn
- Inbox: m.me/www.oneway.vn
- Hotline: 0896 164 199
Chúc quý vị một ngày tốt lành. Thân chào và hẹn gặp lại quý vị vào chương trình ngày mai.
Nguon ONEWAY .VN
Nguồn Suối Tâm Linh