Có Phải Tôi Là Người Giả Dối ? | Tĩnh Nguyện Hằng Ngày 27/08
https://youtu.be/3glT7xjpd2I
“Sự cứu giúp tôi đến từ Đức Giê-hô-va
là Đấng dựng nên trời và đất.” (Thi Thiên 121:2)
Đôi khi tôi cảm thấy giống như mình là một người giả dối. Nó xảy ra hết ngày này đến ngày khác.
Con tôi gặp rắc rối ở trường. Vấn đề của thằng bé được cho là sâu xa hơn ở bên trong tấm lòng chứ không chỉ lỗi hành vi. Và phụ huynh như tôi phải có trách nhiệm giải trình và giám sát.
Giữa sự mệt mỏi của thằng bé, tôi cũng mệt mỏi. Tôi mệt mỏi với cảm giác giống như mình là một người Cơ Đốc giả dối. Liệu có ai đó đang nghĩ rằng, “Chị lẽ ra phải là một người mẹ tốt. Nếu chị dạy dỗ một cách đúng đắn, thằng bé đã không cư xử như vậy”.
Những suy nghĩ nổi lên. Giá trị của tôi bị dập tắt. Tôi muốn chạy trốn. Tôi bắt đầu đặt câu hỏi về việc làm một người mẹ Cơ Đốc thì quý báu như thế nào, và đức tin của tôi chân thành đến mức nào. Những cảm xúc của tôi bị dồn nén.
Nhưng sau đó tôi nhớ ra nơi để tìm sự giúp đỡ thực sự. Và cái nhìn của tôi đã thay đổi. Giữa một cơn lốc cảm xúc, Chúa đặt đôi mắt tôi vào Thi Thiên 121.
Thông điệp của nó vang lên rõ ràng. Sự giúp đỡ thật sự chỉ đến từ một nơi duy nhất: là Chúa.
Một phần của Thi thiên 121 tuôn ra từ miệng tôi: “Tôi ngước mắt lên trên núi: Sự cứu giúp tôi đến từ đâu? Sự cứu giúp tôi đến từ Đức Giê-hô-va là Đấng dựng nên trời và đất.”
Tôi lặp lại câu này lần thứ hai, một cách dõng dạc để lấn át lời nói dối của kẻ lừa dối: “Tôi ngước mắt lên trên núi: Sự cứu giúp tôi đến từ đâu? Sự cứu giúp tôi đến từ Đức Giê-hô-va là Đấng dựng nên trời và đất.”
Tôi tự trấn an mình bằng lời của câu Kinh Thánh này 3 lần. Đó là sự dỗ dành cần thiết.
Bám vào sự thật này giống như bạn đang bị treo trên vách đá, phải cào cấu để dành lấy sự sống. Nó thật khó! Sức nặng của những thói quen trong quá khứ kéo tôi, nhưng tôi đã quyết tâm.
Tôi đã cảm thấy như thể mình là một người giả dối, mình là một người mẹ tệ hại, giống như một người mẹ tồi cầm lá cờ rủ hoặc bông hoa héo úa nằm vô hồn trên đất, bị người qua đường đá và chà đạp.
Nhưng đó không phải là sự thật.
Tôi đã cảm thấy như thể mình là người mẹ của một đứa trẻ ngỗ nghịch, một đứa trẻ có thể rời xa đức tin.
Nhưng tôi không thể kiểm soát được. Việc của tôi là cầu nguyện.
Tôi đã tự hỏi liệu có điều gì tôi đã không làm hoặc không xử lý một cách thích đáng.
Nhưng sau đó, tôi quyết tâm không tin vào cảm xúc này và hướng mắt nhìn lên Chúa. Và tôi đã được giúp đỡ.
Khi tôi leo lên ngọn núi tuyệt vọng này, Chúa đã ban cho tôi một đội quân vũ trang có thể bảo vệ tôi. Nắm bắt niềm tin vào Lời Ngài đã thay đổi tư duy, như thể tôi được kéo lên và vượt qua bờ vực của vách đá. Chúa của chúng ta là một Đấng cứu rỗi và là Đấng thay đổi suy nghĩ.
Con cái, vợ chồng, hoặc những người xung quanh bất kỳ không định nghĩa chúng ta. Lẽ thật, sự giúp đỡ của Ngài bảo đảm điều đó.
Chúa Giê-xu mới là Đấng cứu rỗi chúng ta chứ không phải con người.
n điển của Ngài đã chấp nhận chúng ta, chỉ đơn giản bằng đức tin.
Chúng ta không phải là những gì chúng ta cảm thấy và chắc chắn không phải chúng ta sống giả tạo khi những rắc rối gia tăng. Chúng ta là những gì Chúa định nghĩa chúng ta – chúng ta được chấp nhận, được yêu thương và được tha thứ.
Cảm ơn Chúa, sự cứu giúp không đến từ những cảm xúc dối gạt. Chúng sẽ mời chào và cám dỗ để chúng ta tin, nhưng sự giúp đỡ thực sự được tìm thấy bằng cách đến với Chúa, là Đấng tạo nên trời và đất. Sự giúp đỡ đích thực được tìm thấy trong lẽ thật của Ngài. Dựa trên điều đó, chúng ta có thể yên tâm đứng vững.
Nguồn Suối Tâm Linh