Địa ngục đời đời: Liệu có phải là một bản án quá khắc nghiệt?
Oneway.vn – Một câu chuyện ẩn dụ mà Chúa Jêsus kể được chép trong Phúc Âm Ma-thi-ơ (Ma-thi-ơ 18:23-35).

Có một người đầy tớ bị giải đến trước mặt vua vì món nợ khổng lồ, lên tới mười ngàn ta-lâng, một con số lớn khủng khiếp mà người đó có làm cả đời cũng không cách nào trả nổi. Con số này chép ra không phải để chúng ta ngồi tính toán, mà là để cảm nhận: một món nợ hoàn toàn tuyệt vọng, không có đường trả.
Thế nhưng, vị vua này đã làm một việc vô cùng kinh ngạc. Vua tự gánh hết món nợ đó và tha bổng cho anh ta.
Nhưng câu chuyện lại rẽ sang một hướng tăm tối hơn. Chính người đầy tớ vừa được tha món nợ không thể trả nổi ấy, khi vừa bước ra ngoài, lại túm cổ một người bạn đồng lao chỉ vì món nợ nhỏ chẳng đáng là bao so với nợ của mình. Hắn ta chẳng thèm rủ lòng thương xót, cứ thế tống người bạn kia vào ngục “cho đến lúc trả hết nợ” (câu 30). Đây là một đòi hỏi cực kỳ tàn nhẫn, bởi vì đã bị nhốt vào tù thì làm sao mà làm lụng kiếm tiền trả nợ được.
Khi nhà vua biết tin, ông vô cùng giận dữ. Vua gọi người này là “đầy tớ độc ác” (câu 32), đòi lại toàn bộ món nợ cũ, rồi phó hắn cho cai ngục “cho đến khi nào trả xong hết nợ” (câu 34).
Ngay đoạn này, Đức Chúa Jêsus để lại lời cảnh báo hết sức nghiêm khắc: “Nếu mỗi người trong các con không hết lòng tha thứ anh em mình thì Cha Ta trên trời cũng đối xử với các con như vậy” (câu 35).
Câu chuyện không chỉ đơn thuần dạy chúng ta phải biết tha thứ. Qua đó, Đức Chúa Jêsus cũng đang bày tỏ cho chúng ta thấy một lẽ thật rất quan trọng về cõi đời đời.
Món nợ ban đầu của người đầy tớ rõ ràng đã được xoá sạch. Nhưng vì hắn ta nhẫn tâm không chịu thương xót người khác, nên rốt cuộc lại phải tự gánh lấy toàn bộ món nợ khổng lồ đó.
Đây chính là chỗ mà những lời phản bác ngày nay thường hay vấp phải. Vấn đề cốt lõi không nằm ở chỗ thời gian hình phạt kéo dài bao lâu, mà là ở bản chất của sự phạm tội.
Tội lỗi không đơn giản là vi phạm một điều luật. Đó là sự nổi loạn chống lại chính thân vị và thẩm quyền của Đức Chúa Trời, chống lại sự thánh khiết của Ngài, chống lại vị trí tể trị tối cao chính đáng của Vua đời đời. Giống như vua Đa-vít từng xưng tội rằng: “Con đã phạm tội với Chúa, chỉ với một mình Chúa thôi” (Thi Thiên 51:4). Mức độ nghiêm trọng của tội lỗi không chỉ đo lường bằng việc chúng ta đã làm gì, mà phải xem là chúng ta đang phạm tội chống lại Ai.
Mà Đức Chúa Trời của chúng ta thì không có giới hạn. Ngài là Đấng vô hạn.
Nếu món nợ tội lỗi vẫn còn nguyên đó, nếu nó không được bôi xóa qua dòng huyết của Cứu Chúa Jêsus Christ, thì tội nhân không bao giờ có thể tự mình trả cho xong được. Giống như người đầy tớ trong câu chuyện, kẻ có tội bị bỏ mặc để tự trả món nợ mà mình không trả nổi, phải chịu trách nhiệm cho điều mình không thể gánh nổi. Cụm từ “cho đến lúc trả hết nợ” hoàn toàn không đưa ra lối thoát. Đó là một bản án kéo dài vô tận, không bao giờ có ngày kết thúc.
Như lời Tiến sĩ Erwin Lutzer đã giải thích rất rõ trong cuốn Một Phút Sau Khi Bạn Qua Đời:
“Sẽ ra sao nếu dưới góc nhìn của Đức Chúa Trời, mức độ nghiêm trọng của tội lỗi được xác định bởi sự cao trọng của Đấng mà chúng ta phạm tội nghịch cùng?”
Khi đó, tội lỗi tạo nên một món nợ vô hạn, bởi nó xúc phạm đến bản tính của một Đấng vô hạn. Và sẽ ra sao nếu trong sự công bình của Đức Chúa Trời, những tội lỗi vô hạn ấy xứng đáng với một hình phạt vô hạn – một hình phạt mà không một ai có thể tự mình gánh chịu hay đền trả?
… Kinh Thánh bày tỏ cho chúng ta về tình yêu thương và lòng nhân từ của Đức Chúa Trời. Nhưng Kinh Thánh cũng nói rất nhiều về sự công bình của Ngài… Nói một cách đơn giản, chúng ta phải tiếp nhận Đức Chúa Trời đúng như cách Ngài đã bày tỏ chính Ngài trong Kinh Thánh, dù điều đó có phù hợp với quan điểm của chúng ta hay không.”
Chính vì vậy, địa ngục tồn tại không phải vì hình phạt quá dài, mà là vì món nợ buộc phải trả kia quá lớn, lớn đến nỗi không bao giờ có thể trả cho xong.
Và vấn đề cũng không dừng lại ở những tội lỗi con người ta phạm phải khi còn sống trên đất này. Kinh Thánh chỉ ra rằng tình trạng của tấm lòng con người sẽ không hề thay đổi sau ngày phán xét. Lời Chúa lặp đi lặp lại nhiều lần rằng khi những kẻ gian ác bị quăng vào địa ngục, ở đó sẽ có “than khóc và nghiến răng” (Ma-thi-ơ 8:12; 13:42; 13:50; 22:13; 24:51; 25:30; Lu-ca 13:28). Thế nhưng, chẳng có ai ở nơi đó khóc lóc hối hận vì đã phạm đến Chúa cả. Họ chỉ khóc cho chính mình, vì biết mình đã bị hư mất đời đời. Còn tiếng nghiến răng chính là biểu hiện của sự tức giận – sự oán hận khôn nguôi đổ dồn về phía Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài.
Ở đó không còn sự ăn năn thật, cũng không có lòng kính yêu Chúa hay sự đầu phục đường lối Ngài. Con người thuộc linh chưa được tái sinh vẫn giữ nguyên bản chất cũ của mình, chỉ khác là trạng thái ấy bị giữ nguyên mãi mãi. Khi còn sống, họ đã sống trong sự thù nghịch với Đức Chúa Trời, và sự thù nghịch đó không dừng lại – nó tiếp tục kéo dài mãi mãi. Cơ hội để thay đổi, để ăn năn và được cứu khỏi tội lỗi đã khép lại vĩnh viễn. Vì vậy, sự cứng lòng và chống nghịch trong họ không hề suy giảm, mà tiếp tục tồn tại đời đời.
Địa ngục kéo dài đời đời là vì sự chống nghịch cũng kéo dài đời đời.
Nhưng tạ ơn Chúa, Tin Lành không dừng lại ở sự đoán phạt ấy.
Câu chuyện ẩn dụ cảnh báo về sự phán xét này vốn bắt đầu bằng một hành động nhân từ đến kinh ngạc. Vị vua đã hoàn toàn vui lòng xóa sạch toàn bộ món nợ, cho người đầy tớ một cơ hội để làm lại từ đầu. Vấn đề không bao giờ nằm ở mức độ lớn hay nhỏ của món nợ. Vấn đề nằm ở thái độ khinh lờn, vô ơn và chối từ ân điển đã được ban cho.
Đây mới là trọng tâm của sứ điệp Tin Lành: món nợ mà chúng ta không thể nào trả được, thì Cứu Chúa Jêsus Christ đã trả thay trọn vẹn trên thập tự giá. Ngài đã gánh lấy hình phạt của chúng ta, không bỏ sót điều gì. Sự sống lại của Ngài từ cõi chết chính là lời tuyên bố của Đức Chúa Trời, rằng món nợ tội lỗi đã được chuộc mua hoàn toàn. Thập tự giá không chỉ là biểu tượng của tình yêu thương, và chắc chắn không phải chỉ là cái chết của một người tuận đạo. Đó là cách thiên đàng thực thi công lý để xóa sạch món nợ tội lỗi của chúng ta, và ngôi mộ trống chính là bằng chứng xác nhận rõ ràng nhất từ Vương quốc Trời.
Vì vậy, chúng ta không thể tách câu hỏi về địa ngục ra khỏi công tác cứu chuộc trọn vẹn mà Đức Chúa Jêsus Christ đã làm thay cho chúng ta.
Nếu sự chết của Đấng Christ trên thập tự giá – là Con Đức Chúa Trời vô hạn – đã chuộc tội cho những vi phạm của chúng ta trước mặt Đức Chúa Trời (và sự thật là Ngài đã làm trọn), thì vấn đề tội lỗi đã được giải quyết cách đầy đủ và dứt khoát. Nếu Ngài đã sống lại từ cõi chết (và sự thật là Ngài đã sống lại), thì sự chết và sự xa cách khỏi Đức Chúa Trời đã bị đánh bại hoàn toàn. Sự tha thứ giờ đây được ban cho cách nhưng không, cùng với một bản tính mới, một tấm lòng mới được hứa ban, và sự sống đời đời dành cho bất cứ ai đặt đức tin nơi Đức Chúa Jêsus là Cứu Chúa của đời sống mình.
Tuy nhiên, nếu món quà ân điển của Đức Chúa Trời trong Cứu Chúa Jêsus Christ bị từ chối, thì món nợ vẫn còn nguyên. Nó không tự biến mất, và chính người từ chối sự cứu rỗi ấy phải mang lấy nó. Và họ sẽ phải gánh lấy nó cho đến đời đời.
Cho nên, câu hỏi thực sự ở đây không phải là liệu địa ngục có quá khắc nghiệt hay không.
Mà là chúng ta có chịu nhận lãnh lòng thương xót lớn lao – điều duy nhất có thể xóa sạch hoàn toàn món nợ của mình hay không?
Suy cho cùng, không ai bị hư mất vì tội lỗi của họ quá lớn đến mức không thể được tha thứ.
Họ bị hư mất chỉ vì đã khước từ sự tha thứ mà Cứu Chúa Jêsus đã dùng chính mạng sống Ngài để đổi lấy cho họ.
Bài: Mark Creech; dịch: Esther Võ
(Nguồn: desiringgod.org)
Nguồn Suối Tâm Linh