Điện Thoại Phúc Âm: Cấm Đoán

Cấm Đoán
Mới mấy ngày gần đây, có 16 người chết sau khi uống rượu lậu có nhiễm chất độc ở Lucknow, thủ đô tiểu bang Uttar Pradesh, bên Ấn Độ.
Thông tấn xã Ấn Độ còn cho biết rằng có 10 người khác đang được điều trị vì rượu nhiễm độc. Cảnh sát tiểu bang này cho rằng từ khi có lệnh cấm triệt để việc bán và uống rượu, số người nấu rượu lậu đã gia tăng rất nhiều.
Hôm nay chúng ta không đề cập đến cái hại của rượu, cũng không thảo luận về điểm: người theo Chúa Cứu Thế có nên uống rượu hay không? Chúng ta đều biết Thánh-Kinh có lập trường rất rõ rệt khi phán rằng: “Đừng say rượu, vì rượu xui cho luông tuồng, nhưng phải đầy dẫy Chúa Thánh-Linh.”
Hôm nay chúng ta thử nghĩ đến một vấn đề đã làm cho nhiều luật gia cũng như các nhà luân lý lúng túng khó nghĩ. Vấn đề ấy là: Luật pháp có ngăn chận được tội ác, hay nói cách khác: Người ta có thể đặt ra luật để sửa đổi lối sống tội ác của con người được không? Một số người chủ trương cần phải có các đạo luật nghiêm khắc cấm rượu, cấm ma túy, cấm các hình ảnh đồi phong bại tục để bảo vệ thanh thiếu niên, bảo vệ xã hội. Một số chủ trương ngược lại, bảo rằng: càng cấm thì càng gây hiếu kỳ, càng thúc đẩy người ta làm những điều bị cấm đoán. Cứ để cho người ta tự do bán rượu, ma túy, in báo sách đồi trụy, rồi lần lần người ta sẽ đến cái độ chán ngấy.
Ở Mỹ cũng đã có luật cấm đoán rượu một cách hết sức nghiêm khắc, nhưng luật ấy chỉ làm giàu cho các tổ chức buôn lậu chứ không làm giảm được số người uống rượu, rồi cuối cùng luật cấm rượu đã bị Quốc Hội Mỹ hủy bỏ. Trong khi đó, việc bán rượu tự do đã gây ra bao nhiêu tệ hại cho xã hội Mỹ, số thanh thiếu niên say rượu gia tăng quá nhanh, và rượu là nguyên nhân chính của các tai nạn xe hơi ở Mỹ.
Đặt luật cho chặc chẽ cũng không xong, mà thả lỏng cũng không giải quyết được các tệ đoan xã hội. Vậy thì phải làm gì? Các nhà giáo dục cho rằng: phải giáo dục dân chúng; các nhà xã hội học cho rằng: điều kiện kinh tế là nguyên nhân chính, vì người nghèo thường phạm pháp nhiều hơn người giàu.
Thực tế đã không chấp nhận các lập luận đó. Mới mấy tháng gần đây, một bà cựu tổng thống, một thượng nghị sĩ, một nghị sĩ chủ tịch ủy ban quan trọng nhất của Hạ viện Mỹ, và em ruột của đương kim Tổng thống Mỹ đều phải vào nhà thương chuyên môn để điều trị chứng ghiền rượu. Họ đâu phải là người nghèo hay thất học nhưng họ cũng là nạn nhân của ma men như thường.
Thánh-Kinh gọi việc cấm đoán là: “điều sơ đẳng.” Vì: cấm lấy, cấm nếm, cấm sờ, mà không giải quyết được cái lòng ham muốn tận trong tâm não của con người thì không giải quyết được gì hết.
Thánh Phao-lô trước khi thực nghiệm được quyền năng tái tạo của Chúa Cứu Thế cũng đã than rằng: “Tội nghiệp cho tôi, ai sẽ cứu tôi khỏi thân thể hay chết này?” tức là tôi làm sao thoát khỏi cái quyền lực của bản ngã, tội lỗi vẫn bấu víu, đè nặng trên tôi?
Nhưng khi đến với Chúa Cứu Thế, Phao-lô đã đắc thắng và các ngợi Chúa rằng: Tạ ơn Thượng Đế, Chúa Giê-xu đã cứu tôi!
Điện Thoại Phúc Âm (1983)
Tài Liệu Lưu Trữ Của Thư Viện Tin Lành
Đọc thêm: Những Bài Điện Thoại Phúc Âm Khác
Thư Viện Tin Lành
www.thuvientinlanh.org
Nguồn Suối Tâm Linh