Enough–2 Kings 4:44

Anh & Việt copy From ODB: https://ourdailybread.org/  8/10/2017

Enough

They ate and had some left over, according to the word of the Lord. 2 Kings 4:44

When my husband and I were first asked to host a small group in our home, my immediate reaction was to decline. I felt inadequate. We didn’t have seats for everyone; our home was small and couldn’t hold many people. I didn’t know whether we had the skills to facilitate the discussion. I worried that I’d be asked to prepare food, something for which I lacked both passion and funds. I didn’t feel like we had “enough” to do it. I didn’t feel was “enough” to do it. But we wanted to give to God and our community, so despite our fears, we agreed. Over the next five years we found great joy in welcoming the group into our living room.

I observe similar reluctance and doubt in the man who brought bread to God’s servant, Elisha. Elisha had instructed him to give it to the people, but the man questioned whether twenty loaves could feed so many—one hundred men. He seems to have been tempted to withhold the food because—in his human understanding—it wouldn’t be sufficient. Yet it was more than enough (2 Kings 4:44), because God took his gift, given in obedience, and made it enough.

God asks us to give what we have in faithful obedience.

When we feel inadequate, or think what we have to offer isn’t sufficient, let’s remember that God asks us to give what we have in faithful obedience. He is the one who makes it “enough.”

2 Kings 4:42-44New International Version (NIV)

Feeding of a Hundred

42 A man came from Baal Shalishah, bringing the man of God twenty loaves of barley bread baked from the first ripe grain, along with some heads of new grain. “Give it to the people to eat,” Elisha said.

43 “How can I set this before a hundred men?” his servant asked.

But Elisha answered, “Give it to the people to eat. For this is what the Lord says: ‘They will eat and have some left over.’” 44 Then he set it before them, and they ate and had some left over, according to the word of the Lord.

 

Lord, when I fear what I have to give is insufficient, help me to give to You anyway and trust You to make it “enough.”

An offering given in faithful obedience is just right.

By Kirsten Holmberg | See Other Authors

INSIGHT

We may wonder about the purpose of the miracle recorded in today’s passage. It becomes a little clearer when we back up a few verses. In verses 38–41 Elisha had performed another food miracle where he made a pot of poisonous stew safe to eat. Because there was a famine in the land, the provision of food would have been one of the top concerns of the people. So both of these miracles—the curing of the poisonous stew and 20 loaves of bread feeding 100 people—are signs of God’s provision. It is interesting to note two key phrases in verses 43 and 44 that address the doubts of Elisha’s servant: “this is what the Lord says” and “according to the word of the Lord.” The power of the Lord is what provides when we have little or nothing to offer.  

Reflect on a time when your resources were inadequate. How did God provide?

J.R. Hudberg

Đủ Đầy

2 Các Vua 4:42-44New Vietnamese Bible (NVB)

Ê-li-sê Cho Một Trăm Người Ăn

42 Có một người từ Ba-anh Sa-li-ma đến, người ấy đem bánh trái đầu mùa để biếu người của Đức Chúa Trời. Quà người ấy biếu gồm hai mươi ổ bánh lúa mạch và một túi cốm gạo. Ê-li-sê bảo: “Hãy đem phát ra cho mọi người ăn.” 43 Người đầy tớ của ông thưa: “Có bao nhiêu đây thì làm sao con có thể phát cho một trăm người ăn?”

Nhưng ông lại bảo nữa: “Hãy cứ đem phát cho mọi người ăn, vì CHÚA đã phán: ‘Họ sẽ ăn no nê và còn thừa lại nữa.’ ” 44 Người đầy tớ bèn phát ra cho mọi người ăn. Họ ăn no nê, bánh và cốm vẫn còn thừa lại, y như lời CHÚA đã phán.

 

Họ ăn và còn thừa lại, đúng như lời của Đức Giê-hô-va đã phán. II Các vua 4:44

Khi lần đầu tiên vợ chồng tôi được đề nghị chủ trì một buổi nhóm tại nhà, phản ứng ngay lúc đó của tôi là từ chối. Tôi cảm thấy chuyện đó không phù hợp lắm. Chúng tôi không có đủ ghế cho mọi người; ngôi nhà thì nhỏ và không thể chứa được nhiều người. Tôi không biết liệu mình có đủ khả năng để hướng dẫn thảo luận không. Tôi lo rằng nhóm sẽ đề nghị tôi chuẩn bị thức ăn, vì tôi không đủ tài chính và cũng không yêu thích nấu ăn lắm. Tôi cảm thấy như chúng tôi không có “đủ” mọi thứ để đón tiếp mọi người. Và tôi cũng cảm thấy mình không “đủ” khả năng. Nhưng chúng tôi muốn dâng hiến cho Chúa và phục vụ cộng đồng đức tin của mình vì vậy chúng tôi đã đồng ý dù lo sợ. Suốt 5 năm sau đó, chúng tôi tìm thấy niềm vui lớn lao khi chào đón mọi người đến nhóm tại phòng khách nhà mình.

Tôi cũng nhìn thấy sự lưỡng lự và nghi ngờ tương tự nơi người mang bánh đến cho tiên tri Ê-li-sê, đầy tớ của Đức Chúa Trời. Ê-li-sê bảo ông phát bánh cho mọi người, nhưng ông thắc mắc làm sao hai mươi ổ bánh có thể đủ để phát cho một trăm người ăn. Dường như ông bị cám dỗ giữ lại thức ăn vì ông nghĩ số bánh đó chẳng thấm vào đâu. Tuy nhiên bánh đã có nhiều dư dật (II Các. 4:44), vì Đức Chúa Trời nhận lấy phần dâng hiến trong tinh thần vâng phục của ông và khiến nó trở nên dư dật.

Khi chúng ta cảm thấy mình không đủ khả năng, hoặc nghĩ những gì mình dâng quá ít ỏi, hãy nhớ rằng Chúa muốn chúng ta dâng hiến điều mình có trong sự trung tín vâng phục. Ngài là Đấng sẽ khiến cho phần dâng hiến đó trở nên “đủ đầy.”

Lạy Chúa, khi con lo sợ mình không có đủ để dâng cho Ngài, xin giúp con cứ dâng hiến và tin rằng Ngài sẽ khiến những gì con dâng trở nên “đủ đầy.”

Một sự dâng hiến trong tinh thần trung tín vâng phục là đủ rồi.

bởi Kirsten Holmberg | Xem tác giả khác

CHÚ GIẢI

Chúng ta có thể thắc mắc về mục đích của phép lạ được ký thuật trong phân đoạn Kinh Thánh hôm nay. Chúng ta sẽ hiểu rõ hơn một chút khi lui lại vài câu. Trong câu 38-41, Ê-li-sê đã làm một phép lạ khác về thức ăn khi ông làm cho nồi canh độc trở nên an toàn để ăn được. Bởi vì có cơn đói kém trong xứ, nên sự chu cấp thức ăn có lẽ là một trong những mối quan tâm hàng đầu của dân chúng. Vì vậy, cả hai phép lạ này – làm cho nồi canh hết độc và 20 cái bánh cho 100 người ăn – là những dấu hiệu về sự chu cấp của Chúa. Thật thú vị khi lưu ý hai cụm từ chính trong câu 43 và 44 đáp lại sự nghi ngờ của người đầy tớ của Ê-li-sê: “vì Đức Giê-hô-va phán” và “đúng như lời của Đức Giê-hô-va đã phán.” Quyền năng của Chúa bày tỏ ở sự chu cấp khi chúng ta có rất ít hoặc không có gì để dâng.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 5   +   1   =