Hạ Xuống Để Được Tôn Cao — Tĩnh Nguyện Hằng Ngày 11/07/2026

Hạ Xuống Để Được Tôn Cao

Tĩnh Nguyện Hằng Ngày 11/07/2026

Trong cuộc sống, chúng ta thường quen với việc nỗ lực để được công nhận, học giỏi để được khen, làm tốt để được thăng tiến, phục vụ nhiều để được ghi nhận. Dường như ai cũng mong được người khác nhìn thấy giá trị và những cố gắng của mình. Trong đời sống đức tin cũng vậy, sốt sắng hầu việc Chúa là điều đáng khích lệ, nhưng nếu chúng ta dần đặt trọng tâm vào thành tích hay những lời khen ngợi, thì đó là lúc chúng ta dễ quên đi ân điển của Chúa và bắt đầu cậy vào việc làm của mình. Liệu chúng ta đang nỗ lực làm việc để được công nhận, hay đang khiêm nhường nương cậy nơi ân điển của Đức Chúa Trời?

Hôm nay, ngày 11/07/2026, chương trình Tĩnh Nguyện Hằng Ngày thân mời quý thính giả cùng suy gẫm Lời Chúa với tác giả Maria Schleicher qua chủ đề HẠ XUỐNG ĐỂ ĐƯỢC TÔN CAO.

“Ta bảo các con, người nầy trở về nhà mình, được xưng công chính chứ không phải người kia. Vì ai tự tôn cao sẽ bị hạ xuống, còn ai tự hạ xuống sẽ được tôn cao.” (Lu-ca 18:14)

Chúng ta thường vô thức nhận xét về người khác dựa trên những gì mình nhìn thấy. Khi quan sát hành động của họ, chúng ta dễ dàng tự đánh giá và phân định đúng sai trong đầu. Thói quen này diễn ra rất tự nhiên, đến mức nhiều khi chúng ta cũng không nhận ra. Trong nhiều trường hợp, việc đánh giá như vậy khá hữu ích để giúp chúng ta có được những định hướng đúng đắn, thậm chí còn giúp chúng ta tránh được những tình huống không an toàn.

Nhưng điều gì xảy ra nếu chúng ta mang thói quen đó vào đời sống đức tin?
Liệu chúng ta có đang thực hành đức tin của mình theo kiểu “đo lường” không? Có khi nào chúng ta quá chú tâm vào việc mình đi nhà thờ bao nhiêu lần, phục vụ bao nhiêu giờ, đọc Kinh Thánh hay cầu nguyện bao lâu không? Đã có thời điểm tôi phục vụ tại Hội Thánh gần như mỗi ngày, và đôi khi còn đảm nhận nhiều chương trình trong cùng một ngày. Nhưng đáng buồn là tôi nghĩ mình ‘thuộc linh’ hơn người khác vì đang làm rất nhiều việc cho Chúa. Dù sự phục vụ của tôi mang đến ích lợi cho Hội Thánh, nhưng thái độ của tôi thì không đúng. Kinh Thánh dạy rằng chúng ta không được xưng công bình bởi những gì mình làm, nhưng bởi ân điển của Đức Chúa Trời khi chúng ta hạ mình trước Ngài.

Chúa Jêsus đã nói rất rõ về thái độ của tấm lòng trong Lu-ca 18:9-14. Ngài kể:
“Có hai người lên đền thờ cầu nguyện: một người Pha-ri-si và một người thu thuế. Người Pha-ri-si đứng dậy và cầu nguyện về mình như thế nầy: ‘Lạy Đức Chúa Trời, con tạ ơn Ngài, vì con không phải như những người khác: tham lam, bất nghĩa, gian dâm, cũng không phải như người thu thuế nầy. Con kiêng ăn mỗi tuần hai lần, và nộp một phần mười về mọi lợi tức của con.’ Còn người thu thuế đứng xa xa, thậm chí không dám ngước mắt lên trời, chỉ đấm ngực thưa: ‘Lạy Đức Chúa Trời, xin thương xót con, vì con là một tội nhân!’ Ta bảo các con, người nầy trở về nhà mình, được xưng công chính chứ không phải người kia. Vì ai tự tôn cao sẽ bị hạ xuống, còn ai tự hạ xuống sẽ được tôn cao.”

Người Pha-ri-si tự tin liệt kê ra những việc làm đạo đức của mình trước mặt Đức Chúa Trời. Ông kiêng ăn mỗi tuần hai lần. Ông dâng hiến cách trung tín. Ông nói rằng mình không gian ác như người thu thuế kia. Lời cầu nguyện của người Pha-ri-si ấy chứa đầy sự tự phụ và so sánh.

Ngược lại, người thu thuế có một thái độ hoàn toàn khác. Ông đứng ở đằng xa, thậm chí không dám ngước mắt lên trời, chỉ đấm ngực đau buồn và thốt lên một lời cầu xin đơn sơ: “Lạy Đức Chúa Trời, xin thương xót con, vì con là một tội nhân!”

Dù bề ngoài, người Pha-ra-si rất đạo đức và tuân giữ luật lệ tôn giáo, nhưng Chúa Jêsus lại kết luận rằng chính người thu thuế mới là người được xưng công chính. Ngài đưa ra lí do rằng: “Vì ai tự tôn cao sẽ bị hạ xuống, còn ai tự hạ xuống sẽ được tôn cao”. Chúa của chúng ta luôn yêu thích sự khiêm nhường và ghét sự kiêu ngạo. Sự công chính không đến từ thành tích thuộc linh, mà đến từ việc con người nhận biết tội lỗi của mình và kêu xin lòng thương xót của Đức Chúa Trời.
Mục đích của những kỷ luật thuộc linh là kéo chúng ta đến gần với Đức Chúa Trời hơn, chứ không phải để chúng ta nghĩ rằng mình xứng đáng với Ngài. Khi chúng ta bắt đầu đặt sự tin cậy vào những gì mình làm cho Chúa hơn là những gì Chúa làm cho chúng ta, thì rất có thể chúng ta đang mang lấy thái độ của người Pha-ri-si mà không nhận ra.

Dù bạn đã theo Chúa nhiều năm hay chỉ mới bắt đầu trong đức tin, hãy nhớ rằng sự khiêm nhường luôn là cánh cửa dẫn chúng ta vào mối liên hệ sâu sắc với Ngài. Khi chúng ta đến với Chúa bằng thái độ như người thu thuế: thành thật về tình trạng của mình và hoàn toàn ngửa trông nơi lòng thương xót của Ngài, thì đó là lúc chúng ta được chạm đến tấm lòng của Ngài. Và từ nơi hạ mình ấy, Chúa sẽ kéo chúng ta đến gần Ngài hơn.

Cầu nguyện: Lạy Cha yêu dấu, con đến trước Ngài và thừa nhận rằng con cần đến sự thương xót của Ngài. Xin Chúa tha thứ vì đã có lúc con nhờ cậy vào việc làm của mình thay vì tin nơi ân sủng lớn lao của Ngài. Xin loại bỏ khỏi con mọi sự kiêu ngạo và tự mãn, để mỗi khi con đến với Ngài, tấm lòng con là một tấm lòng khiêm nhường và đơn sơ nhất. Con thành kính cầu nguyện trong danh Chúa Jêsus Christ, A-men.

Quý thính giả thân mến, bạn có đang so sánh đời sống thuộc linh của mình với người khác và cảm thấy mình ‘tốt hơn’ không? Bạn đang đặt sự nương cậy của mình nơi việc làm, hay nơi ân điển của Đức Chúa Trời? Hôm nay, hãy xét lại động cơ của bạn khi hầu việc Chúa, bạn làm vì tình yêu dành cho Ngài hay vì cái tôi của chính mình? Khi Chúa chỉ ra những yếu đuối và thiếu sót trong bạn, hãy mạnh dạn đến với Chúa để ăn năn và xin Ngài ban cho bạn tấm lòng khiêm nhường. Mỗi khi phục vụ Chúa, hãy nhớ rằng vinh hiển không thuộc về chúng ta, nhưng chỉ có Đức Chúa Trời mới là Đấng duy nhất xứng đáng với mọi vinh hiển.

Mọi thắc mắc, góp ý hoặc dự phần dâng hiến cùng chương trình, xin hãy liên hệ với chúng tôi qua:

Chúc quý vị một ngày tốt lành. Thân chào và hẹn gặp lại quý vị vào chương trình ngày mai.

Nguon ONEWAY .VN

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 0   +   10   =