Làm Sáng Danh Chúa Trong Tai Họa–Gióp 1:6-22

Làm Sáng Danh Chúa Trong Tai Họa

Gióp 1:6-22

1:6 Vả, một ngày kia các con trai của Đức Chúa Trời đến ra mắt Đức Giê-hô-va, và Sa-tan cũng đến trong vòng chúng. 1:7 Đức Giê-hô-va phán hỏi Sa-tan rằng: Ngươi ở đâu đến? Sa-tan thưa với Đức Giê-hô-va rằng: Tôi trải qua đây đó trên đất và dạo chơi tại nơi nó. 1:8 Đức Giê-hô-va lại hỏi Sa-tan rằng: Ngươi có nhìn thấy Gióp, tôi tớ của ta chăng; nơi thế gian chẳng có người nào giống như nó, vốn trọn vẹn và ngay thẳng, kính sợ Đức Chúa Trời, và lánh khỏi điều ác? 1:9 Sa-tan thưa với Đức Giê-hô-va rằng: Gióp há kính sợ Đức Chúa Trời luống công sao? 1:10 Chúa há chẳng dựng hàng rào binh vực ở bốn phía người, nhà người, và mọi vật thuộc về người sao? Chúa đã ban phước cho công việc của tay người và làm cho của cải người thêm nhiều trên đất. 1:11 Nhưng bây giờ hãy giơ tay Chúa ra, đụng đến hại các vật người có, ắt là người sẽ phỉ báng Chúa trước mặt. 1:12 Đức Giê-hô-va phán với Sa-tan rằng: Nầy, các vật người có đều phó trong tay ngươi; nhưng chớ tra tay vào mình nó. Sa-tan bèn lui ra khỏi mặt Đức Giê-hô-va. 1:13 Xảy một ngày kia, khi các con trai và con gái người đang ăn và uống rượu trong nhà anh cả chúng nó, 1:14 một sứ giả đến báo tin cho Gióp rằng: Bò đang cày, lừa đang ăn gần bên cạnh, 1:15 thì dân Sê-ba xông vào chúng nó, đoạt cướp đi, và lấy lưỡi gươm giết các tôi tớ; chỉ một mình tôi thoát khỏi đặng báo tin cho ông. 1:16 Người nầy còn đang nói, thì một người khác đến, báo rằng: Lửa của Đức Chúa Trời từ trên trời giáng xuống thiêu đốt các con chiên và tôi tớ, làm cho tiêu hủy chúng nó đi; chỉ một mình tôi thoát khỏi đặng báo tin cho ông. 1:17 Người nầy còn đang nói, thì một kẻ khác chạy đến, báo rằng: Dân Canh-đê phân làm ba đạo, xông vào lạc đà, cướp đoạt đi, và lấy lưỡi gươm giết các tôi tớ; chỉ một mình tôi thoát khỏi đặng báo tin cho ông. 1:18 Người nầy còn đang nói, thì một kẻ khác chạy đến, báo rằng: Các con trai và con gái ông đang ăn uống tại nơi nhà anh cả của họ, 1:19 kìa một ngọn gió lớn từ phía bên kia sa mạc thổi đến, làm cho bốn góc nhà rung rinh, nhà sập xuống đè chết các người trẻ tuổi; chỉ một mình tôi thoát khỏi đặng báo tin cho ông. 1:20 Gióp bèn chổi dậy, xé áo mình, và cạo đầu, đoạn xấp mình xuống đất mà thờ lạy, 1:21 và nói rằng: Tôi trần truồng lọt khỏi lòng mẹ, và tôi cũng sẽ trần truồng mà về; Đức Giê-hô-va đã ban cho, Đức Giê-hô-va lại cất đi; đáng ngợi khen danh Đức Giê-hô-va! 1:22 Trong mọi sự ấy, Gióp không phạm tội, và chẳng nói phạm thượng cùng Đức Chúa Trời. Gióp 1:6-22

Câu gốc: “Trong mọi sự ấy, Gióp không phạm tội, và chẳng nói phạm thượng cùng Đức Chúa Trời” (câu 22).

Câu hỏi suy ngẫm: Ông Gióp được Đức Chúa Trời nhận xét thế nào? Còn Sa-tan nghĩ sao về ông? Chúa cho phép Sa-tan làm gì? Đối diện với tai họa, phản ứng của ông Gióp ra sao? Khi nghịch cảnh đến, bạn oán trách Chúa hay làm sáng Danh Ngài?

Ngay câu mở đầu của sách Gióp, ông được giới thiệu là một người “trọn vẹn và ngay thẳng, kính sợ Đức Chúa Trời và lánh khỏi điều ác.” Và chính Đức Chúa Trời cũng khẳng định về ông như thế khi Ngài hỏi Sa-tan: “Ngươi có nhìn thấy Gióp, tôi tớ của Ta chăng; nơi thế gian chẳng có người nào giống như nó…” (câu 8). Tuy nhiên, Sa-tan cho rằng ông Gióp ngay thẳng, kính sợ Chúa là do Ngài bảo vệ và ban phước dư dật cho ông. Sa-tan nghĩ rằng nếu Chúa ra tay gieo tai họa thì ông Gióp sẽ phỉ báng Ngài (câu 9-11). Thế là Chúa cho phép Sa-tan thử thách ông Gióp. Chỉ trong một ngày, ông mất tất cả tài sản, súc vật và thậm chí cả mười người con (câu 13-19). Một thử thách quá lớn, dường như vượt trên sức chịu đựng của ông Gióp. Thật dễ lắm để ông trách móc Chúa khi cùng một lúc Ngài cất đi tất cả những gì ông có! Thật dễ lắm để ông có thể phỉ báng Chúa như Sa-tan nghĩ! Nhưng không, ông Gióp chẳng những không oán trách Chúa mà còn ca ngợi Ngài và Kinh Thánh khẳng định: “Trong mọi sự ấy, Gióp không phạm tội, và chẳng nói phạm thượng cùng Đức Chúa Trời” (câu 22). Câu này cũng được lặp lại lần nữa khi Sa-tan thử thách ông lần thứ hai, đụng đến chính thân thể của ông (2:10).

Khi đối diện với hoạn nạn xảy đến, ông Gióp cũng đau buồn như bao người khác đến nỗi “xé áo mình, cạo đầu,” nhưng không than trách mà trái lại, ông “sấp mình xuống đất mà thờ lạy” Đấng ông tin cậy và tôn thờ (câu 20). Từ đó, ông có cơ hội nhìn lại sự ra đời của mình, rồi nhìn tới sự chết phía trước, và cuối cùng là nhìn lên Đấng Tối Cao đang cầm quyền trên cuộc đời ông. Lời khẳng định “Tôi trần truồng lọt khỏi lòng mẹ. Tôi cũng sẽ trần truồng trở về; Đức Giê-hô-va đã ban cho, Đức Giê-hô-va lại cất đi; Đáng chúc tụng Danh Đức Giê-hô-va!” (câu 21 BTTHĐ) đã thể hiện một đức tin tuyệt đối nơi Chúa. Dù giữa tai họa, ông Gióp vẫn làm sáng Danh Chúa qua những lời chúc tụng, ca ngợi Ngài.

Ngày nay, chắc hẳn mỗi chúng ta cũng từng đối diện với tai họa, nghịch cảnh… Nhưng thật đáng buồn khi nhiều con cái Chúa buông lời trách móc, nghi ngờ Ngài, và than vãn đủ điều mỗi lần tai họa xảy đến! Khi những người chưa biết Chúa nhìn thấy thái độ của Cơ Đốc nhân không khác gì những người ngoài đời thì làm sao họ biết đến Chúa. Trong mọi hoàn cảnh, chúng ta cần phải làm sáng Danh Chúa qua nếp sống không oán trách mà ngược lại, ca ngợi Chúa như ông Gióp.

Thái độ của bạn trước hoạn nạn có làm sáng Danh Chúa không?

Lạy Chúa, xin giúp con học theo gương ông Gióp, luôn vững tin nơi Ngài dù trong nghịch cảnh, luôn ca ngợi Chúa dù tai họa xảy đến, luôn giữ mình không phạm tội cùng Chúa để qua đời sống con, Danh Chúa được cả sáng.

(c) 2020 svtk.com

nguon VietChristian.com

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 5   +   2   =