Làm sao chia sẻ Phúc Âm khi người thân không muốn đến nhà thờ?
Oneway.vn – Có lẽ bạn cũng từng trải qua những khoảnh khắc như thế. Bạn vừa nhắc đến đức tin của mình thì có người lập tức chuyển sang một chủ đề khác. Bạn cất lời cảm tạ Chúa về những ơn phước trong đời sống, nhưng đáp lại chỉ là một bầu không khí im lặng đầy ngượng ngùng?

Có những người thân tỏ ra khó chịu, thậm chí phản ứng gay gắt, khi bạn ngỏ ý mời họ đến nhà thờ. Bạn đau lòng là điều dễ hiểu. Vì yêu thương gia đình, ai cũng mong những người mình trân quý được biết đến lẽ thật và những phước hạnh mình đã nhận nơi Chúa. Thế nên khi họ khước từ, bạn dễ lắm cảm thấy mình bị từ chối, và cô đơn giữa những người thân thiết nhất.
Đó từng là trải nghiệm của tôi. Trong gia đình tôi, có người đã tin Chúa, cũng có người vẫn chưa. Qua thời gian, tôi nhận ra Chúa vẫn muốn tôi tiếp tục khích lệ tất cả mọi người. Kinh Thánh dạy chúng ta hãy rao truyền Tin Lành cho mọi người (Mác 16:15), đồng thời cũng khích lệ chúng ta gây dựng nhau trong đức tin mỗi ngày (Hê-bơ-rơ 3:13).
Nhưng phải làm sao khi chính những người thân của mình lại không sẵn lòng đón nhận? Tôi đã mang câu hỏi ấy đến với Chúa trong một thời gian dài. Rồi qua sự cầu nguyện cùng những điều Ngài dạy dỗ, tôi đã học cách khích lệ người thân đến gần Chúa hơn qua ba phương diện sau:
1. Cầu nguyện dốc đổ hơn
Có lần, một người bạn gợi ý tôi ghi những lời cầu nguyện cho gia đình vào một cuốn sổ tay. Chẳng bao lâu sau, tôi nhận ra rằng hầu hết những điều mình cầu thay cho họ đều xoay quanh các nhu cầu vật chất: công việc, sức khỏe hay những chuyện thường ngày. Danh sách cầu nguyện của tôi đại khái như thế này: “Lạy Chúa, xin Ngài thương xót và ban sức khỏe cho những người thân của con đang gặp đau ốm. Xin Ngài ở cùng và dẫn dắt trên mọi kế hoạch, công việc của chúng con, cũng như chuyện thi cử của các con trong tuần này, để mọi sự đều được diễn ra theo ý muốn tốt lành của Ngài.”
Dù tất cả những điều đó đều rất đáng để cầu nguyện, tôi nhận ra mình đã vô tình bỏ quên những nhu cầu sâu xa hơn của gia đình, đó là đời sống thuộc linh của họ. Từ đó, tôi bắt đầu thay đổi cách cầu nguyện. Mỗi khi dâng lên Chúa một nhu cầu thực tế, tôi cũng cầu xin cho điều quan trọng nhất trong đời sống của người thân mình: đó là họ sẽ hết lòng, hết linh hồn và hết ý yêu mến Đức Chúa Trời (Ma-thi-ơ 22:37). Thỉnh thoảng, tôi còn ghi lại những lời cầu nguyện ấy vào nhật ký để tiếp tục kiên trì đem họ đến trước Chúa.
Những lời cầu nguyện cho đời sống thuộc linh của gia đình tôi dần trở nên như thế này: “Lạy Chúa, xin thương xót và cứu người cháu của con chưa biết Ngài” (Giăng 3:16). “Xin dẫn dắt gia đình con trung tín nhóm lại thờ phượng Chúa cùng Hội Thánh” (Hê-bơ-rơ 10:25). “Xin nhắc mẹ con rằng tình yêu của Ngài là đời đời, để mẹ không bao giờ cảm thấy cô đơn hay bị bỏ rơi” (Thi Thiên 136:1). “Xin dùng chồng con trở nên nguồn phước cho những người làm việc cùng anh ấy, kể cả những người khó tính nhất” (I Phi-e-rơ 3:9). “Lạy Chúa, xin gìn giữ các con của con, để các con không bao giờ quay lưng khỏi Ngài” (Giăng 8:12).
Khi bắt đầu cầu nguyện cho những nhu cầu thuộc linh bên cạnh những nhu cầu thể chất và đời sống hằng ngày, tôi nhận thấy lòng mình ngày càng yêu thương gia đình hơn. Điều đó giúp tôi không còn để những nan đề hằng ngày lấn át điều quan trọng nhất. Đồng thời tôi cũng được kéo đến gần Chúa hơn, vì tôi được đồng công với Ngài để chăm lo cho điều quý giá nhất của những người mình yêu thương: linh hồn của họ.
2. Yêu thương sâu sắc hơn
Có một câu ngạn ngữ rất quen thuộc: “Người ta chẳng mấy quan tâm bạn biết bao nhiêu, cho đến khi họ biết bạn quan tâm họ đến nhường nào.” Điều đó hoàn toàn đúng. Nếu muốn khích lệ gia đình về mặt thuộc linh, trước hết bạn cần phải thật sự yêu thương họ. Nói thì dễ, nhưng làm được điều đó lại không hề dễ chút nào. Tôi thấy rất hữu ích khi hình dung việc yêu thương gia đình theo ba phương diện: thể chất, cảm xúc và thuộc linh.
Yêu thương về mặt thể chất có thể là: Nấu một bữa tối đặc biệt cho cả gia đình, chăm sóc tận tình một người thân đang ốm, phụ cấp, chỉnh sửa những điều cần thiết trong gia đình,…
Những việc khá cơ bản, phải không? Chúng ta thường chăm sóc gia đình về mặt thể xác rất tốt, nhiều khi chúng ta lại chật vật khi phải yêu thương họ ở một phương diện sâu hơn – đó là phương diện cảm xúc.
Yêu thương ở phương diện cảm xúc có thể là:
– Chấp nhận: chấp nhận chồng tôi là chính anh ấy, thay vì luôn mong anh trở thành một con người khác.
– Tôn trọng: nói chuyện với mẹ bằng sự tôn trọng, ngay cả khi bà khiến tôi khó chịu.
– Tha thứ: tha thứ cho con dâu tôi, dù con chưa từng ngỏ lời xin lỗi.
– Kiên nhẫn: kiên nhẫn lắng nghe bà tôi, dù bà đã kể đi kể lại câu chuyện của mình đến cả trăm lần.
Và rồi còn có yêu thương ở phương diện thuộc linh. Theo tôi, đây là cách sâu sắc nhất để bày tỏ tình yêu thương với một người.
Yêu thương ở phương diện thuộc linh có thể được biểu hiện qua:
– Cầu nguyện cho những nhu cầu sâu xa nhất của gia đình – đó là đời sống thuộc linh của họ. (Xem danh sách cầu nguyện thuộc linh ở trên.)
– Khích lệ anh trai tôi mỗi khi anh tiến thêm một bước trong hành trình đến gần Chúa.
– Nói với ba: “Con vẫn luôn cầu nguyện cho ba.”
– Chia sẻ với gia đình về những điều Chúa đã làm cho tôi và ban phước trên đời sống tôi.
3. Khích lệ đức tin sâu sắc hơn
Nhiều năm trước, tôi lần đầu tiên chia sẻ tại hội nghị Cơ Đốc, với đôi chân run rẩy và giọng nói đầy hồi hộp. Đối với tôi, đó là một “bước nhảy vọt của đức tin”. Chồng tôi đã khích lệ tôi trong từng bước đi. Anh kiêng ăn và cầu nguyện cho tôi. Anh ngồi ở hàng ghế đầu trong suốt hội nghị. Và khi mọi thứ kết thúc, anh ôm chặt tôi để cùng chia vui. Nhưng thành thật mà nói, phần lớn người thân trong gia đình tôi lại khá thờ ơ. Họ hầu như không làm gì để khích lệ hay ủng hộ tôi.
Qua nhiều năm, gia đình tôi đã trở nên biết khích lệ nhau hơn, dù ban đầu thì không như vậy. Tôi không muốn mình giống như thế, và tôi tin rằng bạn cũng vậy. Dù người thân của bạn đang ở đâu trên hành trình đức tin, hãy khích lệ họ tiến thêm một bước đến gần Chúa. Hãy vui mừng trước những điều tốt đẹp họ làm. Hãy quan tâm đến công việc mà Chúa đang thực hiện trong đời sống họ. Hãy nâng đỡ họ trên bước đường theo Chúa. Kinh Thánh chép: “Vậy, anh em hãy khích lệ nhau và xây dựng nhau” (I Tê-sa-lô-ni-ca 5:11). Đó là lời khuyên đặc biệt cần được thực hành trong mỗi gia đình.
Sự khích lệ thuộc linh được bày tỏ qua những điều rất đơn giản như:
– Dì của bạn quay lại nhà thờ sau một thời gian dài vắng mặt. Đừng xét đoán hay trách móc. Hãy nồng nhiệt chào đón và mời dì cùng dùng bữa sau giờ nhóm.
– Anh trai bạn nhận lời phục vụ trong bếp tại một kỳ trại thanh niên Cơ Đốc. Hãy đến phụ giúp anh, ngay cả khi bạn không thích nấu nướng.
– Chồng bạn đang hầu việc Chúa trong một mục vụ? Đừng để anh ấy bước đi một mình. Hãy cầu nguyện cho anh ấy, tìm cách đồng hành và nói với anh ấy rằng bạn rất trân trọng những điều anh đang làm.
– Con dâu bạn đang tình nguyện phục vụ tại nơi tạm trú cho người vô gia cư? Hãy hỏi thăm công việc của con dâu, ủng hộ mục vụ đó nếu có khả năng, và cảm ơn con vì đã yêu thương, phục vụ những người thiếu thốn.
– Nếu vợ bạn đang chuẩn bị chia sẻ Lời Chúa, hãy sốt sắng cầu nguyện cho cô ấy. Hãy có mặt, ngồi ở hàng ghế đầu và ôm cô ấy thật chặt khi chương trình kết thúc. Có lẽ chồng tôi sẽ không bao giờ biết sự đồng hành của anh có ý nghĩa với tôi đến nhường nào.
Bạn không thể khích lệ mọi người trong mọi lúc hay mọi hoàn cảnh. Nhưng bạn hoàn toàn có thể trở thành nguồn khích lệ thuộc linh cho chính gia đình mình. Đừng xem nhẹ sức ảnh hưởng của tình yêu thương, sự cầu nguyện và đồng hành của bạn đối với những người thân yêu.
Cách đây không lâu, khi đứng chia sẻ trước một đám đông rất lớn, tôi gần như nghẹn lời. Ở phía cuối khán phòng, tôi nhìn thấy rất nhiều người thân trong gia đình mình – kể cả những người từng phản đối đức tin của tôi – tất cả đều đang mỉm cười và dõi theo tôi. Ngay lúc ấy, tôi biết chắc rằng Chúa đã làm một phép lạ đẹp đẽ trong gia đình tôi. Và tôi tin, đêm hôm đó, Ngài cũng đang mỉm cười nhìn tất cả chúng tôi.
Nếu bạn đang cảm thấy cô đơn trong đức tin giữa chính gia đình mình, xin đừng nản lòng! Đôi khi, công việc của Chúa dường như diễn ra rất chậm. Có những người có thể sẽ không bao giờ thay đổi, nhưng cũng có những tấm lòng được Chúa biến đổi theo cách chúng ta không ngờ đến. Hãy tin cậy Chúa và tiếp tục sống như một nhân chứng trung tín cho Ngài. Chính Ngài có thể phá đổ những bức tường ngăn cách, làm mềm mại những tấm lòng cứng cỏi và mở ra những cánh cửa tưởng chừng đã khép kín. Tôi đã được chứng kiến điều đó, và tôi tin bạn cũng sẽ được thấy. Vì vậy, hãy tiếp tục cầu nguyện, yêu thương và khích lệ gia đình mình, rồi phó dâng họ trong tay Đức Chúa Trời Toàn Năng.
Bài: May Patterson; dịch: Esther Võ
(Nguồn: christianity.com)
Nguồn Suối Tâm Linh