Ma quỉ/ Sa-tan có phải là một người, hay một thế lực/ hiện thân của các ác không?
Câu hỏi: Ma quỉ/ Sa-tan có phải là một người, hay một thế lực/ hiện thân của các ác không?
Trả lời: Mặc dầu hắn thuyết phục nhiều người rằng hắn không tồn tại, nhưng Sa-tan chắc chắn là một thực thể cá nhân, nguồn gốc của tất cả mọi sự vô tín và mọi loài ác linh trên thế giới. Hắn được gọi bằng nhiều tên trong Kinh Thánh, bao gồm Sa-tan (có nghĩa là “kẻ thù” – Gióp 1:6; Rô-ma 16:20), ác quỉ (VD: “ma quỉ” – Ma-thi-ơ 4:1; 1 Phi-e-rơ 5:8), Lu-ci-phơ (Ê-sai 14:12), con rắn (2 Cô-rinh-tô 11:3; Khải huyền 12:9), và nhiều tên khác nữa.
Sự tồn tại của Sa-tan như một cá thể được minh chứng bởi sự thật là Đức Chúa Giê-xu Christ đã nhận ra hắn như vậy. Chúa Giê-xu đề cập đến hắn thường xuyên bằng những tên (Vd: Lu-ca 10:18, Ma-thi-ơ 4:10) và gọi hắn là “vua chúa của thế gian này” (Giăng 12:31; 14:30; 16:11).
Sứ đồ Phao-lô đã gọi Sa-tan là “chúa của đời này” (2 Cô-rinh-tô 4:4) và “vua cầm quyền chốn không trung” (Ê-phê-sô 2:2). Sứ đồ Giăng đã nói: “cả thế gian đều phục dưới quyền ma quỉ” (1 Giăng 5:19) và Sa-tan “dẫn cả thế giới đi lạc” (Khải huyền 12:9). Điều này khó có thể là những mô tả về một lực lượng bâng quơ (phi nhân cách) hoặc chỉ là một hiện thân của cái ác.
Kinh Thánh dạy rằng, trước khi con người và thế giới được tạo dựng, Đức Chúa Trời đã tạo ra “muôn vàn thiên sứ” (Hê-bơ-rơ 12:22), muôn thiên sứ là những sinh vật thuộc linh có sức mạnh và trí thông minh tuyệt vời. Đứng đầu của muôn thiên sứ là chê-ru-bim, là người hầu việc ngay chính ngôi của Đức Chúa Trời, và “chê-ru-bim được xức dầu” nguồn gốc chính là Sa-tan (Ê-xê-chi-ên 28:14). Hắn “đầy dẫy sự khôn ngoan và trọn vẹn.”
Tuy nhiên, Đức Chúa Trời không tạo ra Sa-tan là một kẻ ác. Các thiên sứ, giống như con người được tạo ra có tâm linh tự do, chứ không phải những cái máy không suy nghĩ. Họ có thể chối bỏ hoàn toàn ý muốn của Thiên Chúa và chống lại thẩm quyền của Ngài như họ đã chọn điều đó.
Tội lỗi cơ bản của cả con người và thiên sứ, là tội song hành giữa sự không tin kính và kiêu ngạo. Sa-tan tự nói với chính hắn rằng: “Ta sẽ lên trời, sẽ nhắc ngai ta lên trên các ngôi sao Đức Chúa Trời… Ta sẽ lên trên cao những đám mây, làm ra mình bằng Đấng Rất Cao” (Ê-sai 14:13,14). Một lần nữa, điều này khó có thể là hành động hay động cơ của một lực lượng bâng quơ.
Chúa Giê-xu cũng đã nói với chúng ta về một vài đặc điểm của Sa-tan. Đấng Christ nói nó là kẻ giết người ngay từ lúc ban đầu, chẳng bền giữ được lẽ thật, vì không có lẽ thật trong nó đâu. Khi nó nói dối, thì nói theo tánh riêng mình, vì nó vốn là kẻ nói dối và là cha sự nói dối. (Giăng 8:44).
Điều quan trọng là Cơ Đốc Nhân nhận ra sự thật về Sa-tan và hiểu rằng hắn như sư tử rống đi rình mò anh em (1 Phi-e-rơ 5:8). Chúng ta không thể vượt qua được tội lỗi hay cám dỗ của ma quỉ bởi sức riêng của mình, nhưng Kinh Thánh chỉ ra cho chúng ta làm thế nào để trở nên mạnh mẽ. Chúng ta cần mặc lấy khí giới của Đức Chúa Trời và chống trả cám dỗ. (Ê-phê-sô 6:13).
Is the devil a person or a personification of evil?
Although he has persuaded many people that he doesn’t exist, Satan very definitely is a real, personal being, the source of all unbelief and of every kind of moral and spiritual evil in the world. He is called by various names in the Bible, including Satan (meaning “adversary”—Job 1:6; Romans 16:20), the devil (i.e., “slanderer”—Matthew 4:1; 1 Peter 5:8), Lucifer (Isaiah 14:12), the serpent (2 Corinthians 11:3; Revelation 12:9), and many others.
The existence of Satan as a personal being is proved by the fact that the Lord Jesus Christ recognized him as such. Jesus referred to him frequently by name (e.g., Luke 10:18; Matthew 4:10) and called him “the prince of this world” (John 12:31; 14:30; 16:11).
The apostle Paul called Satan the “god of this world” (2 Corinthians 4:4) and the “prince of the power of the air” (Ephesians 2:2). The apostle John said, “The whole world is under the control of the evil one” (1 John 5:19) and that Satan “leads the whole world astray” (Revelation 12:9). These could hardly be descriptions of an impersonal force or a mere personification of evil.
The Scriptures teach that, before man and the world were created, God had created an “innumerable company of angels” (Hebrews 12:22), a heavenly host of spiritual beings of great strength and intelligence. The highest of these beings are the cherubim, who are attendants at the very throne of God, and the “anointed cherub” was originally Satan himself (Ezekiel 28:14). He was “full of wisdom and perfect in beauty.”
God did not create Satan as an evil being, however. The angels, like man, were created as free spirits, not as unthinking machines. They were fully able to reject God’s will and rebel against His authority if they chose.
The basic sin, in both man and angels, is the twin sin of unbelief and pride. Satan said in his heart, “I will ascend into heaven, I will exalt my throne above the stars of God . . . I will be like the most High” (Isaiah 14:13,14). Again, these could hardly be the actions or motivations of an impersonal force.
Jesus also told us of some of the characteristics of Satan. Christ said he was a murderer from the beginning, not holding to the truth, for there is no truth in him, and that when he speaks he lies, he speaks his native language, for he is a liar and the father of lies (John 8:44).
It is crucial that Christians recognize the reality of Satan and understand that he prowls around like a roaring lion looking for someone to devour (1 Peter 5:8). It is impossible to overcome sin and temptation from the devil by ourselves, but Scripture tells us how to be strong. We need to put on the full armor of God and withstand temptation (Ephesians 6:13).
Nguồn Suối Tâm Linh