Mục Tiêu Trong Nếp Sống Của Cơ Đốc Nhân Toàn Cầu
Mục tiêu của công tác huy động
Gần đây, tôi thường xuyên đặt ra câu hỏi này; đặc biệt là khi chúng tôi vừa khép lại năm đầu tiên trong hành trình truyền giáo. Phần lớn chúng ta đều quen thuộc với mục tiêu cuối cùng: đem Tin Lành đến mọi ngôn ngữ, mọi chi phái và mọi dân tộc. Nhưng làm thế nào để chúng ta đi từ điểm xuất phát hôm nay đến được mục tiêu đó? Với vai trò là những người kêu gọi và huy động, điều chúng tôi mong muốn sinh viên thực hiện là gì? Vượt đại dương? Tiếp cận những người ngoại quốc? Cầu nguyện cho thế giới? Tất cả những điều ấy đều tuyệt vời, tuy nhiên, chúng tôi không chỉ muốn huy động sinh viên cho một hoạt động cụ thể nào đó. Bởi nếu như vậy, họ sẽ dễ dàng quay lại nhịp sống thường ngày ngay khi hoạt động ấy kết thúc.
Thay vào đó, chúng ta cần hướng họ đến một sự thay đổi trong tầm nhìn và quan điểm. Để rồi dù họ ở bất cứ nơi đâu hay làm bất cứ việc gì, họ cũng sống như những Cơ Đốc nhân mang khải tượng toàn cầu. Khi trở về từ chuyến truyền giáo mùa hè, họ biết rằng sứ mạng vẫn chưa kết thúc. Vấn đề không nằm ở địa lý, mà nằm ở tấm lòng. Một Cơ Đốc nhân toàn cầu hiểu rằng tấm lòng Đức Chúa Trời hướng về cả thế gian, và ở bất cứ nơi nào họ hiện diện, họ đều góp phần mở rộng vương quốc Ngài. Khải tượng mà trước đây họ nắm giữ, nay đã nắm giữ chính họ.
Vì chính những Cơ Đốc nhân toàn cầu sẽ tạo nên sự khác biệt trong việc đem Tin Lành đến mọi ngôn ngữ, chi phái và dân tộc, nên chúng ta – những người huy động – cần xem việc gây dựng họ trở thành mục tiêu hàng đầu.
Vậy, làm thế nào để gây dựng những Cơ Đốc nhân toàn cầu? Có ba yếu tố cần thiết: họ phải được khơi dậy động lực, được trang bị thông tin, và được quan tâm, dìu dắt một cách đặc biệt.
Động lực
Hàng triệu sinh viên Cơ Đốc trải qua bốn năm quan trọng trong đời một cách hời hợt. Nhiều người trong số họ tham gia vào các mục vụ ở trường đại học, nhưng điều quan trọng nhất vẫn chưa được chú ý đúng mức. Tại sao lại như vậy?
“Ở đâu không có khải tượng, dân chúng phóng túng” (Châm-ngôn 29:18)
Chúng ta phải hiểu rằng rất ít sinh viên được cho biết về thực tế có 3 tỷ linh hồn chưa biết đến Chúa. Số sinh viên nhận ra rằng cuộc đời họ có thể được Chúa sử dụng để thay đổi số phận đời đời của những người này còn ít hơn nữa. Mọi điều trong nền văn hóa của chúng ta lại khuyến khích, “Hãy lấy tất cả những gì có thể, rồi giữ chặt những gì đã lấy được.” “Hãy lo cho bản thân mình trước tiên!” Sinh viên thiếu khải tượng và họ cần những người có thể truyền cảm hứng cho họ. Chúng ta cần trở thành những người có thể động viên thế hệ sinh viên bằng cách truyền đi thông điệp thức tỉnh rằng cuộc sống của họ không chỉ là về chính bản thân mình. Dù là qua một diễn giả tại buổi hội thảo, một người huấn luyện môn đồ, hay bạn bè, sinh viên cần phải được mở mắt để thấy tấm lòng của Đức Chúa Trời đối với thế giới. Động lực luôn là bước đầu tiên trong việc huy động truyền giáo.
Thông tin
Chúng ta không thể dừng lại ở đây. Nếu thiếu thông tin, động lực chỉ trở thành những lời nói hay từ một diễn giả có tài hùng biện. Nếu tất cả những gì chúng ta mang đến cho sinh viên là động lực mà không kèm theo thông tin, chúng ta đang liều mình tạo nên “sự nhiệt tình mà thiếu tri thức” (Châm-ngôn 19:2). Bản thân tôi là minh chứng cho việc đã từng nghe những diễn giả tài giỏi, nhưng lại không được cung cấp công cụ cần thiết. Nếu họ chỉ dành thêm một chút thời gian để theo sát và hướng dẫn tôi sau đó, tôi đã tiết kiệm được bao nhiêu năm vật lộn! Khi tôi đi từ trường này đến trường khác, tôi thấy vấn đề này cứ tái diễn. Nếu chúng ta có thể trang bị cho sinh viên với những thông tin về các tổ chức truyền giáo, tài liệu cầu nguyện, tạp chí, định nghĩa về các thuật ngữ như “người tiếp đón,” “người đi,” hay “người huy động,”… thì họ sẽ được trang bị để bắt đầu hành động. Thông tin đã có sẵn, việc của chúng ta là đặt nó vào tay họ.
Sự quan tâm
Ngay cả khi thông tin đã được cung cấp, chúng ta vẫn có thể thấy rất ít Cơ Đốc nhân toàn cầu được dấy lên. Có rất nhiều trường hợp sinh viên có động lực và thông tin nhưng vẫn không hành động. Tại sao lại như vậy? Bởi vì mọi thứ xung quanh họ đều kéo họ vào những đam mê, cách sử dụng thời gian và tài nguyên khác. Cá nhân tôi cũng thấy ngạc nhiên về việc tôi có thể quên đi rất nhiều điều chỉ sau một đêm. Sinh viên cũng không ngoại lệ. Họ cần được quan tâm tận tình. Người có thể mang đến sự quan tâm cá nhân tốt nhất chính là người đang đồng hành với họ trong quá trình môn đồ hóa. Thật không may, nhiều sinh viên không được môn đồ hóa, vì vậy trách nhiệm này đổ lên chúng tôi – những người huy động – để cung cấp sự quan tâm cần thiết, qua việc thiết lập các mối quan hệ và các kênh liên lạc khác nhau. Dù nhiệm vụ này có khó khăn đến đâu, nhưng không gì có thể thay thế được việc quan tâm đến sinh viên sau khi họ đã nhận được động lực và thông tin.
Vậy mục tiêu là gì?
Cuối cùng, mục tiêu của chúng ta là nhìn thấy Chúa được ngợi khen trong mọi dân tộc. Tuy nhiên, để đạt được điều ấy, chúng ta cần gây dựng và trang bị cho những Cơ Đốc nhân toàn cầu thông qua sự khích lệ, trang bị thông tin và sự quan tâm. Khi mục tiêu này được thực hiện một cách hiệu quả, chúng ta sẽ chứng kiến một phong trào mạnh mẽ gồm những nhân công sẵn sàng bước ra để hoàn tất Đại Mạng Lệnh trong thế hệ chúng ta.
Dịch: NCMV
Nguồn: thetravelingteam.org
Nguồn Suối Tâm Linh
