Nên làm gì khi chồng và vợ bất đồng nhau trong việc dâng phần mười/ Dâng bao nhiêu?
khi vợ chồng bất đồng trong việc “dâng phần mười” hoặc dâng bao nhiêu cho hội thánh địa phương và các mục vụ khác thì có thể dẫn đến xung đột. Trước hết, điều quan trọng cần phải hiểu rằng Cơ Đốc nhân ở dưới Giao Ước Mới không còn nghĩa vụ phải dâng 10 phần trăm thu nhập của mình. Đức Chúa Trời thiết lập luật dâng phần mười cho dân Y-sơ-ra-ên trong nền kinh tế thời Cựu Ước. Phần mười là của lễ dâng thậm chí có trước khi luật pháp được ban hành (Sáng thế ký 14:20), và Lê-vi-ký 27:30 dân sự dâng thuế một phần mười thổ sản, bất kỳ vật gieo hay là hoa quả của cây, đều thuộc về Đức Chúa Trời. Trong Phục truyền luật lệ kí 14:22, Môi-se thuật lại cho dân sự lời Đức Chúa Trời phán rằng: “Mỗi năm ngươi chớ quên đóng thuế một phần mười về huê lợi của giống mình gieo, mà đồng ruộng mình sanh sản.” Dân Y-sơ-ra-ên dâng phần mười trong tổng số giá trị gia tăng của họ để dâng về cho Đức Chúa Trời. Phần mười này sẽ giúp cho đền tạm và sau đó là đền thờ cũng như cho các thầy tế lễ.
Ngày nay, phần mười và của lễ dâng của chúng ta là của dâng với lòng yêu thương mà chúng ta dâng cho Đức Chúa Trời trong sự biết ơn với những ơn phước mà chúng ta nhận được khi là con cái của Ngài. Chúng ta không còn ở dưới luật pháp của nền kinh tế trong Cựu Ước nhưng ở trong thời đại của ân điển. Phần mười của chúng ta là cách chúng ta hỗ trợ cho công việc Chúa tại hội thánh địa phương của chúng ta cũng như những nỗ lực trong công tác truyền giáo.
Khi chúng ta dâng cho Chúa, chúng ta dâng một cách vui lòng. “Hãy biết rõ điều đó, hễ ai gieo ít thì gặt ít, ai gieo nhiều thì gặt nhiều. Mỗi người nên tùy theo lòng mình đã định mà quyên ra, không phải phàn nàn hay là vì ép uổng; vì Đức Chúa Trời yêu kẻ dâng của cách vui lòng.” (II Cô-rinh-tô 9:6-7). Dâng hiến vì sự ép buộc dâng hiến để bù đắp cho những thứ còn thiếu sẽ không mang lại lợi ích về mặt thuộc linh cho chúng ta, cũng như không mang lại phước hạnh cho gia đình.
Theo trật tự của Đức Chúa Trời, chồng và vợ là một (Mác 10:8), Một cách lý tưởng, chồng và vợ nên thảo luận về của dâng và đi đến quyết định chung về số tiền dâng là bao nhiêu và dâng vào những nơi phù hợp dựa trên nguyên tắc của Kinh Thánh. Nếu có sự bất đồng về của dâng, người vợ không thể lấn lướt thẩm quyền của người chồng và thay cho chồng hoặc cố gắng ngăn cản chồng trong việc dâng hiến. Làm như vậy, người vợ đã giành thẩm quyền làm đầu của chồng trên mình (Ê-phê-sô 5:22-33), và điều này nằm ngoài trật tự của Đức Chúa Trời. Người vợ phải bước đi trong sự vâng phục mạng lệnh của Đức Chúa Trời và đầu phục ngài (Ê-phê-sô 5:22-33). Cũng vậy, chồng phải vâng phục Chúa và yêu vợ như mình (Ê-phê-sô 5:22-33). Người chồng nên cầu nguyện khi xem xét ý kiến của vợ mình và cuối cùng tuân theo sự dẫn dắt của Chúa. Nếu một trong hai người phối ngẫu là người không tin Chúa, các nguyên tắc tương tự vẫn được giữ nguyên. Người chồng, với tư cách là chủ gia đình, chịu trách nhiệm cuối cùng trong các quyết định về dâng hiến.
Đầu phục trật tự của Đức Chúa Trời sẽ mang đến phước hạnh và ân điển để đứng vững trong đức tin. Đức Chúa Trời có một cách để hoàn thành công việc, và chúng ta có thể tự tin đứng yên và quan sát mà không cần tự mình sửa chữa những gì chúng ta thấy là sai. Trong I Sa-mu-ên chúng ta thấy nguyên tắc bất diệt ở đây: “Sa-mu-ên nói: Đức Giê-hô-va há đẹp lòng của lễ thiêu và của lễ thù ân bằng sự vâng theo lời phán của Ngài ư? Vả, sự vâng lời tốt hơn của tế lễ; sự nghe theo tốt hơn mỡ chiên đực”.
What should be done if a husband and wife disagree on tithing / how much to give?
When a husband and wife disagree on “tithing” or on how much to give to the local church and other ministries, strife can result. First, it is important to understand that Christians under the New Covenant are under no obligation to tithe 10% of their income. God instituted tithing to Israel in the Old Testament economy. The tithe was a practice even before the law was given (Genesis 14:20), and Leviticus 27:30 says that the people were to tithe of the land, seed or fruit of the trees for it all belongs to the Lord. In Deuteronomy 14:22, Moses relates to the people that God says, “Be sure to set aside a tenth of all that your fields produce each year.” The people of Israel were to bring a tenth of all their increase and give it back to the Lord. The tithe supported the tabernacle and later the temple as well as the priesthood.
Today, our tithes and offerings are a love offering we give to God in thanksgiving for the blessings that we receive as His children. We are not under the law of the Old Testament economy but in the age of grace. Our tithes and offerings are a way to support God’s work in our local churches as well as missionary endeavors.
When we give to the Lord, we are to give out of a cheerful heart. “Remember this: Whoever sows sparingly will also reap sparingly, and whoever sows generously will also reap generously. Each man should give what he has decided in his heart to give, not reluctantly or under compulsion, for God loves a cheerful giver” (2 Corinthians 9:6-7). Giving out of compulsion or giving in order to make up for something lacking will not profit us spiritually, nor will it bring blessing to the household.
In God’s order, the husband and the wife are one (Mark 10:8). Ideally, the husband and wife should discuss their giving and come to a mutual agreement on both the appropriate amount and appropriate places to give based on biblical principles. If there is a disagreement about giving, the wife cannot usurp her husband’s authority and give in his place or try to stop him from giving. In so doing, the wife takes the headship authority (Ephesians 5:22-33) upon herself, and that is outside of God’s order. Wives are to walk in obedience to God’s command and submit as unto Him (Ephesians 5:22). Likewise, husbands are to submit to God and to love their wives selflessly (Ephesians 5:22-33). A husband should prayerfully consider his wife’s input and ultimately follow the leading of the Lord. If either spouse is an unbeliever, the same principles still hold. The husband, as the head of the family, bears final responsibility for decisions about giving.
Submission to God’s order will bring a blessing and the grace to stand in faith. God has a way of getting things done, and we can confidently stand still and watch without taking it upon ourselves to right what we see as wrong. In 1 Samuel we find this eternal principle: “But Samuel replied, ‘Does the LORD delight in burnt offerings and sacrifices as much as in obeying the voice of the LORD? To obey is better than sacrifice, and to heed is better than the fat of rams'” (1 Samuel 15:2
Nguồn Suối Tâm Linh