Ngày 15/8/2026 — Nhớ Đến — II Ti-mô-thê 1:3-5

Ngày 15/8/2026

Nhớ Đến

II Ti-mô-thê 1:3-5

1:3 Ta cảm tạ Đức Chúa Trời mà ta hầu việc bằng lương tâm thanh sạch như tổ tiên ta đã làm, cả ngày lẫn đêm ta ghi nhớ con không thôi trong khi cầu nguyện. 1:4 Vì ta nhớ đến nước mắt con, muốn đến thăm con quá chừng, để được đầy lòng vui vẻ. 1:5 Ta cũng nhớ đến đức tin thành thật của con, là đức tin trước đã ở trong Lô-ít, bà nội con, và trong Ơ-nít, mẹ con, ta chắc rằng nay cũng ở trong con nữa. 2 Ti-mô-thê 1:3-5

 

 

 

“Cả ngày lẫn đêm ta ghi nhớ con không thôi trong khi cầu nguyện” (câu 3b).

Câu hỏi suy ngẫm: Trong lời cảm tạ Chúa về Mục sư trẻ Ti-mô-thê, Sứ đồ Phao-lô nói ông nhớ đến ông Ti-mô-thê khi nào và nhớ về những điều gì? Lời Chúa dạy con dân Chúa thế nào về việc quan tâm, chăm sóc người khác?

Có lẽ vì nóng lòng trước vấn đề những người dạy dỗ sai lạc xâm nhập vào Hội Thánh gây nhiều tổn hại cho con dân Chúa, nên trong thư I Ti-mô-thê, sau phần lời chào đầu thư, Sứ đồ Phao-lô đi ngay vào “mệnh lệnh” ông dành cho Mục sư Ti-mô-thê là tiếp tục ở lại Ê-phê-sô. Tuy nhiên, trong lá thư thứ hai, ông dành thời gian để cảm tạ Chúa về người con rất yêu dấu của mình, qua đó chúng ta học được mối liên hệ chăm sóc, gây dựng cần phải có những đặc điểm gì.

Với vài câu ngắn ngủi, Sứ đồ Phao-lô ba lần nói ông “nhớ” đến người con Ti-mô-thê. Trước hết, ông nhớ đến ông Ti-mô-thê “cả ngày lẫn đêm” trong khi cầu nguyện. Điều tốt nhất người cha thuộc linh làm cho con trong đức tin của mình là trình dâng người con ấy lên cho Cha Thiên Thượng. Việc “cả ngày lẫn đêm” nhớ đến cho thấy thật sự ông Phao-lô cưu mang ông Ti-mô-thê như người con ruột thịt của mình, bởi vì cha mẹ thì không ngừng nghĩ đến con cái. Điều này cũng cho thấy, việc ông Phao-lô gọi ông Ti-mô-thê là “con rất yêu dấu,” “con thật trong đức tin” là thật lòng, không phải khách sáo hay đầu môi chót lưỡi.

Thứ hai, Sứ đồ Phao-lô nhớ đến “nước mắt con” (câu 4). Vì sao Mục sư Ti-mô-thê phải đổ nước mắt thì chúng ta không biết, nhưng điều chúng ta biết đó là dù vì bất cứ lý do gì, ông Phao-lô vẫn biết đến nỗi buồn hay trăn trở mà người con thuộc linh của mình trải qua. Quan tâm, gây dựng người khác là lắng nghe, biết và nhớ đến những gánh nặng, những trăn trở của anh chị em mình. Đôi lúc chúng ta nghe người khác chia sẻ nan đề của họ, chúng ta nói để tôi về cầu nguyện cho anh, chị, nhưng rồi chúng ta vừa không cầu nguyện vừa quên hẳn gánh nặng của họ ngay sau khi quay gót bước đi, và sau đó, chúng ta cũng không hề nhớ để hỏi lại xem điều họ chia sẻ bây giờ sao rồi.

Thứ ba, Sứ đồ Phao-lô “nhớ” đến đức tin chân thành của Mục sư Ti-mô-thê (câu 5). Ông không chỉ nhớ đến nước mắt, gánh nặng, mà ông còn xác nhận, gọi tên, và khích lệ điểm mạnh trong người con ấy. Người chăm sóc, gây dựng thuộc linh cần quan tâm để biết người bạn, người mình chăm sóc có điểm mạnh gì, đức tin của người ấy hiện đang thế nào, những người thân của người ấy có đời sống đức tin ra sao, có tác động, ảnh hưởng gì nhau không. Nếu không yêu thương chân thành, không gắn bó thật sự thì rất khó để chăm sóc nhau có kết quả.

Ai là người bạn sẽ thể hiện sự quan tâm? Bạn cần trau dồi điều gì để có thể chăm sóc, nâng đỡ người khác tốt hơn?

Tạ ơn Chúa vì con biết Chúa và trưởng thành nhờ những người đi trước nhớ đến con qua sự cầu nguyện, lắng nghe những trăn trở của con, và khích lệ con. Xin giúp con trau dồi và thực hành những điều con học được để con trưởng thành, mạnh dạn phục vụ trong Nhà Chúa càng hơn.

 

(c) 2026 svtk.net

Nguon VietChristian.com

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 4   +   7   =