Ngày 8/11/2024 Người Lãnh Đạo Lằm Bằm — Dân-số Ký 11:7-23

Ngày 8/11/2024

Người Lãnh Đạo Lằm Bằm

Dân-số Ký 11:7-23

11:7 Vả, Ma-na hình như hột ngò, sắc như trân châu. 11:8 Dân sự đi tản ra và hốt lấy, rồi nghiền bằng cối xay, hay là giã bằng cối giã, nấu trong một cái nồi và làm bánh; nếm giống như bánh nhỏ có pha dầu. 11:9 Khi ban tối mù sương xuống trên trại quân, thì ma-na cũng xuống nữa. 11:10 Vậy, Môi-se nghe dân sự khóc, mỗi người ở trong nhà mình, tại nơi cửa trại mình: cơn thạnh nộ của Đức Giê-hô-va nổi lên phừng phừng, 11:11 và Môi-se lấy làm buồn bực về điều đó. Môi-se bèn thưa cùng Đức Giê-hô-va rằng: Sao Ngài làm cho tôi tớ Ngài buồn? Sao tôi chẳng được ơn trước mặt Ngài, và sao Ngài lại chất gánh nặng của hết thảy dân sự nầy trên mình tôi? 11:12 Tôi há có thọ thai dân nầy sao? há có sanh đẻ nó sao? mà Ngài lại phán biểu tôi rằng: Hãy ẵm dân nầy trong lòng ngươi, như người cha nuôi bồng đứa trẻ bú, cho đến xứ mà Ngài có thề hứa ban cho tổ phụ của chúng nó. 11:13 Tôi sẽ có thịt ở đâu đặng phát cho cả dân sự nầy? bởi vì họ khóc về tôi mà rằng: Hãy cho chúng tôi ăn thịt. 11:14 Tôi không thế một mình gánh hết dân sự nầy, vì thật là rất nặng nề cho tôi quá! 11:15 Nếu Chúa đãi tôi như vậy, và nếu tôi được ơn trước mặt Chúa, xin thà giết tôi đi, để tôi không thấy sự khốn nạn tôi! 11:16 Đức Giê-hô-va bèn phán cùng Môi-se rằng: Hãy nhóm hiệp cho ta bảy mươi người trong bực trưởng lão Y-sơ-ra-ên, tức là những kẻ ngươi biết là trưởng lão và cai quản dân sự; hãy dẫn các người ấy đến hội mạc, đứng tại đó với ngươi. 11:17 Đoạn, ta sẽ ngự xuống, nói chuyện tại đó với ngươi; ta sẽ lấy Thần cảm ngươi mà ban cho những người đó, để họ chịu gánh nặng về dân sự với ngươi, và ngươi không phải gánh một mình. 11:18 Ngươi phải truyền cho dân sự rằng: Ngày mai phải dọn mình ra thánh, thì các ngươi sẽ ăn thịt. Vì chưng lỗ tai Đức Giê-hô-va có nghe các ngươi khóc mà rằng: Ai sẽ cho chúng tôi ăn thịt, vì chúng tôi lấy làm sung sướng tại xứ Ê-díp-tô, bởi cớ đó, Đức Giê-hô-va sẽ ban thịt cho các ngươi, thì các ngươi sẽ ăn. 11:19 Chẳng phải các ngươi sẽ ăn thịt một ngày, hai ngày, năm ngày, mười ngày hay là hai mươi ngày đâu; 11:20 nhưng cho đến một tháng trọn, cho đến chừng nào thịt tràn ra lỗ mũi, và các ngươi ngán đi, vì các ngươi đã bỏ Đức Giê-hô-va ở giữa mình, và khóc trước mặt Ngài, mà rằng: Vì sao chúng tôi đã ra khỏi xứ Ê-díp-tô? 11:21 Môi-se thưa rằng: Trong dân sự tôi đang ở đây, có sáu trăm ngàn người đàn ông, mà Ngài có phán rằng: Ta sẽ phát thịt cho dân nầy ăn trong một tháng trọn. 11:22 Người ta há sẽ giết chiên và bò đến đỗi được đủ cho họ sao? hay là người ta há sẽ gom hết thảy cá dưới biển đến nỗi được đủ cho họ sao? 11:23 Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Tay của Đức Giê-hô-va đã vắn lại sao? Ngươi sẽ xem thử điều ta đã phán cùng ngươi có xảy đến hay chăng. Dân-số Ký 11:7-23

 

 

 

“Tôi làm được mọi sự nhờ Đấng ban thêm sức cho tôi” (Phi-líp 4:13).

Câu hỏi suy ngẫm: Ông Môi-se phản ứng thế nào trước sự cứng lòng của dân chúng? Tại đây bạn nhận biết gì về chức vụ của người lãnh đạo thuộc linh? Bạn có thể làm gì để nâng đỡ chức vụ và đời sống họ?

Tội lỗi luôn có khả năng lây lan. Sự cứng lòng của dân chúng và gánh nặng trong chức vụ lãnh đạo khiến ông Môi-se “lấy làm buồn bực” và xin Chúa giết mình đi. Ông hỏi Chúa: “Sao Ngài làm cho tôi tớ Ngài buồn?” Nói cách khác, ông đã lằm bằm cùng Chúa: “Tôi đã bỏ mọi sự, vâng theo tiếng Ngài gọi nhưng sao Ngài lại không ban phước cho tôi, không làm cho chức vụ dễ dàng…?” Ông Môi-se đã nhận thức sai lầm về sự phục vụ. Ông mong đợi một chức vụ dễ dàng và thuận lợi hơn (Ma-thi-ơ 16:24). Người lãnh đạo thuộc linh mong chờ điều gì khi phục vụ Chúa: Chúa ban phước về vật chất hay sự tôn trọng của bầy chiên? Và người lãnh đạo có nản lòng vì không nhận được những điều đó không?

Tiếp đến, sự nặng nhọc trong chức vụ khiến ông Môi-se không còn nhìn dân chúng bằng cái nhìn yêu thương nữa, trước mắt chỉ còn là công việc (câu 12). Ông đã nhận thức sai lầm về cách thức thi hành chức vụ và không nhận ra chức vụ lãnh đạo thuộc linh đòi hỏi sự hy sinh (Giăng 10:11). Có bao giờ người lãnh đạo nhận thấy những người mình đang phục vụ đáng thương không? Có bao giờ những lời nói và hành động của họ làm tổn thương khiến người lãnh đạo quên rằng họ cũng là những người cần được yêu thương và khoan dung?

Và ông Môi-se cũng sai lầm khi nhìn về mình quá nhiều mà quên đi quyền năng của Chúa (câu 13-14). Cùng dân chúng lượm ma-na mỗi sáng nhưng tại sao trong thời điểm này ông lại quên đi quyền năng của Ngài? Ông đã quên chính Chúa là Đấng ban năng lực và tiếp trợ cho chức vụ của ông (Thi-thiên 121:1-2).

Về một phương diện, ông Môi-se đã sai vì ông phạm tội lằm bằm giống như dân chúng. Tuy nhiên, về một phương diện khác, ông cần được thông cảm vì ông đã đem tấm lòng bị tổn thương của ông đến trước Chúa. Qua đây, chúng ta nhận thấy điều tốt nhất tín hữu có thể nâng đỡ người lãnh đạo chính là sự trưởng thành thuộc linh của họ (Phi-lê-môn 4-7). Không có gì khiến người phục vụ Chúa vui mừng và được khích lệ cho bằng thấy tín hữu yêu mến Lời Chúa, trung tín thờ phượng và phục vụ Chúa, cư xử với nhau bằng tình yêu thương và sự khiêm nhường. Cũng hãy luôn nhớ rằng mục sư và những người lãnh đạo cũng là một con người với những yếu đuối, gánh nặng cần được cảm thông, và nhất là cần lời cầu thay (I Tê-sa-lô-ni-ca 5:25).

Đức Chúa Trời đã giải quyết nan đề bằng cách thêm người hỗ trợ cho ông Môi-se (câu 16-17). Ngày trước cũng như ngày nay, người lãnh đạo thuộc linh luôn cần nhiều người đứng bên cạnh để cùng gánh vác công việc phục vụ Chúa và phục vụ bầy chiên.

Bạn có cảm thông và cầu thay cho người lãnh đạo không?

Lạy Chúa, xin cho con vững lòng phục vụ Chúa trong mọi hoàn cảnh. Xin cho con luôn yêu mến, cảm thông, và cầu thay cho người lãnh đạo và hỗ trợ họ trong sự phục vụ.

(c) 2024 svtk.com

Nguon VietChristian.com

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 7   +   9   =