NGAY CẢ KHI NGỦ Tĩnh Nguyện Hằng Ngày 07/08

NGAY CẢ KHI NGỦ

Tĩnh Nguyện Hằng Ngày 07/08

Con người chúng ta bất lực nhất là lúc đi ngủ, vì khi đó chúng ta hoàn toàn không biết những gì diễn ra xung quanh. Nhưng cho dù chúng ta có đang ngủ thì Chúa vẫn luôn hành động và Ngài đã chuẩn bị mọi thứ cho người mà Ngài yêu mến.

Hôm nay, ngày 07/08/2021, chương trình Tĩnh Nguyện Hằng Ngày thân mời quý thính giả cùng suy gẫm Lời Chúa với tác giả Ken Barnes qua chủ đề NGAY CẢ KHI NGỦ

“Thật uổng công cho những ai thức khuya dậy sớm, và ăn bánh lao khổ. Chúa cũng ban giấc ngủ cho người Ngài yêu mến như vậy.” (Thi Thiên 127:2).

Lo lắng là một dạng của sự thiếu đức tin. Khi Chúa giao cho chúng ta một nhiệm vụ, sự lo lắng có thể xen vào, khiến chúng ta hoài nghi không biết liệu mình có thể hoàn thành được nhiệm vụ đó hay không. Hãy biết là Chúa hướng dẫn đi đâu thì Chúa sẽ chu cấp ở đó. Chính mình tôi đã kinh nghiệm Chúa là Đấng tể trị và cung ứng ngay cả khi mình đang nằm ngủ.

Vợ chồng chúng tôi hướng dẫn một chương trình huấn luyện môn đồ của mục vụ Thanh niên với Sứ mạng. Chúng tôi đã huấn luyện được vài tuần và chuẩn bị để thực hiện một số hoạt động đi ra, bao gồm hát, múa và nhạc kịch để chia sẻ về Phúc Âm trên đường phố ở Chile và Argentina.

Chúng tôi cùng với vài chục sinh viên di chuyển trên một chuyến xe buýt cũ kỹ đi từ Virginia đến Miami của tiểu bang Florida, Hoa Kỳ. Từ đó, chúng tôi sẽ bay đến Santiago, Chile và chia sẻ Phúc Âm trong vòng hai tháng ở Nam Mỹ.

Trong khi lái xe xuống Xa lộ liên tiểu bang 95, tâm trí ngẫm nghĩ về những gì đã xảy ra trong vài tháng qua. Thật ra việc chúng tôi nhận vai trò lãnh đạo chương trình huấn luyện khá là bất ngờ nhưng chúng tôi tin chắc rằng chính Chúa đã dẫn dắt mình đến với vai trò này. Tôi chưa bao giờ lãnh đạo một chương trình đào tạo như vậy. Và, thực tế là, tôi thậm chí còn chưa bao giờ tham gia những chuyến đi truyền giáo theo kiểu một nhóm như thế dù tôi cũng có vài chuyến đi truyền giáo cách cá nhân. Đôi lúc tôi tự hỏi liệu có nên nói cho những sinh viên biết rằng tôi vốn rất ít kinh nghiệm cho những chuyến đi thế này hay không. Nhưng rồi tôi quyết định tốt nhất là thôi bởi vì không nghe thì các em sẽ không thấy tổn thương. Và thời gian sẽ trả lời tất cả.

Tôi không muốn các sinh viên của mình phải sợ hãi bởi vì chính bản thân tôi đã rất lo lắng cho tất cả. Trong suốt chuyến đi, tôi luôn suy nghĩ là liệu mình sẽ hướng dẫn các em thực hiện việc chia sẻ Phúc Âm trên đường phố như thế nào trong buổi đầu tiên. Càng suy nghĩ các kế hoạch một cách chi tiết thì tôi thấy mình càng không làm được. Đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng. Những chiến lược trong tâm trí của tôi dường như đều không khả thi.

Như câu Kinh Thánh mà chúng ta đã đọc ở Thi Thiên 127:2 nói về việc “ăn bánh lao khổ”, tôi nhận ra rằng khi bản thân cố gắng tự lên kế hoạch, tự nỗ lực mà không dựa vào sự hướng dẫn của Chúa thì đó luôn là một nhiệm vụ khó khăn gian khổ.

Dù muốn dù không thì tôi cũng là lãnh đạo của đội. Nghĩ đến đó thôi là tôi đã thấy lo sợ. Và rồi chúng tôi đến Chile và lên xe buýt đến Argentina. Khi đến cửa khẩu, chúng tôi được thông báo là xe buýt sẽ được thông quan chậm hơn ba tiếng đồng hồ. Một vài sinh viên xin tôi đi xuống xe. Tôi gật đầu và để ý các em đi xuống. Các em cũng không quên cầm theo những nhạc cụ của mình. Còn tôi thì ở lại xe và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, có lẽ là do quá mệt mỏi vì chuyến đi và nhiều thứ.

Sau một lúc, không chắc là bao lâu, tôi bị đánh thức bởi tiếng nhạc. Nhìn qua cửa sổ xe buýt, tôi thấy một đám đông đang đứng xung quanh các sinh viên của mình. Các em đang chơi nhạc. Với suy nghĩ, “Mình là lãnh đạo, mình cần phải đến đó”, tôi vội vã đứng dậy và ra khỏi xe. Sau đó tôi đã nhận ra các em sinh viên đã làm khá tốt, có lẽ tôi nên để các em tiếp tục thay vì chen vào. Vì vậy, tôi chỉ đứng nhìn các em trình bày âm nhạc và chia sẻ về Chúa Giê-xu trong chuyến “đi ra” đầu tiên của chúng tôi ngay tại cửa khẩu.

Bài học rút ra từ câu chuyện nhỏ này là gì? Khi Chúa giao cho chúng ta một nhiệm vụ, Ngài sẽ đi trước chúng ta để biến nó thành hiện thực. Đức Chúa Trời đã sắp xếp trước thời gian, địa điểm và những con người cần thiết cho trải nghiệm đầu tiên của chúng tôi trong chuyến truyền giảng trên đường phố. Những gì mà tôi lo lắng chỉ là vô ích. Trong khi tôi đang ngủ thì Chúa đã sắp xếp mọi thứ lại với nhau để làm thành chương trình của Ngài.

Một Bản dịch khác dịch Thi Thiên 127:2 như sau: “Kẻ thức khuya dậy sớm, làm lụng khó nhọc cũng hoài công. Còn người được Chúa thương, dầu ngủ vẫn được ban cho đủ đầy”
Kết thúc chuyến đi, trở về quê nhà, trong buổi gặp mặt các nhà lãnh đạo Cơ Đốc khác, tôi đã chia sẻ một chiến lược truyền giáo mới, đó là “Người được Chúa thương, dầu ngủ vẫn được ban cho đủ đầy”.

Cầu nguyện: Cảm ơn Chúa vì Ngài đã chuẩn bị, sắm sẵn và có chương trình tốt đẹp cho người Ngài yêu mến. Xin giúp con cứ bước đi trong sự tin cậy và sẵn sàng nhận lấy những trách nhiệm Chúa giao. Con cầu nguyện, trong danh Chúa Giê-xu Christ. Amen.

Quý thính giả thân mến, hãy nhớ rằng khi Chúa đã chọn lựa và kêu gọi bạn vào một công tác cụ thể, chắc chắn Ngài đã chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng cho bạn cả rồi. Điều bạn cần làm là tin cậy nơi Ngài, dũng cảm đón nhận điều mà Cha giao phó và kinh nghiệm sự ban cho đủ đầy của Chúa là dường nào.

Oneway Radio rất vui khi nhận được rất nhiều những lời chứng về đời sống được biến đổi qua chương trình TNHN. Chúng tôi cũng được khích lệ từ những khoản dâng hiến của bạn gửi cho chương trình, để giúp cho Lời Chúa càng được chia sẻ lan rộng hơn. Nếu bạn muốn được tư vấn về niềm tin, hoặc dự phần trong sự dâng hiến với chương trình, xin hãy liên hệ với chúng tôi ngay hôm nay bằng cách để lại bình luận trực tiếp trên YouTube, Facebook, nhắn tin trên Zalo, Viber qua số điện thoại: 0898 189 819
Nguon ONEWAY .VN

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 5   +   10   =