Người Nữ Khôn Ngoan — Ê-xơ-tê 7:1-10

Người Nữ Khôn Ngoan

Ê-xơ-tê 7:1-10

7:1 Vậy, vua và Ha-man đến dự tiệc rượu với hoàng hậu Ê-xơ-tê. 7:2 Ngày thứ hai, trong khi dự tiệc rượu, vua cũng nói với bà Ê-xơ-tê rằng: Hỡi hoàng hậu Ê-xơ-tê, người muốn xin sự gì? tất sẽ ban cho ngươi; muốn cầu gì? dầu cho đến phân nửa nước, tất cũng ban cho. 7:3 Hoàng hậu Ê-xơ-tê thưa lại rằng: Ôi vua! nếu tôi được ơn trước mặt vua, và nếu vua vừa ý, xin vua hãy nhậm lời cầu khẩn tôi mà ban mạng sống cho tôi, và theo sự nài xin tôi mà ban cho tôi dân tộc tôi. 7:4 Vì tôi và dân tộc tôi đã bị bán để hủy diệt, giết chết, và làm cho hư mất đi. Vả, nếu chúng tôi bị bán để làm nô lệ, tất tôi đã nín lặng, mặc dầu kẻ thù nghịch chẳng bồi thường sự thiệt hại cho vua lại được. 7:5 Vua A-suê-ru nói với hoàng hậu Ê-xơ-tê rằng: Kẻ dám toan lòng làm như vậy là ai, và nó ở đâu? 7:6 Bà Ê-xơ-tê thưa: Kẻ cừu thù, ấy là Ha-man độc ác kia. Ha-man bèn lấy làm khiếp vía trước mặt vua và hoàng hậu. 7:7 Vua nổi thạnh nộ, đứng dậy khỏi bữa tiệc, đi ra nơi ngự viện. Còn Ha-man vì thấy rõ vua nhất định giáng họa cho mình, bèn ở lại nài khẩn hoàng hậu Ê-xơ-tê cứu sanh mạng mình. 7:8 Khi vua ở ngoài ngự viện trở vào nhà tiệc, thì Ha-man đã phục xuống trên ghế dài nơi bà Ê-xơ-tê đang ngồi. Vua bèn nói: Trong cung tại trước mặt ta, nó còn dám lăng nhục hoàng hậu sao? Lời vừa ra khỏi miệng vua, người ta liền che mặt Ha-man lại. 7:9 Hạt-bô-na, một hoạn quan chầu chực vua, rằng: Kìa, cây mộc hình, cao năm mươi thước, mà Ha-man đã sắm dựng tại trong nhà mình cho Mạc-đô-chê, là người đã nói trung tín để cứu vua. Vua rằng: Hãy treo nó lên đó! 7:10 Người ta bèn treo Ha-man nơi mộc hình mà hắn đã dựng lên cho Mạc-đô-chê. Rồi cơn giận vua bèn nguôi đi. Ê-xơ-tê 7:1-10

Câu gốc: “Hoàng hậu Ê-xơ-tê thưa lại rằng: Ôi vua! Nếu tôi được ơn trước mặt vua, và nếu vua vừa ý, xin vua hãy nhậm lời cầu khẩn tôi mà ban mạng sống cho tôi, và theo sự nài xin tôi mà ban cho tôi dân tộc tôi” (câu 3).

Câu hỏi suy ngẫm: Hoàng hậu Ê-xơ-tê có thể gặp nguy hiểm gì nếu thất bại trong việc lật tẩy mưu đồ của ông Ha-man? Lời thỉnh cầu của bà thể hiện sự khôn khéo như thế nào? Làm thế nào để bà Ê-xơ-tê cũng như Cơ Đốc nhân ngay nay có sự nhạy bén tâm linh để lắng nghe sự hướng dẫn của Chúa?

Đây là bữa yến tiệc gay cấn nhất trong cả sách Ê-xơ-tê được ký thuật lại. Bởi không ai biết trước sau bữa yến tiệc này dân tộc Giu-đa sẽ được giải cứu hay mưu đồ treo ông Mạc-đô-chê lên cây mộc hình của viên đại thần Ha-man sẽ được Vua A-suê-ru ưng thuận. Câu chuyện khởi đầu khá thuận lợi khi Vua A-suê-ru chủ động mở lời tái xác nhận sẽ ban cho Hoàng hậu Ê-xơ-tê bất cứ điều gì bà thỉnh cầu. Trong lời khẩn khoản dâng lên vua, bà đã thể hiện sự khôn khéo tột bậc.

Thứ nhất, thay vì nài ép, bà đặt ý muốn của vua lên trên mọi sự, “nếu tôi được ơn trước mặt vua, và nếu vua vừa ý” (câu 3). Thứ hai, bà không chỉ cầu xin cho mạng sống của mình, mà còn cho cả dân tộc mình. Thứ ba, lý do bà đưa ra rất hợp tình hợp lý, ấy là nếu dân tộc bà bị bán sang một nước khác để chịu cảnh nô lệ thì bà cũng cam chịu, đằng này cả dân tộc bà sắp bị giết và hủy diệt. Lời thỉnh cầu của Hoàng hậu Ê-xơ-tê đã chạm đến lòng trắc ẩn của Vua A-suê-ru, bởi làm sao vua có thể nỡ để người vợ mà ông hết mực yêu thương và người mà ông chịu ơn là ông Mạc-đô-chê bị người khác hãm hại. Ứng xử khôn ngoan của Hoàng hậu Ê-xơ-tê là một trong những yếu tố quan trọng thúc đẩy Vua A-suê-ru quyết định bảo vệ Hoàng hậu Ê-xơ-tê và dân tộc bà, cũng như thẳng tay trừng trị ông Ha-man. Có một điều chắc chắn rằng, sự khôn ngoan vượt bậc mà Hoàng hậu Ê-xơ-tê có được là đến từ sự ban cho của Thiên Chúa.

Khi đối diện với những khó khăn trong cuộc sống, không những Chúa có cách riêng xoay chuyển mọi việc theo ý muốn Ngài, mà Ngài cũng ban cho chúng ta có được sự khôn ngoan để biết đối phó trong mọi tình huống. Điều quan trọng là chúng ta có đủ nhạy bén tâm linh để lắng nghe sự hướng dẫn đến từ Chúa không. Sự nhạy bén ấy chỉ có được khi chúng ta giữ mối tương giao mỗi ngày với Chúa, lắng nghe tiếng Chúa dạy dỗ nhủ khuyên. Nếu như Hoàng hậu Ê-xơ-tê không có mối tương giao mật thiết với Chúa mỗi ngày, thì bà cũng khó lòng nghe được tiếng Chúa hướng dẫn, và công cuộc giải cứu dân tộc sẽ phải gặp nhiều khó khăn hơn nữa.

Hằng ngày, bạn dành bao nhiêu thời gian để lắng nghe tiếng Chúa phán với mình?

Lạy Chúa, xin cho con luôn ham thích học Lời Chúa và luôn dành thời gian tương giao với Ngài. Xin cho con quen thuộc với tiếng Chúa và sống theo sự hướng dẫn của Ngài.

(c) 2019 Văn Phẩm Nguồn Sống. Used by permission.

Ê-xơ-tê 7:1-10

 

Câu gốc: “Hoàng hậu Ê-xơ-tê thưa lại rằng: Ôi vua! Nếu tôi được ơn trước mặt vua, và nếu vua vừa ý, xin vua hãy nhậm lời cầu khẩn tôi mà ban mạng sống cho tôi, và theo sự nài xin tôi mà ban cho tôi dân tộc tôi” (câu 3).

Câu hỏi suy ngẫm: Hoàng hậu Ê-xơ-tê có thể gặp nguy hiểm gì nếu thất bại trong việc lật tẩy mưu đồ của ông Ha-man? Lời thỉnh cầu của bà thể hiện sự khôn khéo như thế nào? Làm thế nào để bà Ê-xơ-tê cũng như Cơ Đốc nhân ngay nay có sự nhạy bén tâm linh để lắng nghe sự hướng dẫn của Chúa?

Đây là bữa yến tiệc gay cấn nhất trong cả sách Ê-xơ-tê được ký thuật lại. Bởi không ai biết trước sau bữa yến tiệc này dân tộc Giu-đa sẽ được giải cứu hay mưu đồ treo ông Mạc-đô-chê lên cây mộc hình của viên đại thần Ha-man sẽ được Vua A-suê-ru ưng thuận. Câu chuyện khởi đầu khá thuận lợi khi Vua A-suê-ru chủ động mở lời tái xác nhận sẽ ban cho Hoàng hậu Ê-xơ-tê bất cứ điều gì bà thỉnh cầu. Trong lời khẩn khoản dâng lên vua, bà đã thể hiện sự khôn khéo tột bậc.

Thứ nhất, thay vì nài ép, bà đặt ý muốn của vua lên trên mọi sự, “nếu tôi được ơn trước mặt vua, và nếu vua vừa ý” (câu 3). Thứ hai, bà không chỉ cầu xin cho mạng sống của mình, mà còn cho cả dân tộc mình. Thứ ba, lý do bà đưa ra rất hợp tình hợp lý, ấy là nếu dân tộc bà bị bán sang một nước khác để chịu cảnh nô lệ thì bà cũng cam chịu, đằng này cả dân tộc bà sắp bị giết và hủy diệt. Lời thỉnh cầu của Hoàng hậu Ê-xơ-tê đã chạm đến lòng trắc ẩn của Vua A-suê-ru, bởi làm sao vua có thể nỡ để người vợ mà ông hết mực yêu thương và người mà ông chịu ơn là ông Mạc-đô-chê bị người khác hãm hại. Ứng xử khôn ngoan của Hoàng hậu Ê-xơ-tê là một trong những yếu tố quan trọng thúc đẩy Vua A-suê-ru quyết định bảo vệ Hoàng hậu Ê-xơ-tê và dân tộc bà, cũng như thẳng tay trừng trị ông Ha-man. Có một điều chắc chắn rằng, sự khôn ngoan vượt bậc mà Hoàng hậu Ê-xơ-tê có được là đến từ sự ban cho của Thiên Chúa.

Khi đối diện với những khó khăn trong cuộc sống, không những Chúa có cách riêng xoay chuyển mọi việc theo ý muốn Ngài, mà Ngài cũng ban cho chúng ta có được sự khôn ngoan để biết đối phó trong mọi tình huống. Điều quan trọng là chúng ta có đủ nhạy bén tâm linh để lắng nghe sự hướng dẫn đến từ Chúa không. Sự nhạy bén ấy chỉ có được khi chúng ta giữ mối tương giao mỗi ngày với Chúa, lắng nghe tiếng Chúa dạy dỗ nhủ khuyên. Nếu như Hoàng hậu Ê-xơ-tê không có mối tương giao mật thiết với Chúa mỗi ngày, thì bà cũng khó lòng nghe được tiếng Chúa hướng dẫn, và công cuộc giải cứu dân tộc sẽ phải gặp nhiều khó khăn hơn nữa.

Hằng ngày, bạn dành bao nhiêu thời gian để lắng nghe tiếng Chúa phán với mình?

Lạy Chúa, xin cho con luôn ham thích học Lời Chúa và luôn dành thời gian tương giao với Ngài. Xin cho con quen thuộc với tiếng Chúa và sống theo sự hướng dẫn của Ngài.

(c) 2019 Văn Phẩm Nguồn Sống. Used by permission.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 9   +   5   =