NHỜ CẬY CHÚA, KHÔNG NHỜ CẬY CON NGƯỜI (Phần I) – Mục sư Văn Lê

NHỜ CẬY CHÚA, KHÔNG NHỜ CẬY CON NGƯỜI (Phần I) – Mục sư Văn Lê

 

ACTS CHURCH IN SAN DIAGO, CALIFORNIA
NHỜ CẬY CHÚA, KHÔNG NHỜ CẬY CON NGƯỜI (Phần I)
Mục sư Văn Lê

“Nhìn xem Chúa Jesus là cội rễ và cuối cùng của đức tin, tức là Đấng vì sự vui mừng, đã đặt trước mặt mình, chịu lấy thập tự giá, khinh điều sỉ nhục, và hiện nay ngồi bên hữu ngai Đức Chúa Trời. Vậy anh em hãy nghĩ đến Đấng đã chịu sự đối nghịch của kẻ tội lỗi dườngấy, hầu cho khỏi bị mỏi mệt sờn lòng “(Hê-bê-rơ:12:2).
Người chăn bầy là tôi tớ của Đức Chúa Trời, cho nên phải luôn lắng nghe tiếng Chúa và làm theo. Điều đó có nghĩa là người lãnh đạo thuộc linh, thuộc về Chúa, không thuộc về thế gian. Kinh Thánh là kim chỉ nam soi dẫn những nguyên tắc mà người chăn bầy phải bước theo và vâng giữ. Người chăn bầy không những vâng lời Chúa mà còn hướng dẫn con cái Chúa học cách vâng lời Ngài cách trọn vẹn, không thể bước đi hàng hai giữa đời và đạo. Người chăn bầy, phải là tấm gương cho con cái Chúa nhìn vào sự trông cậy của bản thân mình đối với Chúa.
Cho dù có gặp những sự cố khó khăn, những hoàn cảnh nghiệt ngã cho đến mấy, người chăn bầy cũng không thể bỏ cuộc, ngã lòng; mà ngược lại luôn sống trong sự trông đợi Chúa, nương dựa nơi Ngài, và chỉ một mình Ngài mà thôi. Người chăn bầy không những nhìn xem Chúa là Đấng duy nhất tha thứ những tội lỗi của chính mình; kêu gọi bản thân bước vào chức vụ chăn bầy chiên; mà còn luôn tiếp trợ đáp ứng mọi nhu cầu trong công việc Chúa; cũng như sự sinh sống mỗi ngày cho bản thân và gia đình. Sau đây, chúng ta sẽ đi vào chi tiết của từng phần trong sự nhờ cậy Chúa.

1. Không nhờ cậy con người
“Hãy tin cậy Đức Giê-hô-va và làm điều lành. Khá ở trong xứ và nuôi mình bằng sự thành tín của Ngài” (Thi-Thiên 37: 3).
Con người vốn được dựng nên từ bụi đất, rồi cũng trở về với bụi đất. Vốn dĩ của nó là yếu đuối. Chính vì vậy, người chăn bầy, không trông đợi sự khôn ngoan từ nơi con người; cũng như không trông đợi sự tiếp trợ đến từ con người; mà là Đức Chúa Trời. “Ta ngước mắt lên trên núi, sự tiếp trợ ta đến từ đâu, đến từ Đức Giê-hô-va.” Kinh Thánhcũng cho chúng ta biết rằng người công bình, tức là kẻ được Đức Chúa Trời lựa chọn, sẽ không bị bỏ. Điều đó khẳng định tình yêu và sự quan phòng của Ngài không lìa bỏ những ai đặt trọn niềm tin nơi Chúa. Con dân Chúa nhờ cậy Chúa bao nhiêu; thì người chăn bầy càng nhờ cậy Chúa gấp mấy lần hơn những tín hữu bình thường. Đặt sự tin cậy nơi Ngài vì những lý do sau đây:

a. Lời hứa của Chúa
“Ta há không có phán dặn ngươi sao? Hãy vững lòng bền chí, chớ run sợ, chớ kinh khủng; vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi vẫn ở cùng ngươi trong mọi nơi ngươi đi” (Giô-suê 1:9).
Đối với loài người đang sống ở thế gian, không ai có thể tin cậy tuyệt đối về lời hứa của họ được; bởi vì con người hay bội bạc, thất hứa là chuyện bình thường trong xã hội và đời sống. Là con dân của Chúa, chúng ta được phước hơn vì có Đấng ban lời hứa và luôn giữ sự thành tín của Ngài. Nếu người chăn bầy, không tin cậy, hoặc thiếu tin cậy Chúa thì làm sao dẫn dắt dân sự của Ngài được? Sau khi Môi-se qua đời, Đức Chúa Trời đã kêu gọi Giô-suê tiếp tục trách nhiệm, dẫn dân Y-sơ-ra-ên vào đất hứa. Ngài đã phán hứa cùng Giô-suê như những mệnh lệnh, và Giô-suê vâng lời Ngài vì tin cậy Chúa.
“Đức Giê-hô-va phán rằng:Hãy sắm sẵn thực vật,vì trongba ngày nữa các ngươi sẽ đi ngang qua sông Giô-đanh này, đặng đánh lấy xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi đã ban cho mình làm sản nghiệp”(Giô-suê 1: 11).
Giô-suê vâng lời Chúa, không nghi ngờ hay chất vấn Chuá điều gì. Việc của ông cần làm là vâng theo mệnh lệnh, và rao truyền mệnh lệnh đó cho dân sự Chúa làm theo:
“Bấy giờ Giô-suê truyền lịnh cho các quan trưởng của dân sự mà rằng: Hãy chạy khắp trại quân truyền lịnh cho dân sự rằng: Vì trong ba ngày nữa các ngươi sẽ đi ngang qua sông Giô-đanh này, đặng đánh phá lấy xứ mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi ban cho mình làm sản nghiệp. Giô-suê cũng nói cùng người Ru-bên, người Gát, và phân nửa chi phái Ma-na-se: Hãy nhớ lại điều Môi-se, tôi tớ Giê-hô-va đã dặn các ngươi khi người có nói: Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi đã cho các ngươi an nghỉ và ban xứ này cho các ngươi…Những người ấy thưa cùng Giô-suê rằng: Chúng tôi sẽ làm mọi điều ông dặn bảo, và đi khắp nơi nào ông sai; chúng tôi sẽ vâng theo ông trong mọi việc y như đã vâng theo Môi-se. Nguyện Giê-hô-va Đức Chúa Trời ông ở cùng ông, y như Ngài đã ở cùng Môi-se vậy. Phàm ai nghịch mạng lịnh không vâng theo lời ông trong mọi điều ông dặn biểu chúng tôi, thì người đó sẽ bị xử tử; chỉ ông hãy vững lòng bền chí” (Giô-suê1: 10,11,16,17,18).
Là người được Chúa sai và giao phó chăn bầy chiên của Ngài, chúng ta cần phải noi gương Giô-suê trong uy quyền của một người lãnh đạo. Ông đã mạnh mẽ truyền lịnh của Đức Giê-hô-va cho dân sự nghe theo, và thực hành những điều ông dặn bảo. Dân sự không những đã vâng lời ông mà còn nhắc nhở ông hãy vững lòng bền chí. Đây là bài học cho bất cứ ai giữ chức vụ chăn bầy hôm nay. Chúng ta cũng phải cầu xin Chúa ban cho uy quyền, mệnh lệnh của Ngài qua mặc khải và các dấu hiệu về sự sai bảo của Ngài. Rồi, hãy mạnh dạn truyền đạt lại cho con dân Chúa trong Hội Thánh nghe theo và vâng lời. Người chăn bầy phải mạnh mẽ đủ để truyền rao sứ điệp và mệnh lệnh cho dân sự Chúa. Đừng bao giờ để bị cuốn trôi bởi những điều con cái Chúa làm theo ý riêng; hoặc muốn nghịch lại sự mặc khải mà người chăn nhận được từ nơi Chúa.
Ngày nay, rất nhiều Hội Thánh điạ phương đã không nghe theo người quản nhiệm Hội Thánh; bởi vì những người trong ban chấp hành đã lạm quyền và muốn cai trị Hội Thánh. Họ thường xem vị Mục sư như là người phải trực thuộc dưới quyền điều hành của họ; bởi vì họ đã mời vị Mục sư về và trả lương. Đây là một hiện tượng khá phổ biến trong các Hội Thánh ngày nay vì quá tự do. Họ không được sự chỉ đạo thống nhất từ các Giáo hạt. Hội Thánh điạ phương trải qua rất nhiều thời kỳ mời các Mục sư về quản nhiệm. Họ đã phỏng vấn, và có quyền quyết định mời hay từ chối. Từ thể thức chọn lựa Mục sư, cộng thêm quyền hạn đề nghị mức lương trả cho người quản nhiệm. Sau khi trải qua nhiều lần như vậy, ban chấp hành nghiễm nhiên trở thành những “ông chủ”, lãnh đạo và quản trị Hội Thánh điạ phương.
Đây là thảm kịch đáng rủa sả và vô cùng tệ hại trong Hội Thánh Chúa hôm nay! Người chăn bầy không có đủ uy quyền để lãnh đạo, truyền rao những sứ điệp mạnh mẽ từ nơi Chúa; thì làm sao dám truyền lịnh như Giô-suê đã truyền lịnh cho dân sự! Chính vì lẽ đó, mà những người chăn bầy hôm nay, phải có trách nhiệm thay đổi những điều nghịch lý này. Trách nhiệm này là của những Giáo sư dạy ở các trường Kinh Thánh, ở các vị lãnh đạo các Giáo hạt, cũng như các Mục sư đương nhiệm.
Người chăn bầy không bao giờ bị khuất phục bất cứ ai chống nghịch lại mệnh lệnh của Đức Chúa Trời; không bị cám dỗ bởi tiền bạc hay quyền lực nào. Thẩm quyền của người chăn bầy là dẫn dắt dân sự theo sự dạy dỗ của Kinh Thánh. Cho nên không nuông chìu con cái Chúa về những yêu sách không đúng với lời Chúa. Các nhân sự trong nhiều Ban Chấp hành ngày nay, có quyền tuyển chọn Mục sư quản nhiệm, có quyền ký giấy mời và làm hợp đồng trả lương. Chính đây là nguyên nhân biến những người phục vụ trở thành giới lãnh đạo, công khai cầm quyền trên Hội Thánh. Người chăn bầy, dù muốn hay không cũng phải trở thành “người chăn thuê.” Ông ấy không có quyền gì cả ngoại trừ những bài giảng làm vui lòng con dân Chúa, chứ không phải làm vui lòng Đức Chúa Trời!
Tôi thiết nghĩ, đã đến lúc các vị Mục sư cần phải lấy lại uy quyền lãnh đạo; mà Đức Chúa Trời đã giao phó cho mỗi người trong chúng ta. Hãy dứt khoát một điều: Không bao giờ đến một Hội Thánh mà hệ thống điều hành dưới một Ban Chấp hành. Trong Kinh Thánh không hề có nhóm từ “Ban Chấp hành”, mà chỉ có những người “Chấp sự”, là những người được bầu ra để phục vụ chăm sóc. Theo sách Công vụ (chương 6:1-6) cho biết lý do những Chấp sự được lập nên với nhu cầu và mục đich như sau:
“Khi số môn đệ Chúa gia tăng gấp bội, các tín hữu Hy lạp gốc Do Thái phàn nàn về người Do Thái bản xứ vì các quả phụ trong nhóm họ bị bỏ bê trong việc cung cấp vật thực hằng ngày. Mười hai sứ đồ triệu tập toàn thể tín hữu tuyên bố: Bỏ việc phục vụ lời của Đức Chúa Trời đi phục vụ bàn là điều không nên làm. Vậy thưa anh em, hãy chọn giữa vòng mình bảy người được chứng nhận là tốt, đầy dẫy Thánh Linh và khôn ngoan; chúng tôi sẽ giao trách nhiệm này. Còn chúng tôi sẽ chuyên tâm cầu nguyện và phục vụ lời Chúa.”
Như vậy, không có lý do gì từ những Chấp sự trở thành những người cai trị Hội Thánh? Điều này là một hiện trạng làm gãy đổ mối thông công trong Hội Thánh giữa người chăn bầy và con dân Chúa. Đồng thời, cũng là cây đà ngăn trở chức vụ của người chăn bầy. Chính vì vậy, người chăn bầy hôm nay hãy mạnh mẽ noi gương Giô-suê vâng theo mạnh lịnh của Chúa, mà truyền rao lại cho dân sự của Ngài những điều răn và mạng lịnh phải thực hiện. Nói cách khác, người lãnh đạo Hội Thánh phải được mặc lấy uy quyền của Đức Chúa Trời, nương dựa tuyệt đối vào quyền năng của Chúa mà dẫn dắt dân sự của Chúa sẵn sàng bước xuống sông Giô-đanh. Có như vậy, mới hy vọng rằng Đức Chúa Trời sẽ làm cho dòng nước dồn thành một đống, cho dân sự Chúa khiên hòm giao ước đi qua.
“Đức Giê-hô-va phán cùng Giô-suê rằng: Ngày nay ta khởi tôn ngươi lên trước mặt cả Y-sơ-ra-ên, để chúng nó biết rằng ta ở cùng ngươi như ta đã ở cùng Môi-se vậy. Ngươi phải truyền lịnh này cho những thầy tế lễ khiêng hòm giao ước: Khi nào các ngươi đến mé sông Giô-đanh, thì hãy dừng lại ở giữa sông…Khi các người khiên hòm đến sông Giô-đanh, và chân của những thầy tế lễ khiêng hòm mới bị ướt nơi mé nước, thì nước ở trên nguồn thường chảy xuống bèn dừng lại, dồn thành một đống…” (Giô-suê 3: 7-16).
Hơn lúc nào hết, người chăn bầy hôm nay phải mạnh mẽ, phải vững lòng bền chí, phải sử dụng uy quyền Chúa giao, và nhờ cậy nơi Ngài tuyệt đối, mới có thể dẫn dắt bầy chiên của mình không đi sai đường, trật lối, không làm những điều chống nghịch lại mạng lịnh và điều răn của Chúa.

b. Sự quan phòng của Chúa
“Đàn bà há dễ quên con mình cho bú, không thương đến con trai ruột mình sao? Dầu đàn bà quên con mình, ta cũng chẳng quên ngươi”(Ê-sai 49:15).
Thế gian là con đường khoảng khoát, nhưng dẫn đến sự chết. Thiên đàng là con đường hẹp, nhưng dẫn đến sự sống đời đời. Người muốn vào con đường hẹp lại hiếm, còn kẻ muốn sống buông thả giữa thế gian thì nhiều. Là đầy tớ của Chúa chắc chắn sẽ không đi theo con đường khoảng khoát, nhưng đi trên lối hẹp giữa những điều răn Chúa. Người chăn bầy của Chúa là tôi tớ của Đức Chúa Trời. Trọng trách của một tôi tớ Chúa là phục vụ con người, là tìm kiếm những con chiên đi lạc, là rao truyền tình yêu của Chúa Jesus cho muôn người. Thiên chức này không dễ dàng chút nào cho những ai đã được Chúa kêu gọi vào chức vụ. Cuộc sống nếu như chỉ có bằng phẳng, suông sẻ trong mọi sự, thì ý nghĩa của hai danh từ kép:”tôi tớ” và “chăn bầy” trở nên một món hàng mà ai cũng có thể mua được. Nó không phải là một nghề nghiệp, mà là thiên chức Chúa ban cho. Vì thế, người chăn bầy phải trả giá, đôi khi ngay cả tính mạng nữa. Nếu không vác thập tự giá cho Chúa được, thì cũng không thể làm môn đồ của Ngài, chứ đừng nói đến chức vụ chăn bầy.
Chính vì lẽ đó, đầy tớ của Chúa phải trải qua những chông gai, thử thách, gian truân đầy cam go để hoàn thành chức vụ Chúa giao. Nơi học đường, nhiệm vụ của một thầy giáo là trang bị cho học sinh kiến thức chuyêm môn hoặc phổ thông theo tài liệu các sách giáo khoa. Bên cạnh đó, cũng làm tấm gương cho học sinh về đời sống mẫu mực; về sư phạm của một người đứng trên bục giảng. Tuy nhiên, nghể nghiệp này cũng khác hẳn với thiên chức của một người chăn bầy.
Điều kiện đầu tiên của một người được bước vào chức vụ chăn bầy, là nguời đó phải được Chúa kêu gọi. Điều này, hơn ai hết chính bản thân người được kêu gọi phải nhận thức rõ ràng. Tiếp đến, người này phải được trang bị về kiến thức Kinh Thánh, thần học và những kiến thức phổ thông liên quan đến chức vụ; chẳng hạn như kế hoạch chiến lược phát triển Hội Thánh; công tác tư vấn cho các giới tuổi, hôn nhân, hạnh phúc gia đình, v.v…
Khi được Chúa sai phái đến một Hội Thánh nào đó, hoặc được Chúa sai bảo gầy dựng một Hội Thánh từ ban đầu. Tất cả công việc đó, không đơn giản chút nào bởi vì, tất cả mọi sự không phải sẵn sàng cho người chăn bầy; mà có thể nói rằng đầy dẫy những khó khăn, thách thức. Nếu không bước đi bởi đức tin thì không làm gì được. Có những Hội Thánh đang tồn tại cả núi nan đề như cơ ngơi thờ phượng còn lụp xụp, tất cả các phương tiện còn thiếu thốn, con cái Chúa thì nghèo nàn, thiếu học như ở các vùng cao nguyên, hoặc ở các làng quê xa thành phố. Việc gầy dựng một Hội Thánh ban đầu thì cũng phải trải qua hàng trăm hàng nghìn sự khó khăn về tài chánh, nhân sự, giấy tờ, sự bắt bớ từ các tôn giáo khác, sự khó khăn của những chính quyền vô thần,v.v…
Đứng trước những thách thức quá nan giải này, nếu không có sự quan phòng, che chở và sự hướng dẫn của Đức Thánh Linh thì không có một con người nào khắc phục được. Tuy nhiên vấn đề nêu ra ở đây, là làm sao để nhận được sự quan phòng của Chúa? Thiết nghĩ, người chăn bầy cần phải thực hiện ít nhất những bước sau đây:
* Tin cậy: Hoàn toàn không một chút nghi ngờ, phó thác kế hoạch lên cho Đức Chúa Trời:
“Hãy phó thác việc mình cho Đức Giê-hô-va, thì những mưu ý mình sẽ được thành công”(Châm-ngôn 16:3).
* Bước đi bằng đức tin: Không nhờ cậy sức riêng của mình, tài năng, tiền bạc, kiến thức của con người để đặt nền tảng xây dựng công việc Chúa. Đó là việc sai lầm phải tránh!
“Tôi làm được mọi sự nhờ Đấng ban thêm sức cho tôi”(Phi-líp 4:13).
* Khẩn nguyện nài xin và luôn ở trong mối tương giao riêng với Chúa: Đó là bí quyết đắc thắng sự cám dỗ hay ngã lòng và nghe được tiếng phán dạy của Chúa qua lởi của Ngài.
“Các bước của loài người do Đức Giê-hô-va nhứt định; vậy loài người hiểu đường lối mình sao được?”(Châm-ngôn 20: 24).
Câu chuyện trong sách Ma-hi-ơ thuật lại về sự quan phòng của Chúa:
“Đến chiều tối, môn đồ đến gần Ngài mà thưa rằng: Ở đây vằng vẻ, mà trời tối rồi, xin thầy cho dân chúng về, để họ đi vào các làng đặng mua đồ ăn. Đức Chúa Jesus phán rằng: Không cần họ phải đi, chính các ngươi phải cho họ ăn. Môn đồ thưa rằng: Chúng tôi có đây năm cái bánh và hai con cá mà thôi. Ngài phán rằng: Hãy đem đây cho ta. Ngài bèn truyền cho chúng ngồi xuống trên cỏ, đoạn, lấy năm cái bánh và hai con cá đó, ngửa mặt lên trời mà tạ ơn; rồi bẻ bánh ra đưa cho môn đồ phát cho dân chúng. Ai nấy đều ăn no, cò bánh thừa thâu được đầy mười hai giỏ. Số người ăn ước chừng năm ngàn, không kể đàn bà con nít” (Ma-thi-ơ 13: 13-21).
Câu chuyện này, chỉ là một biểu tượng của hàng trăm phép lạ mà Chúa Jesus đã làm, khi còn tại thế. Ở đây, chúng ta thấy rằng Chúa là Đấng quyền năng, Ngài có uy quyền làm mọi sự khi Ngài muốn. Chúa là Đấng quan phòng chăm sóc cho con người nói chung và dân sự Chúa nói riêng. Đầy tớ của Chúa, dỉ nhiên là người phải có đức tin tuyệt đối vào sự quan phòng của Ngài. Nếu không, thì không hội đủ điều kiện để chăn dắt bầy chiên cho Ngài. Đó là một trong những phẩm hạnh không thể thiếu.

c. Chúa đáp ứng nhu cầu
Bất cứ một Hội Thánh nào, gia đình nào, hay bản thân của người nào, ít khi nói rằng, tôi, hay chúng tôi luôn luôn đầy đủ mọi sự, không bao giờ thiếu thốn gì cả! Nếu điều này xảy ra, thì Hội Thánh, gia đình và cá nhân sẽ không cần cầu nguyện, nài xin Chúa nữa. Kinh nghiệm của Mục sư Ríck Warren khi bắt đầu Hội Thánh mới ở California, ông kể rằng trong khi lái xe đến chỗ nhà thuê, ông hỏi, ” Don có sinh hoạt tại một Hội Thánh nào không?” Anh ấy trả lời: “Không.” Thế là Mục sư Rick công bố anh Don là tín hữu đầu tiên của Hội Thánh ông. Rồi Mục sư Rick Warren bắt đầu Hội Thánh Saddleback với gia đình của người kinh doanh bất động sản đó và gia đình của ông. Hai tuần lễ sau, họ bắt đầu lớp học Kinh Thánh tại nhà Mục sư Rick Warren.
Tài chánh là nhu cầu cần thiết để mở mang Hội Thánh mới. Nhưng niềm tin vào Chúa, là Đấng đáp ứng mọi nhu cầu lại càng cần thiết và mãnh liệt hơn. Đức Chúa Trời cảm động một Hội Thánh Baptist tại Anaheim, California tài trợ cho Hội Thánh ban đầu sáu trăm đô-la một tháng. Sau đó, một Hội Thánh khác ở Texas và một Hội Thánh nữa ở Norwalk, California cung ứng hai trăm đô-la một tháng cho bầy chiên non. Mục sư Rick kể lại rằng, một buổi sáng nọ, ông nhận được một cú điện thoại của một người đàn ông chưa hề gặp mặt, đề nghị trả tiền nhà cho ông trong hai tháng. Người đàn ông này nói rằng, ông có nghe việc mở Hội Thánh mới, và ông muốn giúp đỡ. Có lần kia, dường như tài khoản trống rỗng, vợ ông cùng ông đi tìm những trang bị cần thiết đang bán hạ giá để chuẩn bị cho buổi nhóm đầu tiên. Hai vợ chồng ông đã dùng những đồng tiền cuối cùng của mình để mua thức ăn. Khi ông về đến nhà, mở hộp thư ra và nhận được một tấm séc của một người đã từng nghe ông giảng ở Texas. Số tiền trong tấm sec (check) $37,50 vừa đúng số tiền mà vợ chồng ông đã chi cho các thiết bị đã mua.
Đó là bài học cho người chăn bầy hôm nay học biết cách bước đi bằng đức tin. Đức Chúa Trời là Đấng thành tín. Ngài luôn đáp ứng những nhu cầu cho Hội Thánh, gia đình, và bản thân khi ai đó biết trông đợi và đặt trọn niềm tin nơi Ngài. Mục sư Rick Warren bày tỏ một đức tin mãnh liệt khi ông nói rằng: ” Nếu như chúng ta cứ khăng khăng rằng mọi thứ cần phải được giải quyết hết trước khi có quyết định, có nghĩa là mọi vấn đề phải được chuẩn bị chu đáo trước khi thực hiện kế hoạch, thì làm sao kinh nghiệm được câu chuyện ly kỳ của đức tin.”
Tuy nhiên, để được Đức Chúa Trời đồng hành với mình, trước hết cần phải nhận biết kế hoạch, chương trình của Chúa qua những dấu hiệu mà chúng ta cảm nhận rõ ràng. Mục sư Rick Warren đã tóm tắt một câu nói đầy ý nghĩa trong kinh nghiệm ngọt ngào với Ngài: “Chúa dẫn đi tới đâu, Ngài chu cấp tới đó.”
Kinh nghiệm của Mục sư Rick Warren mang lại cho chúng ta một bài học rất quý giá là Đức Tin. Hãy trông đợi nơi Chúa vì Ngài là đấng quan phòng, nhìn thấy tất cả mọi nhu cầu trong đời sống thuộc linh cũng như thuộc thể của chúng ta. Vấn đề của chúng ta là không phải cố gắng làm điều gì để xứng đánh nhận được sư chu cấp của Chúa, nhưng chính là tấm lòng đơn sơ trong sự tin cậy hết lòng. Chúng ta luôn nhớ rằng, con người có thể quên đi lời hứa, nhưng Chúa thì không bao giờ. Ngài trước sau như một:”Đức Chúa Jesushôm qua, hôm nay và đời đời không hề thay đổi”(Hê-bơ-rơ 13:8).
Khi Chúa sai tôi đến quản nhiệm một Hội Thánh ở Virginia. Ban Quản Trị của Hội Thánh đã ký hợp đồng với tôi về số lương mà Ban Chấp hành ở đó đã đề nghị. Tôi không hề có ý kiến gì về tiền bạc; bởi tôi hoàn toàn tin cậy về sự cung ứng của Chúa. Tuy nhiên, Hội Thánh mới cung lương cho tôi chưa được một năm, liền than thở rằng Hội Thánh không còn tiền nữa. Con cái Chúa bầy giờ dâng không đủ chi. Trong khi đó, tiền dâng của con cái Chúa trong quỹ tạo mãi vẫn còn hai trăm nghìn đô-la. Nhưng chuyện mua nhà thờ coi như bỏ cuộc vì không còn đủ điều kiện để thực hiện; bởi vì con cái Chúa đã tan lạc nhiều nơi sau những biến cố bất ổn của Hội Thánh.
Tôi được Chúa sai phái đền đây như câu Kinh Thánh mà Chúa đã phán cùng Giô-na 1:2″ Ngươi khá chờ dậy! Hãy đi đến thành lớn Ni-ni-ve, và rao cho nó lời ta đã dạy cho ngươi.” Trong suốt nhiều tuần lễ, cứ mỗi đêm Chúa đánh thức tôi dậy lúc hai giờ sáng, mở Kinh Thánh ra liền trúng nhằm câu kinh Thánh này. Tôi vâng lời Chúa, vì tin rằng đây là mạnh lịnh Chúa sai tôi đi. Thật lòng, tôi không muốn sống xa gia đình ở một tiểu bang quá xa xôi, và buồn bã vào những ngày đông băng giá. Nhưng, tôi không thể trốn chạy. Chính vì sự vâng lời Chúa, và hiểu rõ ý định của Ngài trên đời sống tôi, nên tôi không đặt nặng về vấn đề luơng bổng.
Thế nhưng, nghe tiếng phàn nàn, than thở của mấy vị trong Ban Chấp hành mỗi khi gặp tôi, nên tôi đã nhẹ nhàng nói: “Xin quý ông hãy nhờ cậy Chúa. Tại sao qúy ông không cầu nguyện với Chúa điều này? Câu trả lời mà tôi nhận được: “Mục sư ạ, có thực mới vực được đạo!” Thì ra, mấy vị này chỉ hầu việc Chúa bằng sức lực của con người. Nhìn vấn đề bởi con mắt xác thịt, chứ không phải bằng đức tin. Sau đó, tôi mới hiểu ra được những mưu chước mà Sa-tan đã bày vẻ ra cái bẫy này. Tôi hiểu rất rõ rằng, ma quỉ không muốn tôi xâm chiếm vào vùng lãnh địa của nó; bởi vì tôi giảng lời Chúa, mang sứ điệp của Ngài đến cho dân sự Chúa, nhằm giúp cho Hội Thánh thức tỉnh trong cơn ngủ mê. Tôi đã không giảng theo ý người. Tôi cũng chẳng nghe theo tiếng con người, bèn là nghe theo tiếng phán dạy của Chúa.
Tuy nhiên, khi con dân Chúa khước từ lời của Ngài bởi sự kiêu ngạo cố hữu, buớc đi bằng những tính toan của loài người, khôn ngoan theo cách của thương trường và chính trị; thì đầy tớ của Chúa cũng đành bó tay! Từ bài học chua cay này, mà Chúa đã trang bị cho tôi từ những kinh nghiệm khó khăn đầy gian nan, trở nên những bài học vô cùng hữu ích cho những tháng ngày hầu việc Chúa hôm nay. Và tôi cũng tin rằng đây là những thứ mà Chúa muốn trang bị cho tôi khi bắt đầu cho một Hội Thánh tương lai của Đức Chúa Trời. Mục sư Rick Warren đã viết: “Đức Chúa Trời luôn dùng những người bất toàn trong những hoàn cảnh bất tiện để hoàn thành ý muốn Ngài.”
Thật tuyệt vời và đúng như những từng trải của chính bản thân tôi, trong những tháng năm chăn bầy cho Chúa!

MS Văn Lê

Ngày đăng: 11/26/2022

Nguồn songdaoonline.com

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 6   +   4   =