Phụ nữ có nên phục vụ như là Mục sư, Truyền đạo? Kinh Thánh nói gì về phụ nữ làm mục vụ?

CÂU HỎI

Phụ nữ có nên phục vụ như là Mục sư, Truyền đạo? Kinh Thánh nói gì về phụ nữ làm mục vụ?

TRẢ LỜI

Có lẻ không có vấn đề gì gây tranh cãi trong Hội Thánh ngày nay bằng vấn đề phụ nữ có được làm mục sư, truyền đạo trong công tác mục vụ? Như là kết luận, vấn đề này rất quan trọng đừng xem như là vấn đề đối kháng giữa người nam và nữ. Có những phụ nữ tin rằng phụ nữ không nên phục vụ như là Mục sư, và Kinh Thánh làm cho phụ nữ bị ngăn trở trong công tác mục vụ. Và có những người đàn ông tin phụ nữ có thể phục vụ như nhà truyền giáo và không có sự ngăn cấm nào cho phụ nữ trong công tác mục vụ. Trong điều này không có vấn đề phân biệt hay cuồng tín, nhưng là vấn đề thực hiện theo lời Kinh Thánh.

I Ti-mô-thê 2:11-12 cho biết: “Ðàn bà phải yên lặng mà nghe dạy, lại phải vâng phục mọi đàng. Ta không cho phép đàn bà dạy dỗ, cũng không được cầm quyền trên đàn ông; nhưng phải ở yên lặng.” Trong Hội Thánh, Đức Chúa Trời chỉ định vai trò đàn ông và đàn bà khác nhau. Đây là kết quả của đường lối tạo dựng nên loài người. (I Ti-mô-thê 2:13) và cách tội lỗi vào trong thế gian (II Ti-mô-thê 2:14) Đức Chúa Trời qua các thư tín của sứ đồ Phao Lô ngăn cấm đàn bà không được phục vụ trong vai trò của việc dạy dỗ thuộc linh vượt trên quyền của đàn ông.

Có nhiều sự phản đối trong việc phụ nữ làm mục vụ hay nữ mục sư. Quan điểm thông thường là Phao Lô ngăn cấm phụ nữ không được dạy dỗ bởi vì trong thế kỷ thứ nhất phụ nữ thuộc thành phần không được học hành. Tuy nhiên I Ti-mô-thê 2:11-14 không nơi nào chú ý đến tình trạng giáo dục. Nếu giáo dục là một phẩm chất của mục vụ, phần lớn các môn đồ của Chúa Giê Xu hình như không có điều kiện này. Sự phản đối thông thường thứ hai là Phao Lô chỉ ngăn cấm phụ nữ Ê-phê-sô trong sự dạy dỗ (Phao Lô đã viết thư Ti-mô-thê cho Ti-mô-thê mục sư của Hội Thánh Ê-phê-sô) Thành phố Ê-phê-sô nổi tiếng vì có đền thờ Atemis, nữ thần Hi Lạp – La Mã. Những phụ nữ có quyền hành trong sự thờ phượng của đền thờ Atemis. Tuy nhiên trong thư Ti-mô-thê không có chỗ nào đề cập đến thần Atemis, cũng không nói lý do Phao Lô ngăn cản phụ nữ dạy dỗ vì cớ sự thờ phượng Atemis I Ti-mô-thê 2:11-12.

Sự phản đối thông thường thứ ba là vì Phao Lô chỉ xem xét chồng và vợ, không phải đàn ông và đàn bà chung chung. Những từ ngữ Hi Lạp trong I Ti-mô-thê 2:11-14 có thể xem là những ông chồng và những bà vợ. Tuy nhiên nghĩa căn bản của những từ này là đàn ông và đàn bà. Hơn nữa những từ ngữ như thế trong Hi Lạp được dùng trong những câu 8-10. Có phải chỉ những người chồng giơ tay thánh lên trong khi cầu nguyện không có giận dữ và tranh cãi chăng? (Câu 8) Phải chăng chỉ có những bà vợ ăn mặc nhu mì, làm việc thiện, và thờ phượng Đức Chúa Trời? (Câu 9-10) Dĩ nhiên là không? Những câu 8-10 rõ ràng cho thấy những người đàn ông và những người đàn bà tổng quát không chỉ chồng và vợ. Trong nội dung thư tín không có gì cho thấy chuyển đổi ý nghĩa thành chồng và vợ trong những câu 11-14.

Tuy nhiên sự phản đối thường xuyên cho việc phụ nữ làm mục vụ, phụ nữ làm mục sư được sáng tỏ trong mối liên hệ với Mi-ri-am, Hun-da, Bê-rit-sin, Phê-bê.v.v… Những phụ nữ giữ vai trò lãnh đạo trong Kinh Thánh. Sự phản đối này không ghi lại những yếu tố quan trọng. Trong mối liên hệ với Đê-Bô-Ra, bà là nữ quan xét duy nhất trong 13 nam quan xét. Trong mối liên hệ của Hun-Đa, bà là nữ tiên tri duy nhất trong số nhiều nam tiên tri ghi trong Kinh Thánh. Mi-ri-am kết nối với vai trò lãnh đạo duy nhất bởi vì bà là em gái của Môi se và A-rôn. Hai phụ nữ lỗi lạc nhất trong thời kỳ các vua là A-Tha-Li và Giê-sa-bên, hai người nữ lãnh đạo ác độc của tà thần.

Trong sách Công vụ các sứ đồ đoạn 18, Bê-rít-sin và A-qui-la được xem là những nhà truyền giáo trung thành cho Đấng Christ. Tên của Bê-rít-sin được chú ý trước nhất như cho thấy bà là người truyền giáo nổi bật hơn chồng bà. Tuy nhiên không có chỗ nào mô tả Bê-rít-sin như là một thành viên trong công cuộc truyền giáo để làm cho mâu thuẩn với I Ti-mô-thê 2:11-14. Bê-rít-sin và A-qui-la đã đem A-bô-lô vào nhà của họ, cả hai nhận ông làm môn đồ và giải thích lời Chúa cho ông cách chính xác hơn (Công vụ 18:26).

Trong Rô Ma 16:1, ngay cả nếu Phê-bê được xem là một “nữ chấp sự” thay vì là một “tôi tớ” điều đó cũng không cho thấy bà là một thầy giáo trong Hội Thánh. Một trưởng lão có thể dạy dỗ nhưng một chấp sự thì không. (1 Ti-mô-thê 3:1-13; Tít 1:6-9) Trưởng Lão, Giám mục, chấp sự được cho biết “Chồng của chỉ một vợ mà thôi” “Người có con cái tin kính” “Người đáng tôn trọng”. Hơn nữa trong I Ti-mô-thê 3:1-13 dùng đại danh từ giống đực để nói về các Trưởng Lão, Giám mục, Chấp sự.

Trong cấu trúc của I Ti-mô-thê 2:11-14 làm cho lý do trở nên thật rõ ràng. Câu 13 bắt đầu “Vì” và đưa ra “nguyên nhân” tình trạng mà Phao Lô đề cập đến trong các câu 11-12. Tại sao phụ nữ không được dạy dỗ và không có quyền trên đàn ông. Bởi vì A-Đam đã được tạo dựng đầu tiên rồi mới đến Ê-Va, và ông không phải là người bị lừa gạt nhưng là Ê-Va. Đó là lý do Đức Chúa Trời tạo nên A-Đam rồi sau đó mới tạo nên Ê-Va để giúp đỡ cho A-Đam. Đây là sự sắp đặt của tạo hóa cho toàn thể nhân loại trong gia đình (Ê-phê-sô 5:22-23) và Hội Thánh. Sự kiện bà Ê va bị lừa dối cũng được xem như là một lý do để phụ nữ không được hầu việc Chúa như một vị Mục sư, cũng không có quyền thiêng liêng trên đàn ông.Theo sự hướng dẫn này một số người tin rằng phụ nữ không nên dạy dỗ bởi vì họ dễ dàng bị lừa gạt. Khái niệm đó có thể gây tranh luận…Nếu như phụ nữ dễ bị lừa gạt tại sao họ được phép dạy dỗ trẻ em (Những đứa trẻ dễ bị lừa dối) hay những phụ nữ khác (là những người giả dụ rằng dễ bị lừa dối hơn)? Đó không phải là những gì nội dung nói đến. Đàn bà không được dạy dỗ cũng như không được cầm quyền trên đàn ông vì Ê-Va đã bị lừa dối. Như là kết quả, Đức Chúa Trời cho phép đàn ông được quyền ưu tiên dạy dỗ trong Hội Thánh.

Phụ nữ được những ân tứ trội hơn về lòng hiếu khách, tính nhân ái, dạy dỗ và giúp đỡ. Nhiều công tác mục vụ trong Hội Thánh tùy thuộc vào phụ nữ. Phụ nữ trong Hội Thánh không bị ngăn cấm trong việc cầu nguyện trước đám đông hay nói tiên tri (I Cô-rinh-tô 11:5) Kinh Thánh không có chỗ nào ngăn cản phụ nữ khỏi việc thực hành các ân tứ của Đức Thánh Linh (I Cô-rinh-tô đoạn 12) Nhiều phụ nữ cũng như đàn ông được kêu gọi làm nhà truyền giáo cho người khác, được bày tỏ bởi những bông trái Thánh Linh (Ga-la-ti 5:22) và loan báo phúc âm cho người hư mất (Ma-thi-ơ 28:18-20; Công vụ 1:8; I Phi-e-rơ 3:15).

Đức Chúa Trời đã qui định chỉ có những người nam mới có quyền dạy dỗ những việc thuộc linh trong Hội Thánh. Điều đó không phải vì những người đàn ông cần thiết hơn các giáo viên hay bởi vì những người đàn bà là thuộc cấp hay kém thông minh hơn. Đơn giản là vì Đức Chúa Trời đã hoạch định chức năng trong Hội Thánh. Đàn ông được đặt như là tấm gương về lảnh đạo thuộc linh – trong đời sống cũng như xuyên qua lời nói của họ. Phụ nữ thì nhận vai trò ít quyền hạn hơn. Phụ nữ được khuyến khích dạy dỗ cho những phụ nữ khác (Tít 2:3-5) Kinh Thánh cũng không ngăn trở phụ nữ dạy dỗ trẻ con. Chỉ có việc dạy dỗ hay cầm quyền trên đàn ông là bị ngăn cấm. Điều hợp lý này bao gồm cả việc làm Mục sư, truyền đạo của phụ nữ. Điều này không làm cho phụ nữ kém quan trọng hơn bởi bất kỳ ý nghĩa nào, nhưng tốt hơn là giúp họ tập trung vào những công tác mục vụ thích hợp với ân tứ của Chúa ban cho.

English

QUESTION

What does the Bible say about women pastors?

videowomen pastorsaudio
ANSWER

There is perhaps no more hotly debated issue in the church today than the issue of women serving as pastors. As a result, it is very important to not see this issue as men versus women. There are women who believe women should not serve as pastors and that the Bible places restrictions on the ministry of women, and there are men who believe women can serve as pastors and that there are no restrictions on women in ministry. This is not an issue of chauvinism or discrimination. It is an issue of biblical interpretation.

The Word of God proclaims, “A woman should learn in quietness and full submission. I do not permit a woman to teach or to have authority over a man; she must be silent” (1 Timothy 2:11–12). In the church, God assigns different roles to men and women. This is a result of the way mankind was created and the way in which sin entered the world (1 Timothy 2:13–14). God, through the apostle Paul, restricts women from serving in roles of teaching and/or having spiritual authority over men. This precludes women from serving as pastors over men, which definitely includes preaching to them, teaching them publicly, and exercising spiritual authority over them.

There are many objections to this view of women in pastoral ministry. A common one is that Paul restricts women from teaching because in the first century, women were typically uneducated. However, 1 Timothy 2:11–14 nowhere mentions educational status. If education were a qualification for ministry, then the majority of Jesus’ disciples would not have been qualified. A second common objection is that Paul only restricted the women of Ephesus from teaching men (1 Timothy was written to Timothy, the pastor of the church in Ephesus). Ephesus was known for its temple to Artemis, and women were the authorities in that branch of paganism—therefore, the theory goes, Paul was only reacting against the female-led customs of the Ephesian idolaters, and the church needed to be different. However, the book of 1 Timothy nowhere mentions Artemis, nor does Paul mention the standard practice of Artemis worshipers as a reason for the restrictions in 1 Timothy 2:11–12.

A third objection is that Paul is only referring to husbands and wives, not men and women in general. The Greek words for “woman” and “man” in 1 Timothy 2 could refer to husbands and wives; however, the basic meaning of the words is broader than that. Further, the same Greek words are used in verses 8–10. Are only husbands to lift up holy hands in prayer without anger and disputing (verse 8)? Are only wives to dress modestly, have good deeds, and worship God (verses 9–10)? Of course not. Verses 8–10 clearly refer to all men and women, not just husbands and wives. There is nothing in the context that would indicate a narrowing to husbands and wives in verses 11–14.

Yet another objection to this interpretation of women in pastoral ministry is in relation to women who held positions of leadership in the Bible, specifically Miriam, Deborah, and Huldah in the Old Testament. It is true that these women were chosen by God for special service to Him and that they stand as models of faith, courage, and, yes, leadership. However, the authority of women in the Old Testament is not relevant to the issue of pastors in the church. The New Testament Epistles present a new paradigm for God’s people—the church, the body of Christ—and that paradigm involves an authority structure unique to the church, not for the nation of Israel or any other Old Testament entity.

Similar arguments are made using Priscilla and Phoebe in the New Testament. In Acts 18, Priscilla and Aquila are presented as faithful ministers for Christ. Priscilla’s name is mentioned first, perhaps indicating that she was more prominent in ministry than her husband. Did Priscilla and her husband teach the gospel of Jesus Christ to Apollos? Yes, in their home they “explained to him the way of God more adequately” (Acts 18:26). Does the Bible ever say that Priscilla pastored a church or taught publicly or became the spiritual leader of a congregation of saints? No. As far as we know, Priscilla was not involved in ministry activity in contradiction to 1 Timothy 2:11–14.

In Romans 16:1, Phoebe is called a “deacon” (or “servant”) in the church and is highly commended by Paul. But, as with Priscilla, there is nothing in Scripture to indicate that Phoebe was a pastor or a teacher of men in the church. “Able to teach” is given as a qualification for elders, but not for deacons (1 Timothy 3:1–13Titus 1:6–9).

The structure of 1 Timothy 2:11–14 makes the reason why women cannot be pastors perfectly clear. Verse 13 begins with “for,” giving the “cause” of Paul’s statement in verses 11–12. Why should women not teach or have authority over men? Because “Adam was created first, then Eve. And Adam was not the one deceived; it was the woman who was deceived” (verses 13–14). God created Adam first and then created Eve to be a “helper” for Adam. The order of creation has universal application in the family (Ephesians 5:22–33) and in the church.

The fact that Eve was deceived is also given in 1 Timothy 2:14 as a reason for women not serving as pastors or having spiritual authority over men. This does not mean that women are gullible or that they are all more easily deceived than men. If all women are more easily deceived, why would they be allowed to teach children (who are easily deceived) and other women (who are supposedly more easily deceived)? The text simply says that women are not to teach men or have spiritual authority over men because Eve was deceived. God has chosen to give men the primary teaching authority in the church.

Many women excel in gifts of hospitality, mercy, teaching, evangelism, and helping/serving. Much of the ministry of the local church depends on women. Women in the church are not restricted from public praying or prophesying (1 Corinthians 11:5), only from having spiritual teaching authority over men. The Bible nowhere restricts women from exercising the gifts of the Holy Spirit (1 Corinthians 12). Women, just as much as men, are called to minister to others, to demonstrate the fruit of the Spirit (Galatians 5:22–23), and to proclaim the gospel to the lost (Matthew 28:18–20Acts 1:81 Peter 3:15).

God has ordained that only men are to serve in positions of spiritual teaching authority in the church. This is not because men are necessarily better teachers or because women are inferior or less intelligent (which is not the case). It is simply the way God designed the church to function. Men are to set the example in spiritual leadership—in their lives and through their words. Women are to take a less authoritative role. Women are encouraged to teach other women (Titus 2:3–5). The Bible also does not restrict women from teaching children. The only activity women are restricted from is teaching or having spiritual authority over men. This precludes women from serving as pastors to men. This does not make women less important, by any means, but rather gives them a ministry focus more in agreement with God’s plan and His gifting of them.

NGUỒN www.GotQuestions.org

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 8   +   4   =