Phụ Nữ Trong Chiến Tranh

Tôi là một người phụ nữ, có thể nói là dân quê!

Tôi không biết về chính trị, tôi không biết vì sao lại “phải” chiến tranh???

Tôi chỉ thấy một điều rất rõ là khi có chiến tranh thì:

– Đàn ông đổ xương máu

– Đàn bà đổ nước mắt!!!

Hôm nay xem tin tức, tôi nhìn cảnh những người đàn bà Ukraina sinh con dưới hầm trú ẩn. Những đứa trẻ chào đời không được nhìn thấy mặt cha.

Và không biết, đến khi hòa bình ổn định, sẽ có đứa bé nào may mắn được cha còn sống để  nuôi dạy chúng nên người. Còn những đứa bé không may vì cha chúng đã bị đạn bom giết chết, thì mẹ chúng, những người phụ nữ ấy, những người phụ nữ trong chiến tranh sẽ đau  khổ không nguôi, nước mắt của họ có đơn vị nào trên hành tinh nầy để cân đo, đong, đếm???

Tôi lại nhớ về câu chuyện của làng tôi, cách đây lâu rồi, tưởng chừng như đã đi vào lãng quên, không ai nhớ tới, không ai quan tâm.

Bây giờ cái làng của hơn bốn mươi năm trước có cái tên rất đỗi trang trọng “Làng Công Chức”, nơi ở của những gia đình có học thức, có giáo dục, có nghề nghiệp hữu ích cho xã hội.

Nơi đó những người phụ nữ làm giáo sư là giáo viên cấp 3 bây giờ, có cô làm ngân hàng, có cô làm bác sĩ. Các cô trẻ hơn tuổi 15, 17, 18  là học sinh, sinh viên…một tương lai đầy hứa hẹn phía trước…

Rồi cũng vì chiến tranh, rồi cũng hòa bình và giờ đây khi trở lại nơi ấy sau hơn bốn mươi năm nơi ấy có tên là “Xóm Giá”

Người ta gọi đó là “Xóm Giá” vì từ đầu con đường đến cuối  chỉ vỏn vẹn 3 km, cập theo con sông xanh thơ mộng mà có đến tầm ba mươi người phụ nữ tuổi từ 60…70 đều …ở giá, nghĩa là sống độc thân, không chồng, vò vỏ từ những năm thanh xuân tươi đẹp cho đến bây giờ vào tuổi già nua cô đơn gối chiếc.

Không mấy người quan tâm đến họ, không mấy ai tìm hiểu vì sao, cũng không mấy ai nhớ lại ngày xưa kia họ là những thiếu nữ xinh đẹp có học hành, có bằng cấp cao quý.

Những gả đàn ông phàm phu chỉ châm chọc họ và gọi là “gái lỡ thời” hay nói nặng nề hơn là “bà già hết date.”

Những đứa trẻ mới lớn lên thì nhìn họ đơn độc đã quen mắt nên coi đó là việc rất  bình thường

Nhưng có một ngày kia khi cô cháu gái trẻ trung, sinh ra ở hải ngoại về quê thăm cô già (chị của cha), nó thắc mắc hỏi cô nó thế nầy:

–         Cô à, con không hiểu sao khi con gọi xe về nhà cô, con đường tên Ngô Quyền nhưng tài xế bảo “ tôi biết rồi đường đó là “Xóm Giá”.

Cô nó im lặng một lúc, chừng như có mũi tên vô hình đang xoáy vào trái tim người phụ nữ 70 tuổi. Cô lấy hết can đảm giải thích cho cháu gái:

-Vì cả con đường nầy rất nhiều người phụ nữ sống độc thân giống như cô vầy nè

_ Nhưng tại sao lại nhiều người cùng sống độc thân mà không lập gia đình hả cô?

Cô lại im lặng rất lâu, con bé tuổi 16 đưa đôi mắt tròn xoe nhìn cô nó, nó thấy trong đôi mắt cô nó có cái gì giống như giọt lệ

-Vì người yêu của mấy cô là những người đàn ông tử tế, có người đã chết trên biển,  có người đã chết trong trại cải tạo, có người đã vượt biên ra nước ngoài…

Con bé đã nhìn thấy hai giọt lệ lăn trên đôi má  gầy gò của cô nó, bỗng nó hiểu ra trái tim cô nó đã tan vỡ vì sao…

                                                             TUYẾT MAI

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Prove your humanity: 6   +   9   =